Liễu Linh mới vừa nói xong, giữa sân có một cơn lốc đen nhánh, còn có tiếng Hoa Đốn châm chọc, "Ha ha... Đám Luyện dược sư phế vật đế quốc Gia Mã, chức quán quân này ta lấy chắc rồi."
Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy Hoa Đốn ngưng tụ ra ngọn lửa đen hồng, trong khoảnh khắc hắn ngưng tụ ngọn lửa này, ngọn lửa trong tay Liễu Linh có vẻ yếu đi vài phần, rõ ràng ngọn lửa này không bằng dị hỏa nhưng cũng mạnh hơn ngọn lửa trong tay Liễu Linh.
"Ha ha, xem ra nên đến phiên Tiêu Sắt ta biểu diễn." Nhìn những ngọn lửa đủ màu sắc, Tiêu Sắt cười, tay phải nắm lại rồi giơ lên, chậm rãi mở ra, một ngọn lửa màu xanh lá chợt bừng lên, đột nhiên nhiệt độ toàn bộ quảng trường tăng lên đến mức người thường khó có thể chịu đựng, giống như đang ở sa mạc Tháp Qua Nhĩ.
Ngọn lửa xanh lá bập bùng trong lòng bàn tay Tiêu Sắt, tràn ngập đến phía trên đỉnh đầu Tiêu Sắt, hội tụ thành một đóa sen trong suốt màu xanh lá.
Sen xanh không ngừng xoay tròn, còn ngọn lửa trong tay đám người Liễu Linh, Hoa Đốn đang cháy bừng chợt dịu xuống, như đang cúi đầu triều bái hoa sen xanh trên đỉnh đầu Tiêu Sắt.
Dị hỏa hiện, vạn hỏa phục!
"Đây là... Dị hỏa?" Nhìn đoá sen to trên đỉnh đầu Tiêu Sắt, Hải Ba Đông, Pháp Mã, Gia Hình Thiên, Vân Vận, Cổ Hà đều đồng thời đứng dậy, ngạc nhiên nhìn cảnh tượng kỳ dị này.
Cổ Hà hít sâu một hơi, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Vân Vận, cười khổ nói: "Vân tông chủ, chẳng lẽ hắn chính là thiếu niên đeo mặt nạ nắm giữ dị hoả năm trước sao?"
Vân Vận chậm rãi gật đầu.
"Ha ha, có thể quen thuộc với Hải lão như thế, ta sớm nên nghĩ đến hắn, chỉ là không nghĩ tới hắn trẻ tuổi như vậy, ta nhớ hình như là mười bảy tuổi đi. Quả nhiên là sóng sau đè sóng trước." Cổ Hà than nhẹ, bất đắc dĩ nói.
"Thiên phú đúng là được trời ưu ái." Nhìn ngọn lửa màu xanh trong tay Tiêu Sắt, tuy Vân Vận vẫn bình tĩnh nhưng cũng nhịn không được mà tán thưởng, thiên địa kỳ vật như dị hỏa này, cho dù là nàng cũng không dám đụng vào.
Pháp Mã và Hải Ba Đông nghe Vân Vận với Cổ Hà nói chuyện, khóe miệng co rút, trong lòng cảm khái: Nếu các ngươi biết tiểu gia hỏa này mới mười bốn mười lăm tuổi, phỏng chừng sẽ không khép miệng được.
"Rốt cuộc tiểu gia hỏa này còn che giấu bao nhiêu thứ." Nhìn cảnh tượng vạn hoả triều bái, Gia Hình Thiên nhịn không được kinh ngạc cảm thán nói.
"Ha hả.. Chúng ta đây liền rửa mắt chờ mong, ta vốn còn có chút lo lắng, hiện tại xem ra là lão già ta lo thừa rồi." Pháp Mã vuốt râu dài, hưng phấn cười nói. Hắn cũng từng chứng kiến một lần vạn hoa thần phục, không nghĩ tới lại còn có cơ hội xem một lần nữa.
Nhã Phi, Yêu Dạ, Yêu Nguyệt nghe bọn họ nói chuyện, trong mắt có chút kinh hãi.
"Tiểu gia hỏa này thật đúng là thích khiến mọi người bất ngờ." Nhìn Tiêu Sắt đang được mọi người nhìn chăm chú, Nhã Phi nở nụ cười dịu dàng, lẩm bẩm.
"Thế mà còn lợi hại hơn Càn lam thuỷ viêm của Long gia gia." Cái miệng nhỏ lẩm bẩm một tiếng, Yêu Nguyệt có chút vô lực.
Vốn đã an ủi bản thân chờ thêm mấy năm nữa sẽ có thể đuổi kịp Tiêu Sắt.
Hiện giờ dị hỏa vừa ra, nàng biết mình hoàn toàn không có hy vọng. Luận tuổi, người ta "Mười bảy" tuổi, nàng mười bốn tuổi, tuy rằng kém ba tuổi nhưng dù thực lực nháy mắt hạ gục Mộc Chiến hay thuật luyện dược vượt xa Liễu Linh nàng đều thúc ngựa không kịp. Hiện giờ, nàng cũng sẽ không ngu ngốc cho rằng Tiêu Sắt chỉ là Luyện dược sư nhị phẩm.
"Hẳn là ga hỏa này không keo kiệt như vậy đi, nếu không.. Chờ sau khi đại hội kết thúc..." Một ý nghĩ nhanh chóng hiện lên trong đầu, Yêu Nguyệt cảm thấy rối rắm...
Trên đài khách quý, Nạp Lan Kiệt ngồi bên cạnh Nạp Lan Yên Nhiên cũng đứng lên, giờ phút này nàng còn chưa tỉnh táo từ trong chấn động, tuy rằng đã biết Tiêu Sắt có được dị hỏa nhưng khi nhìn thấy rồi lại là một chuyện khác. Phải biết rằng, lúc trước Cổ Hà như thần minh trong lòng nàng, mời mấy vị cường giả Đấu Vương cùng với lão sư Đấu Hoàng Vân Vận cũng không lấy được dị hỏa, hiện giờ lại xuất hiện trong tay Tiêu Sắt, sao nàng có thể không khiếp sợ.
Tiêu Sắt xem đủ cảnh vạn hoả thần phục rồi, nhìn từng ánh mắt ngạc nhiên chung quanh, nhún vai, sau khi rót dị hỏa rót vào trong dược đỉnh thì ngọn lửa của những người khác mới khôi phục bình thường.
"Hừ, ngọn lửa tốt lại như thế nào, sự chênh lệch giữa cấp bậc Luyện dược sư cũng không phải chỉ dựa vào dị hỏa là có thể đền bù." Đưa ngọn lửa đen hồng vào dược đỉnh, Hoa Đốn cười lạnh nói.
So với Hoa Đốn không sợ hãi, sắc mặt Liễu Linh khó coi hơn rất nhiều. Lần này vì muốn đạt được quán quân đại hội Luyện dược sư để Nạp Lan Yên Nhiên lau mắt mà nhìn, hắn đã thỉnh cầu lão sư Đan vương Cổ Hà tìm giúp hắn thú hoả ngũ giai, vốn muốn dựa vào nó để đánh bại Tiêu Sắt, không ngờ lại làm vai hề lần nữa.
Trong quảng trường, theo cảnh tượng kỳ dị biến mất, tâm cảnh người dự thi cũng khôi phục bình thường, toàn tâm toàn lực đặt vào vòng thi đấu cuối cùng này, đưa ngọn lửa vào dược đỉnh, lấy dược liệu ra, tinh luyện nước thuốc, hoàn thành bước đầu tiên.
Tiêu Sắt nhìn chăm chú vào dược đỉnh, nhớ lại đan phương trong ký ức La Hán Tùng ký, ngẫu nhiên bỏ hai gốc dược liệu vào dược đỉnh. Dựa theo đan phương ghi chép chậm rãi tinh luyện ra những phần nước thuốc cần thiết.
Tuy rằng đã hiểu rõ đan phương này nhưng Hải Ba Đông chỉ sưu tập được hai phần dược liệu, cho nên Tiêu Sắt không thể qua loa. Thua thì chỉ mất mặt nhưng nếu không lấy được đan phương Dung linh đan, hắn sẽ có lỗi với Mỹ Đỗ Toa.
Quảng trường to lớn hoàn toàn tĩnh lặng, tất cả mọi người đang hết sức chăm chú luyện chế đan dược. Khu vực đài khách quý cùng người xem vốn có chút ồn ào cũng dần dần yên lặng.
"Quả nhiên đều có hậu thủ, dù tên Luyện dược sư cổ quái của đế quốc Xuất Vân hay tiểu tử Liễu Linh đều giữ át chủ bài. Chỉ là so với Tiêu Hỏa Hỏa tiểu hữu thì như đồ đệ gặp sư phụ. Không thể không nói, có thể gặp được Luyện dược sư như Tiêu Hỏa Hỏa là may mắn của bọn họ, đồng thời cũng là bi ai." Nạp Lan Kiệt nhìn Tiêu Sắt đang chuyên tâm thao túng dị hỏa tinh luyện nước thuốc phía dưới, không nhịn được mà cảm thán.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận