Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 235: Tiểu Y Tiên xuất quan

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
Không gian tĩnh lặng.
Tiêu Sắt thò một tay vào trong áo Đông Phương Hoài Trúc, một tay khác chạm lưng quần nàng, hai người đều không lên tiếng, duy trì tư thế nghiêng người tương đối quỷ dị.
"Thùng thùng..." Cửa phòng bị gõ vang, Đông Phương Tần Lan nhẹ nhàng nói: "Tỷ phu, ngươi có nhìn thấy tỷ tỷ của ta không?"
.......
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Sắt mang theo tâm trạng buồn bực từ biệt Đông Phương Hoài Trúc, Đông Phương Tần Lan, Đông Phương Cô Nguyệt, rời Hồn hỏa sơn trang.
Bởi vì Đông Phương Tần Lan cắt ngang nên Đông Phương Hoài Trúc thẹn thùng nhảy cửa sổ trốn mất, hắn chung quy vẫn không có thể từ nam hài biến thành nam nhân.
【 Đinh, hệ thống truyền tống thành công, ký chủ đã trở về đại lục Đấu Khí.... 】
"Ai..." Nhìn căn phòng quen thuộc trước mắt, Tiêu Sắt than nhẹ một hơi, lười biếng nằm trên giường.
"Xem ra ca ca buồn bực vì chuyện tối hôm qua nha!"
Một tia sáng xanh loé lên hoá thành một bóng hình xinh đẹp ghé vào người Tiêu Sắt.
"Là nam nhân thì sẽ buồn rầu." Tiêu Sắt khẽ vuốt lưng Long Quỳ cười khổ nói.
Ở trước mặt Long Quỳ, hắn hoàn toàn không cần che giấu lòng mình.
"Nếu không..." Long Quỳ trầm ngâm, mặt đẹp đỏ bừng nói: "Ta kêu Tiểu Hồng cho ngươi..."
"Ách...." Khoé miệng Tiêu Sắt giật giật, "Ngươi biết từ bao giờ?"
"Tiểu Hồng là nhân cách thứ hai của ta, hai chúng ta chung một thể, chuyện nàng làm Long Quỳ đều có thể cảm nhận." Long Quỳ thẹn thùng nói.
"Ách...." Tiêu Sắt thầm nghĩ trong lòng, chẳng phải có nghĩa là nàng cũng biết sự cố năm mười hai tuổi?
Nghĩ tới, mặt Tiêu Sắt nóng lên, chợt nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng, nói sang chuyện khác: "Hình như Tiên Nhi kết thúc bế quan rồi, ta đi xem...."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt liền đứng dậy đi ra khỏi phòng, hắn sợ không ra ngoài sẽ rơi vào cảnh khó xử.
Nhìn thấy bộ dạng này của Tiêu Sắt này, trong mắt Long Quỳ có chút tinh nghịch lướt qua, hóa thành tia sáng chui vào ma kiếm.
Ra khỏi phòng, Tiêu Sắt liền nhìn thấy Tiểu Y Tiên đang bưng một ly trà nhẹ nhàng nhấm nháp.
Nghe tiếng bước chân, Tiểu Y Tiên nghiêng đầu nhìn, nở nụ cười dịu dàng "Trở về lúc nào?"
"Trở về hơn mười ngày rồi, chỉ là không ra ngoài, xem ra lần này ngươi bế quan có nhiều thu hoạch." Tiêu Sắt mỉm cười ngồi xuống cạnh Tiểu Y Tiên, giờ phút nay, hơi thở trên người nàng đã không kém hơn Đại trưởng lão Tô Ngàn bao nhiêu.
"Ít nhiều cũng nhờ cây Tuyết sắc thiên nga mà ngươi đưa." Tiểu Y Tiên rót cho Tiêu Sắt một ly trà, cười nói.
"Trúc Thanh đâu?" Tiêu Sắt theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía phòng mèo, yết hầu chuyển động.
Dưới công năng thấu thị, hắn thấy mèo con đang thay quần áo, cơ thể thon dài, da thịt trắng như tuyêt, chén ngọc cao ngất mượt mà, mông vểnh lên, không thể không nói dáng mèo con càng ngày càng tốt.
"Nàng vừa trở về không lâu, đang thay quần áo, ngươi không được nhìn lén nha." Tiểu Y Tiên khẽ cười nói.
"Sao ta có thể sẽ nhìn lén." Tiêu Sắt nói lời son sắt nói. Hắn muốn xem cũng phải quang minh chính đại.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên cười khẽ bổ sung: "Có phải ngươi còn muốn nói ' Ta muốn xem cũng phải quang minh chính đại '."
"Đã bị ngươi đoán được, Tiên Nhi, hai phu thê chúng ta thật đúng là thần giao cách cảm." Tiêu Sắt ôm lấy Tiểu Y Tiên.
"Dẻo miệng...." Tiểu Y Tiên không phản kháng, để mặc Tiêu Sắt ôm ấp, mặt đẹp dán sát vào ngực hắn, hai mắt khép hờ.
Sau một lúc lâu, nàng chợt mở miệng nói: "Trong thời gian bế quan ở Phần Thiên Luyện Khí tháp, ta có giúp ngươi để ý Vẫn lạc tâm viêm, mỗi ngày có hơn ba Đấu Hoàng, mấy Đấu Vương cùng trông coi, phía dưới còn có phong ấn cường độ cao, với thực lực của chúng ta e là không cách nào đoạt được Vẫn lạc tâm viêm mà không kinh động Đại trưởng lão, ngươi có cách nào sao?"
"Không phải chỉ mình ta muốn đoạt được dị hỏa, còn có...." Tiêu Sắt hơi mỉm cười, đang muốn nói tới Hàn Phong thì mắt phải chợt run lên, ba viên ngọc màu đỏ tự động hiện lên, sau đó không ngừng xoay tròn, cuối cùng chuyển thành chong chóng bốn cánh.
"Biệt thiên thần... Khôi phục." Tiêu Sắt giơ tay chạm vào mắt phải, lẩm bẩm.
"Tiêu Sắt, mắt của ngươi...." Mắt phải của Tiêu Sắt đột nhiên biến đổi làm Tiểu Y Tiên giật mình, trong cảm nhận của nàng, tuy Tiêu Sắt không có nửa phần địch ý nhưng lại mang đến cảm giác cực kỳ nguy hiểm, nơi nguy hiểm nơi phát ra chính là con mắt phải đỏ như máu.
"Tiên Nhi, xem ra Vẫn lạc tâm viêm được định sẵn là vật trong bàn tay ta rồi." Khép hờ đôi mắt, khi mở ra lần nữa thì mắt phải đã bình thường trở lại.
.......
Tầng thứ sáu Phần Thiên Luyện Khí tháp, trong một mật thất tu luyện.
"Ở chỗ này không thành vấn đề sao? Tuy đồng lực của ngươi khôi phục nhưng hẳn là phải nhìn trực tiếp mới có hiệu quả đi." Tiểu Y Tiên chần chờ nói.
Trước đó, tuy nàng chưa bao giờ nghe Tiêu Sắt nhắc tới Vạn hoa đồng Tả luân nhãn nhưng đã thấy Tam câu ngọc thông thường.
Thời điểm vừa được bộ đấu kỹ 《 Hắc sát huyết độc thủ 》 , bởi vì quyển trục là đồ dùng một lần cho nên do Tiêu Sắt đọc, hắn dùng Tam câu ngọc Tả luân nhãn truyền phương pháp tu luyện cho nàng và Chu Trúc Thanh.
"Đồng thuật này tên là Biệt thiên thần, tương đối đặc thù, có thể xâm lấn tâm trí đối phương, sửa đổi ý chí, cũng không cần phải nhìn trực tiếp như Tam câu ngọc, chỉ cần dùng linh hồn lực khoá chặt là được." Tiêu Sắt khép hai mắt, mắt phải đột nhiên mở ra, vừa một thi triển Biệt thiên thần vừangiải thích.
"Kỹ năng này vô địch sao? Khó trách khi đối mặt với con mắt này ta lại có cảm giác sợ hãi." Tiểu Y Tiên kinh ngạc nói.
Tiêu Sắt cười khổ: "Nếu thật sự vô địch thì tốt rồi, nó vẫn có hạn chế. Đầu tiên chính là thời gian khôi phục quá dài, cách thời điểm ra tay với lão sư của Đông Nhi đã khoảng một năm, tới hôm nay mới khôi phục."
"Tiếp theo chính là linh hồn lực, chỉ có tác dụng đối với người có cảnh giới linh hồn thấp hơn ta, ta tấn chức Đấu Vương hậu kỳ, linh hồn lực gia tăng không ít nhưng vẫn còn cách Luyện dược thất phẩm một khoảng. Nếu không ta đã sớm trực tiếp chạy đến Phong thành thi triển với tên Dược Hoàng Hàn Phong kia, trên người hắn có Hải tâm diễm xếp hạng mười lăm trên Dị hoả bảng, chỉ ở sau Vẫn lạc tâm viêm."
"Cuối cùng là điểm hạn chế lớn nhất đồng lực không thể phục hồi, đó là dùng bao nhiêu là hao bấy nhiêu, chờ đến tiêu hao hết thì nó sẽ biến trở về Tam câu ngọc, không bao giờ sử dụng được nữa. Hơn nữa đối thủ càng mạnh, tiêu hao đồng lực càng nhiều, có lẽ xong lần này thì chỉ còn một lần nữa thôi."
Nghe Tiêu Sắt nói xong, Tiểu Y Tiên bừng tỉnh, mỉm cười nói: "Khó trách ngươi lựa chọn thi triển với Vẫn lạc tâm viêm, tuy rằng đã có hỏa linh, thực lực rất cường đại nhưng linh hồn lại yếu hơn rất nhiều."
"Thông minh." Tiêu Sắt cười cười, đồng tử mắt phải đột nhiên phóng to, không che giấu sự vui mừng, lẩm bẩm nói: "Khoá chặt... Nhận ta là chủ đi Vẫn lạc tâm viêm."

Bình Luận

0 Thảo luận