Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 209: Mẫu bạo long mắng Ngọc Tiểu Cương

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
Biên: Hắc Dược
---
"Cái gì? Sao lại thế. . . . Phất lão đại, tiểu tử kia sao dám bắt nạt Sử Lai Khắc, chẳng lẽ không biết các ngươi được ta bao che sao? Việc này ta phải lo."
Trong rừng cạnh hồ, một nữ tử áo xanh tiện tay đánh một thân cây lớn đường kính nửa thước, đập gãy đôi thân cây.
Đó là một cô gái xinh đẹp tuổi chừng đôi mươi, áo quần một màu xanh đơn giản, có phong thái kiêu kỳ khó giấu, dưới lớp vải che đầu, nét mặt nàng tuy nhợt nhạt, ngũ quan lại điên đảo chúng sinh, đẹp như vẽ, đôi mắt đen tròn đầy sức sống.
Sau lớp xiêm y là núi non trùng điệp với những đường cong chết người, cử chỉ của nàng thành thục và quyến rũ, không phải thứ thiếu nữ phổ thông có được.
Nói riêng về tướng mạo, cô gái này tuyệt đối là một đại mỹ nhân khó gặp, chỉ là với tính tình bạo lực kia, vẻ đẹp của nàng nhất thời bị thu nhỏ đến vô hạn.
Cả đám khi thấy cô gái áo xanh một quyền đánh nổ một cây đại thụ, cả Phất Lan Đức và Đường Tam cũng phải nuốt nước bọt trầm trồ.
Thực sự quá bạo lực!
"Nhị Long bình tĩnh, có chút hiểu lầm ở đây, bình tĩnh. . ." Phất Lan Đức lau mồ hôi lạnh, nàng thật sự sợ cô gái áo xanh này sẽ đi tìm Tiêu Sắt.
"Hiểu lầm cái gì, dám đánh đám học sinh của ngươi nửa tháng không xuống được giường, thậm chí còn đánh cả ngươi, cần phải giáo huấn lại. . . ."
Nhờ lời tự thuật "chân thật" của đám Đái Mộc Bạch và Đường Tam, cơn bực tức tích súc nhiều năm của cô gái áo lam giờ khắc này triệt để được bùng phát.
Tự thấy bản thân không khuyên được nàng, Phất Lan Đức kéo góc áo Ngọc Tiểu Cương, ra hiệu hắn hỗ trợ.
Ngọc Tiểu Cương khó xử mà gật đầu, đang muốn mở miệng, cô gái áo xanh liếc hắn đầy ghét bỏ, khinh bỉ nói:
"Ngọc Tiểu Cương, những năm này ngươi làm được gì, nam không ra nữ không tới. . . . Dám nhúng tay vào, chưa biết sợ à... Ngươi xen vào... Lão nương bẻ hết tay ngươi..."
Cô gái áo xanh mắng to, Ngọc Tiểu Cương vốn đã tự ti, trong nháy mắt hoá đá, bị mắng như chó nhưng không dám cãi lại. . .
"Viện trưởng, vị viện trưởng Học viện Lam Bá này là ai, thật là đáng sợ. . . ."
Ninh Vinh Vinh trừng mắt đẹp nhìn qua cô gái áo xanh, nuốt một ngụm nước bọt, đi tới trước mặt Phất Lan Đức, nhỏ giọng hỏi.
"Nàng chính là thành viên cuối cùng của Hoàng Kim Thiết Tam Giác, sát lục chi giác, Liễu Nhị Long."
Phất Lan Đức che trán, ảo não mà nói.
Trước đó hắn cũng đã dự liệu được ngày này sẽ tới, còn đặc biệt nhắc nhở Ngọc Tiểu Cương, tuyệt đối không được lộ dáng vẻ ỏng eo nữ tính kia.
Ai mà ngờ, chuyện thật sự vỡ lở.
"Nhưng sao vị đại sư kia lại nữ tính như vậy? Kỳ thực, vấn đề này quấy nhiễu ta đã lâu rồi." Ninh Vinh Vinh tiếp tục hỏi.
"Chuyện này. . . ." Phất Lan Đức nghe vậy, khóe miệng nhăn nhúm, ánh mắt nhìn Ngọc Tiểu Cương, đến bây giờ, trong Học viện Sử Lai Khắc duy chỉ có hắn và đường Tam biết chân tướng Ngọc Tiểu Cương bị hủy.
Ninh Vinh Vinh nhìn theo Phất Lan Đức, mặt cười nhất thời đỏ chót, thân là vua đồi truỵ, trong nháy mắt, nàng hiểu, ngộ ra Ngọc Tiểu Cương đã bị phế.
Chợt sóng mắt nàng lưu chuyển, đám người Học viện Sử Lai Khắc Đường Tam, Tiểu Vũ, Mã Hồng Tuấn, Đái Mộc Bạch, Áo Tư Tạp dần không còn bình thường trong mắt nàng.
Ngọc Tiểu Cương là thái giám.
Đường Tam có khả năng bị một lão gàn dở nát rượu hơn trăm tuổi đoạt xá, tính cách cực đoan, hơi không hài lòng là muốn giết người, vô cùng tự cao cho rằng bản thân là trung tâm vũ trụ, một mực thích làm chuyện xấu dưới danh chính nghĩa.
Tiểu Vũ bị Tiêu Sắt nói trong cơ thể chứa một linh hồn già hơn cả Đường Tam.
Mã Hồng Tuấn là thành viên gánh hát Phượng Hoàng, trong cơ thể chứa đầy tà hỏa, chưa mười tuổi đã lăn lộn giới giải trí.
Đái Mộc Bạch có Võ Hồn biến dị, Bạch Hổ biến Viên Hổ, ban đầu là công tử nhà giàu biến thành một gã béo mập, có lượng tà hoả kinh khủng hơn cả Mã Hồng Tuấn, quyết không kế vị Đế Quốc Tinh La, cùng một giuộc với đám Phượng Hoàng, thậm chí còn ăn sạch nam nữ, vũ nhục Áo Tư Tạp.
Toàn bộ đều là một đám siêu biến thái.
Vì lẽ đó, có vẻ có mỗi Áo Tư Tạp hơi bình thường, đáng tiếc bị Đái Mộc Bạch sỉ nhục, từ đó trở nên quái gở, tự ti, hết sức thiếu tự tin, thành học viên có cảm giác tồn tại thấp nhất cả Học viện Sử Lai Khắc.
Ninh Vinh Vinh thán phục lắc đầu, cuối cùng đưa mắt nhìn Liễu Nhị Long đang mắng Ngọc Tiểu Cương, trong lòng thở dài nói: "Quả là một đám quái nhân!"
. . . . .
Ngay lúc Ninh Vinh Vinh trầm ngâm, trên bầu trời Thiên Đấu Thành.
Tiêu Sắt trầm mặc nhìn Thiên Nhận Tuyết trong lòng, mắng: "Ngươi không phải biết bay sao? Nếu muốn tới tham gia trò vui sao không tự bay đi."
"Sao thế ba ba? Có đứa con gái xinh đẹp như này để ôm, ngươi nào thiệt thòi?" Thiên Nhận Tuyết chớp nháy đôi mắt long lanh, cười duyên nói.
"Đã nói ta không phải ba ba ngươi." Tiêu Sắt giật giật khoé miệng đáp.
Thiên Nhận Tuyết nói: "Rõ rồi ba ba! Thật ra Võ Hồn ta đây khá là đặc thù, phi hành rất dễ dàng bại lộ thân phận."
"Vậy sao ngươi không để Tiểu Y Tiên ôm?" Tiêu Sắt rốt cuộc cũng chỉ dám nghĩ vậy chứ không nói, hắn phát hiện, từ khi Chu Trúc Thanh thì thầm với Tiểu Y Tiên, Tiểu Y Tiên cũng bắt đầu cưng chiều Thiên Nhận Tuyết hơn. . .
"Long Quỳ, lần trước Đông Nhi đã nói gì với ngươi?" Tiêu Sắt thầm hỏi trong lòng.
"Ca ca, sau này ngươi sẽ biết, bây giờ chưa thể cho ngươi biết, đây là vì sức khoẻ ngươi." Long Quỳ cười khẽ.
"Long Quỳ, ngươi không yêu ta." Tiêu Sắt tỏ vẻ.
"Ca ca, Long Quỳ có yêu ngươi, thế nhưng Long Quỳ thật sự không thể nói." Long Quỳ có chút lo lắng đáp.
"Vậy cho ta tí nhắc nhở đi!" Tiêu Sắt trêu chọc.
"Ừm . . ." Long Quỳ khẽ ngâm, chợt mỉm cười đáp: "Nói chung, Tuyết Nhi thật tâm với ca ca là được. Cả Tiểu Hồng còn tín nhiệm Tuyết Nhi mà."
Ánh sáng đỏ chợt loé trên cổ tay Tiêu Sắt, âm thanh lanh lảnh của Hồng Quỳ vang lên: "Ca ca, tiểu Lam nói không sai, Tuyết Nhi là thật lòng với ca ca."
Tiêu Sắt nói: "Ta biết, vậy ngươi có thể kể ta chuyện liên quan Tuyết Nhi không? Nói đại cũng được."
Long Quỳ nói: "Không được!"
Tiêu Sắt: ". . . . . ."
Tiêu Sắt cùng Lam Quỳ, Hồng Quỳ trò chuyện trong đầu, thoắt cái đã tới không phận Học viện Lam Bá, phóng thích linh hồn lực, rất nhanh thì tìm được đám người Sử Lai Khắc đang ở khu rừng ngoại vi khuôn viên Học viện Lam Bá.
"Đám Sử Lai Khắc đều ở đó, còn có một tồn tại khá mạnh, là Liễu Nhị Long sao?"
Tiêu Sắt lẩm bẩm trong lòng, hai cánh rung lên, thân thể hóa thành một vệt sáng cấp tốc bay đến chỗ đám người Sử Lai Khắc, Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh theo sát mà lên.

Bình Luận

0 Thảo luận