-
Tiêu Sắt tiếp tục nói: "Một ít người có vận may lớn, được lực lượng bên ngoài ảnh hưởng, nói không chừng có thể tỉnh lại ký ức kiếp trước ẩn giấu sâu trong linh hồn. Còn có một vài linh hồn khá đặc thù, bọn họ không lựa chọn luân hồi mà sử dụng một loại bí pháp đoạt xác, dựa vào đoạt xác trẻ sơ sinh, nuốt chửng linh hồn, thu được sự sống, gọi chung vì người đoạt xá. Loại người này thường rất nguy hiểm, bởi vì tư tưởng đời trước, không chắc bọn họ sẽ làm ra chuyện điên cuồng gì."
"Đây chẳng phải là nói chúng ta đều có kiếp trước?" Trữ Vinh Vinh đầy tò mà và hưng phấn.
"Tin thì có, không tin thì không." Tiêu Sắt đưa ra một đáp án qua loa.
"Oa! Thật tò mò, không biết kiếp trước mình trông thế nào.".
"Ta cảm thấy ngươi không nên biết cho thỏa đáng." Tiêu Sắt nở nụ cười thú vị: "Lỡ như kiếp trước ngươi là nam đây?"
"Ồ. . ." Trữ Vinh Vinh không tự chủ mà rùng mình một cái.
"Được rồi Vinh Vinh, Tiêu Sắt trêu ngươi thôi." Thiên Nhận Tuyết bất đắc dĩ cười cợt, nàng phát hiện bản lĩnh trêu chọc người khác của Tiêu Sắt càng ngày càng cao rồi.
Trữ Phong Trí hỏi: "Tiêu Sắt huynh đệ, trọng sinh mà ngươi nói quá mức mịt mờ, có hay không cũng khó nói. Còn chuyện đoạt xá thật sự tồn tại sao? Quá khiến người nghe phải kinh hãi rồi."
Nghĩ thôi mà đã cảm thấy sởn cả tóc gáy, hài tử của mình đang sống sờ sờ còn chưa biết gì đã bị một linh hồn cường đại xa lạ chiếm cứ thân thể, sau đó thôn phệ, hài tử kia sẽ tuyệt vọng đến mức nào.
"Trước đây ta cũng cho rằng không thể nhưng sau khi nhìn thấy Đường Tam, ta mới vững tin điểm này, Ninh tiểu thư tiếp xúc với Đường Tam ở Sử Lai Khắc hơn hai năm cũng phát hiện chút gì đó chứ." Tiêu Sắt nhìn về phía Trữ Vinh Vinh.
Trữ Vinh Vinh gật gù: "Đúng là có, những đồ vật cổ quái kỳ lạ của hắn không giống thứ mà một thiếu niên có thể nghiên cứu ra , mà đại sư Ngọc Tiểu Cương càng không thể dạy cho hắn."
Đột nhiên Trữ Vinh Vinh nghĩ tới điều gì đó, có chút chần chờ hỏi: "Tiêu Sắt, vậy còn ngươi? Ta luôn cảm giác ngươi biết rất nhiều, sẽ không phải cũng là đoạt. . . Đau đau đau. . ."
"Ta thực sự là lão yêu quái thì sẽ không ngồi ở đây nói chuyện cùng ngươi rồi." Tiêu Sắt gõ đầu Trữ Vinh Vinh.
"Ta biết rồi." Trữ Vinh Vinh xoa xoa đầu, tỏ vẻ vô tội.
"Vậy? Có phải ngươi khôi phục trí nhớ kiếp trước không?" Trữ Vinh Vinh lại tò mò hỏi.
"Nói cho ngươi biết cũng không sao." Tiêu Sắt nhún vai.
"Nói mau. . . Nói mau. . ." Trữ Vinh Vinh truy hỏi.
"Tiêu Sắt tiểu huynh đệ, ta cũng rất tò mò." Ánh mắt Trữ Phong Trí tràn đầy mong chờ, giống Trữ Vinh Vinh, hắn cũng hoài nghi Tiêu Sắt giống Đường Tam, nhưng nghĩ lại thì không có khả năng, không ai lại tự để lộ chuyện như vậy.
"Truyền thừa." Tiêu Sắt thản nhiên nói.
"Truyền thừa?" Mặt Trữ Vinh Vinh và Trữ Phong Trí hiện đầy dấu chấm hỏi.
"Đúng, như Thất Bảo Lưu Ly Tông các ngươi truyền thừa công pháp qua các đời, ta đây cũng có truyền thừa, chỉ có điều truyền thừa của ta khá là đặc thù thôi." Tiêu Sắt giải thích.
"Đó là. . . ." Trữ Vinh Vinh theo bản năng hỏi tiếp.
Trữ Phong Trí bừng tỉnh, ngăn Trữ Vinh Vinh: "Vinh Vinh, chuyện liên quan tới phương diện này là việc riêng tư, không nên hỏi nữa."
"Nha." Trữ Vinh Vinh chu miệng nhỏ, tuy rằng có chút bất mãn nhưng cũng không nhiều lời. Bất kỳ truyền thừa nào cũng là cơ mật, nàng biết mình hỏi quá giới hạn rồi.
"Tiêu Sắt tiểu huynh đệ, hiện tại Đường Tam là tình huống thế nào?" Trữ Phong Trí từng muốn tác hợp Đường Tam và Trữ Vinh Vinh, dù sao tên kia song sinh võ hồn, lại là nhi tử của Hạo Thiên Đấu La, nhưng sau khi biết đối phương là lão yêu quái hắn liền gạt đi.
Hắn là sự đặt lợi ích của Thất Bảo Lưu Ly Tông lên hàng đầu nhưng gả nữ nhi cho một lão quái vật, không phải là đẩy nàng vào hố lửa sao?
"Đoạt xá." Tiêu Sắt cho ra một chuẩn xác trả lời.
Tiếp đó, mấy người vui vẻ chuyện trò một lúc, Trữ Phong Trí còn cố ý để Tiêu Sắt cùng Trữ Vinh Vinh tiếp xúc nhiều hơn, điều này làm Trữ Vinh Vinh hờn dỗi một trận.
Có điều Tiêu Sắt hoàn toàn phớt lờ, bây giờ hắn đã nhiều lão bà, nếu thêm nữa thì khi trở về không cách nào bàn giao.
Sau khi ăn xong. Tiêu Sắt cùng Thiên Nhận Tuyết trở về phủ thái tử. Trữ Vinh Vinh có chút không muốn trở về học viện Sử Lai Khắc, còn Trữ Phong Trí bởi vì là ủy viên giải đấu nên tạm thời ở lại khách sạn Thất Bảo.
. . . . . .
Trong học viện Sử Lai Khắc.
"Tiểu Cương, còn đang suy nghĩ chuyện ngày hôm nay sao?" Phất Lan Đức ngồi xuống đối diện Ngọc Tiểu Cương.
"Không có gì, ta đã quen, hơn hai mươi năm đều vượt qua được, cũng không quan tâm vài lời đồn nhảm." Ngọc Tiểu Cương cố nặn ra một còn khó coi hơn khóc, thuận miệng hỏi: "Mộc Bạch cùng Hồng Tuấn thế nào rồi?"
"May mà kịp lúc, tà hỏa đã tiết hết rồi, hiện tại không sao." Phất Lan Đức cười khổ nói.
"Thế à, vậy thì tốt, dù sao trận đấu sau cũng không thể thiếu hai người bọn họ." Ngọc Tiểu Cương gật gù.
"Nhị Long đâu? Nàng đi đâu? Hình như không thấy nàng trở về." Phất Lan Đức hỏi.
"Nghe mấy tiểu quái vật nói lúc rời Đại đấu hồn tràng nàng nghe tới Tiêu Sắt cùng thái tử Tuyết Thanh Hà liền chạy đi mất." Ngọc Tiểu Cương biểu hiện phức tạp đáp lại.
"Tiêu Sắt. . ." Phất Lan Đức ngẩn ra, "Nàng đi tìm Tiêu Sắt làm gì?"
"Còn nhớ lần trước Mộc Bạch quyết đấu với Chu Trúc Thanh sao? Nhị Long cảm thấy Tiêu Sắt rất quen thuộc, hình như là người cứu mẫu thân nàng năm đó." Ngọc Tiểu Cương đáp.
"Ngươi nói Tiêu Sắt có thể là đời sau của vị kia?" Phất Lan Đức không có hoài nghi Tiêu Sắt chính là người kia, bởi vì...chuyện này đã vượt qua nhận thức của bọn họ.
"Tiêu Hỏa Hỏa', Tiêu Sắt, hai người cùng họ, thật sự có khả năng đó." Ngọc Tiểu Cương có chút đố kỵ cùng oán hận, hắn cũng yêu thích Liễu Nhị Long, nhưng Liễu Nhị Long tình nguyện chờ đợi một người chưa từng thấy mặt cũng không chấp nhận hắn.
Tiêu Sắt cùng Thiên Nhận Tuyết vừa về tới phủ thái tử thì có một thị nữ thanh tú đón tiếp: "Thái tử điện hạ, viện trưởng học viện Lam Bá Liễu Nhị Long đến rồi, hiện đang ở phòng khách chờ, ngài có muốn gặp hay không."
"Liễu Nhị Long. . ." Thiên Nhận Tuyết lẩm bẩm một tiếng, khẽ phất tay ngọc: "Ngươi đi ra ngoài trước, ta sẽ đến sau."
Chờ thị nữ đi rồi, nàng nói với Tiêu Sắt: "Ba ba, người lúc trước ngươi dùng thân thể mụ mụ thân trêu chọc tìm tới kìa, không có gì bất ngờ xảy ra thì là tới tìm được ngươi đó, ngươi có muốn gặp gỡ hay không. . ."
"Ạch. . ." Khóe miệng Tiêu Sắt giật giật, "Hay là thôi đi, ngươi nói ta đã rời khỏi."
"Ngược lại không có vấn đề gì." Thiên Nhận Tuyết hơi trầm ngâm: "Chỉ là ba ba này, ngươi để người ta chờ như vậy cũng không phải chuyện tốt, tuy rằng ta không thích mấy người Sử Lai Khắc, nhưng Liễu Nhị Long cũng coi như là một nữ tử có chuyện buồn, như vậy có phải là. . ."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận