----
Hai người nhìn nhau một lúc lâu, Tiêu Sắt dẫn đầu đánh vỡ bầu không khí yên lặng, mỉm cười nói: "Xin lỗi, có lẽ đã khiến ngươi hoảng sợ, ta cũng không có ác ý, tự giới thiệu trước, ta tên Tiêu Sắt, đến từ đại lục Đấu Khí, còn chưa biết tên cô nương."
"Đại lục Đấu Khí?" Thiếu nữ nghe vậy ngẩn ra, bất chợt có chút cảnh giác, hỏi ngược lại: "Vì sao ngươi đột nhiên xuất hiện, còn có thể khống chế được thân thể ta?"
"Ách..." Giờ phút này, Tiêu Sắt đã suy đoán ra thân phận thiếu nữ, hỏi lại cũng thừa, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề, bắt đầu lừa dối: "Trong lúc lang bạt đại lục, ta vô tình tìm được một di tích tiền nhân lưu lại, lấy được một loại rượu thần kỳ tên là Uyên ương, loại rượu này có thể ban cho người uống xong một cơ duyên, ta uống vào liền xuất hiện ở nơi này."
"Rượu Uyên ương? Cơ duyên?..." Thiếu nữ nghe xong như lọt vào trong sương mù, nàng nhìn trang phục của Tiêu Sắt, xác nhận không giống giống người đại lục Đấu La, chợt hỏi vấn đề mấu chốt, "Vậy khi nào ngươi mới có thể rời khỏi thân thể của ta?"
"Chỉ cần tỉnh rượu là được." Tiêu Sắt cũng không chắc, hiện tại hắn đang xuyên qua thế giới, xuyên qua thời không, quỷ mới biết hắn ngủ một giấc ở đại lục Đấu Khí là bao lâu ở nơi này.
Thiếu nữ nhíu mày nói: "Vậy giờ ngươi có thể trả quyền khống chế thân thể lại cho ta sao? Ta đã ở nơi quỷ quái này vài canh giờ rồi."
Tiêu Sắt cười nói: "Đương nhiên có thể, chỉ là cô nương còn chưa nói cho ta biết tên nha? Còn nữa, nơi này gọi là gì? Hình như không giống đại lục Đấu Khí."
Thiếu nữ nghe vậy, do dự một lát mới chậm rãi mở miệng nói: "Ta tên Bỉ Bỉ Đông, nơi này là đại lục Đấu La."
Tiêu Sắt khẽ gật đầu, trả quyền khống chế thân thể lại cho Bỉ Bỉ Đông.
Đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Quả nhiên, xem ra mình đến thời thiếu nữ của Bỉ Bỉ Đông. Như vậy hai tên bên ngoài lều chính là Cúc Hoa Quan cùng Quỷ Mị."
Lấy lại quyền khống chế thân thể, Bỉ Bỉ Đông thở phào nhẹ nhõm, đối với chuyện bị linh hồn người khác xâm chiếm thân thể, đừng nói là nghe được hoặc gặp, chính là lật hết sách cổ cất chứa ngàn năm qua trong Võ hồn điện cũng không tìm thấy một chút ghi chép.
Cũng may, linh hồn cường đại này không có ý định xâm chiếm thân thể nàng, nếu không thì nàng khóc cũng không ra nước mắt.
Ra khỏi lều, đứng trước đống lửa đã tắt.
Bỉ Bỉ Đông nhìn Cúc Hoa Quan cùng Quỷ Mị, trong lòng có chút do dự, có nên nói chuyện trong cơ thể xuất hiện một linh hồn cho bọn họ không?
Ngay khi Bỉ Bỉ Đông do dự, tiếng Tiêu Sắt bỗng vang lên bên tai nàng,"Bỉ Bỉ Đông cô nương, ta khuyên ngươi không nên báo cho người khác, cho dù là người ngươi tín nhiệm nhất, ta cảm nhận được hệ thống tu luyện ở thế giới các ngươi rất lạc hậu, ngay cả linh hồn lực cũng không biết vận dụng, nhận thức còn dừng lại ở tinh thần lực, dù ngươi nói cho bọn họ, bọn họ cũng không phát hiện được ta. Đương nhiên, để trả công thì ta có thể dạy ngươi một ít thứ mà thế giới này không có."
Bỉ Bỉ Đông nghe vậy gật đầu, nhìn về phía Cúc Hoa Quan cùng Quỷ Mị: "Nguyệt Quan giáo chủ, Quỷ Mị giáo chủ."
"Thánh nữ điện hạ." Cúc Hoa Quan cùng Quỷ Mị thấy Bỉ Bỉ Đông từ lều trại trung đi ra, cúi người hành lễ.
"Nguyệt quan giáo chủ, Quỷ Mị giáo chủ thu thập một chút, xuất phát đi, tiếp tục thay ta tìm kiếm Hồn hoàn thứ tư." Bỉ Bỉ Đông thản nhiên nói.
"Tuân lệnh Thánh nữ điện hạ." Quỷ Mị khẽ gật đầu, bắt đầu thu thập hành trang.
Cúc Hoa Quan từ trước đến nay là tên hay lảm nhảm, vừa giúp Quỷ Mị thu dọn đồ vừa dùng giọng điệu ẻo lả nói: "Thánh nữ điện hạ, trong Tinh đấu sâm lâm có không ít hồn thú lâu năm, đợi lát nữa chúng ta đi vào sâu hơn, hẳn là là có thể tìm được hồn thú thích hợp cho Hồn hoàn thứ tư của ngài."
Trong thế giới tinh thần của Bỉ Bỉ Đông, Tiêu Sắt nghe Cúc Hoa Quan nhắc tới Tinh Đấu sâm lâm, trong lòng tức khắc vui vẻ, cố nén ý định muốn khống chế thân thể Bỉ Bỉ Đông đi tìm kiếm Băng hoả lưỡng nghi nhãn. Đầu tiên, hắn cần lấy được sự tin tưởng của Bỉ Bỉ Đông.
Đi bộ trong rừng rậm, dọc đường đi, Tiêu Sắt không có việc gì liền trò chuyện với Bỉ Bỉ Đông.
Giảng cho nàng nghe một ít kiến thức ở đại lục Đấu Khí.
Ban đầu, Bỉ Bỉ Đông không kiên nhẫn lắm nhưng sau đò dần dần tò mò, nàng chưa từng nghe qua chuyện không hấp thu Hồn hoàn, không thức tỉnh võ hồn cũng có thể tu luyện... Hơn nữa người ở đại lục kia mạnh hơn đại lục Đấu La rất nhiều.
Bỉ Bỉ Đông cũng nói với Tiêu Sắt một ít thông tin về đại lục Đấu La dù Tiêu Sắt đã biết phần lớn chuyện nàng nói.
Bất tri bất giác, màn đêm lại buông xuống, Bỉ Bỉ Đông vẫn chưa gặp được hồn thú thích hợp.
Bỉ Bỉ Đông ngồi trong lều, đang chuẩn bị tu luyện, trong đầu lại vang tiếng Tiêu Sắt, "Bỉ Bỉ Đông, trong rừng rậm này có một bảo địa, có hứng thú đi xem hay không, rất có khả năng tìm được tiên thảo."
Hai mắt Bỉ Bỉ Đông sáng ngời, "Tiên thảo?"
Về tiên thảo, ban ngày Tiêu Sắt cố ý nói tới, đối với người thế giới này mà nói, nếu tìm được một gốc tiên thảo thích hợp với mình, từng bước tu luyện, trong mười năm, thậm chí hai mươi năm, có thể trở thành Phong hào đấu la.
Không chỉ có như thế, còn có thể ban cho một ít người không có tiềm lực tu luyện đến Phong hào đấu la hy vọng. Nói cách khác, chỉ cần dùng tiên thảo thích hợp, nếu thiên phú không quá kém, chắc chắn sẽ tu luyện đến Phong hào đấu la.
"Ta đi kêu Nguyệt Quan giáo chủ cùng Quỷ Mị giáo chủ." Vừa nói xong, Bỉ Bỉ Đông muốn đứng dậy.
Tiêu Sắt ngăn cản nói: "Không được, tiền tài động lòng người, đồ vật ở đó đủ để tạo thành bảy tám Phong hào đấu la trong tương lai, dù ngươi là Thánh nữ cũng khó đảm bảo bọn họ không có tâm tư khác. Hơn nữa, không có gì bất ngờ thì nơi đó có đại cơ duyên thích hợp với ngươi. Ở trong cơ thể ngươi, ta cảm ứng được hai võ hồn, nếu nhận được cơ duyên kia, ngươi có thể sớm tu thành song sinh võ hồn hơn."
"Tiêu Sắt, vì sao ngươi lại muốn giúp ta?" Tuy khiếp sợ vì Tiêu Sắt biết nàng có võ hồn song sinh nhưng liên tưởng đến Tiêu Sắt đang ở trong cơ thể, nàng liền bình thường trở lại, chỉ là thiếu niên thần bí trong cơ thể đối với nàng hơi tốt, khiến nàng cảm thấy bối rối.
"Giúp ngươi cũng là giúp bản thân ta,' rượu Uyên ương ' có thể giúp ta đạt được cơ duyên, nơi đó có tiên thảo ta cần." Tiêu Sắt nghe vậy, trầm ngâm một lát rồi trả lời nửa thật nửa giả.
Bỉ Bỉ Đông gật đầu, trịnh trọng nói: "Vậy được, chúng ta đi thôi, nhưng với thực lực Hồn tôn cấp bốn mươi, ba Hồn hoàn, dù là hai vị giáo chủ hay hồn thú vạn năm trong rừng rậm, ta đều không thể hoàn toàn tránh khỏi cảm giác của bọn họ."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận