Ngày hôm nay, lại đến lúc tân sinh viên của nội viện nhập học, thời gian tổ chức kỳ thi săn bắn hỏa năng.
Lối vào săn bắt Hỏa năng, phó viện trưởng ngoại viện, Hổ Kiền mười năm như một, dẫn dắt tân sinh được tuyển chọn vào nội viện, mở ra kết giới không gian nội viện, đi tới khu rừng nơi săn bắt hỏa năng.
Một cô gái trẻ dáng người thướt tha, mỹ mạo không thuộc về trần gian, bề ngoài nhìn qua chừng hai mươi tuổi rất bắt mắt.
"Ha ha, Tiêu trưởng lão, không nghĩ tới năm nay sẽ do ngài chủ trì cuộc thi săn bắn hỏa năng, đám tân sinh này liền nhờ vả ngài rồi." Hổ Kiền khom người về phía trước, thần thái cực kỳ cung kính.
"Phó viện trưởng Hổ Kiền không cần đa lễ, ta và Hổ Gia là bằng hữu, ngươi vẫn giống như trước kia, gọi ta là Tiêu Ngọc là được rồi." Tiêu Ngọc lắc đầu, trên mặt không có vui không buồn.
Hổ Kiền lộ ra cười khổ, hắn nào dám, hiện giờ thực lực Tiêu Ngọc đã thăng cấp thành Bán Thánh, thân phận cũng theo đó mà được nâng cao, đừng nói là một phó viện trưởng ngoại viện nho nhỏ như hắn, cho dù là vị viện trưởng thần long thấy đầu không thấy đuôi kia cũng phải nhường ba phần.
Huống chi, cho dù Tiêu Ngọc là một người bình thường thì hắn cũng không dám, bởi vì sau lưng nàng chính là vị Đấu Đế đầu tiên từ vạn năm tới nay - Tiêu Sắt.
Đám tân sinh xung quanh nhìn thấy một màn này, cả đám ồn ào náo nhiệt nghị luận lên tiếng.
"Vị mỹ nữ này là ai thế, vậy mà có thể làm cho Hổ Kiền phó viện trưởng người đã đột phá Đấu Tông lại cung kính như thế."
"Ngươi không biết người này sao, nàng ấy là mỹ nữ đẹp nhất trong nội viện chúng ta, Tiêu trưởng lão Tiêu Ngọc, người ta chính là một vị Bán Thánh thực sự, cho dù là Tô Thiên đại trưởng lão và viện trưởng đại nhân thần bí kia đã đột phá thành Đấu Tôn của nội viện chúng ta thấy nàng cũng phải nhường ba phần!"
"Đại Đấu sư, Đấu linh, Đấu vương, Đấu hoàng, Đấu tông... Bán Thánh, trời ạ, hình như ở giữa còn cách rất nhiều đại cảnh giới."
"Ha ha, còn có chuyện khoa trương hơn, ngươi có biết vị Tiêu học trưởng kia của chúng ta không?"
"Chuyện này thì có, vì hắn chính là thần tượng của ta, danh hiệu Tiêu Thiên đế này, phóng mắt nhìn toàn bộ Đấu Khí đại lục không ai là không biết, hơn nữa ta còn nghe nói nội viện còn đúc một pho tượng cho lão nhân gia hắn!" Bởi vì sau khi Tiêu Sắt thành đế, vẫn chưa tự phong là Viêm Đế theo như Tiêu Viêm trong nguyên tác, hết lần này tới lần khác người ở Đấu Khí đại lục lại không dám gọi thẳng húy danh của hắn, cho nên lấy danh nghĩa là Tiêu Đế, về phần chữ Thiên ở giữa, là có người cảm thấy hai chữ Tiêu Đế còn chưa đủ xứng với Tiêu Sắt, về sau lại cộng thêm, cho nên tên Tiêu Thiên Đế cũng truyền ra theo đó.
"Tiêu Ngọc trưởng lão chính là biểu tỷ của Tiêu học trưởng Tiêu Thiên Đế, nghe đồn khi hai người còn nhỏ, là thanh mai trúc mã vô tư vô lo, quan hệ rất là mập mờ...."
Ngay trong lúc mọi người bàn tán sôi nổi, đột nhiên trong đám người có một vị nam tử áo xanh đi ra, con ngươi đen nhánh trong suốt có thể thấy được đáy, mái tóc dài màu đen xõa tung trên vai lại không làm cho người ta có cảm giác bất hòa. Cả người tập hợp đầy đủ sự anh tuấn, cao quý, ưu nhã.
Trong ánh mắt ngạc nhiên của các học viện, nam tử áo xanh đi về phía Tiêu Ngọc, nắm lấy tay nàng mà khẽ hôn, sau đó đưa ra lời mời, "Vị tiểu thư xinh đẹp này, tại hạ vừa mới mua được hai vé du lịch Đấu Khí đại lục, không biết có may mắn mời ngài đồng hành hay không."
Tiêu Ngọc đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó, chính là lắc đầu: "Không được."
Ngay khi mọi người cho rằng Tiêu Ngọc sẽ nổi trận lôi đình, giáo huấn vị ăn chơi trác táng này, câu nói tiếp theo của Tiêu Ngọc trực tiếp làm cho mọi người giật mình, "Sau khi săn bắt Hỏa năng kết thúc thì có thể."
"Vậy ta ở đây chờ ngươi." Nam tử áo xanh quay lại mỉm cười, lẳng lặng đứng sang một một bên.
Tiêu Ngọc chậm rãi gật đầu, trên dung mạo tuyệt mỹ kia, tràn ra một nụ cười không dễ phát hiện.
Trong đám người, đông đảo tân sinh nhìn hành động của hai người, trong mắt đều toát ra ánh sáng không thể tin được.
"Này, ta không nhìn lầm chứ, người kia chẳng những hôn lên bàn tay nhỏ nhắn của Tiêu Ngọc trưởng lão, còn dám mời Tiêu Ngọc trưởng lão hẹn hò, mấu chốt là Tiêu Ngọc trưởng lão còn đồng ý, là ta điên rồi hay sao, hay là các ngươi điên rồi, hoặc là thế giới này điên rồi?" Một người trong đó dụi dụi hai mắt, kinh hãi nói.
Một lúc lâu sau, một người khác hung hăng nuốt nước miếng, gằn từng chữ, vẻ mặt có hơi kích động trả lời: "Không, ngươi không điên, ta cũng không điên, tất cả mọi người đều không điên, ta đã từng xem qua chân dung Tiêu học trưởng, hắn ta chính là.... Tiêu Thiên Đế...."
.......
Tây Bắc đại lục, Gia Mã đế quốc, Gia Mã Thánh Thành, Tổng bộ Hải Minh.
Bởi vì Tiêu Sắt thành đế, thế lực Hải Minh được nước đẩy thuyền lên cao, phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ dưới trướng Hải Minh càng ngày trở thành phòng đấu giá số 1 của Tây Bắc đại lục, nhảy lên trở thành đấu trường đấu giá số 1 Đấu Khí đại lục.
Tổng bộ phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ, trên đài đấu giá khổng lồ bằng thủy tinh, bởi vì đạt được thần vị thế giới Đấu la, Nhã Phi đã đột phá Đấu Tôn đang nhàn nhã ngồi trên ghế sa lon xa hoa.
Dưới đài đấu giá là đám người đông đúc, trong đó không thiếu người thèm nhỏ nhỏ sắc đẹp của Nhã Phi, nhưng không có ai dám giương mắt quan sát, bởi vì nàng là nữ nhân của Tiêu Thiên Đế.
Nhưng mà lần hội đấu giá này khác với những lần đấu giá trước kia, người tới phần lớn đều là nữ nhân, thậm chí trong đó còn không thiếu những nữ tử cường giả Đấu Thánh.
Cảnh tượng vô cùng quỷ dị.
Bàn tay ngọc của Nhã Phi nhéo má mềm, lười biếng vung cánh tay ngọc, không gian xuất hiện một trận dao động, một vị thị nữ xinh đẹp bưng một hộp gấm xuất hiện, hộp gấm chậm rãi mở ra, một viên đan dược tròn trịa tản ra ánh sáng đập vào mắt.
"Trú Nhan Đan, sau khi dùng có thể vĩnh viễn dừng lại ở tuổi thanh xuân, dung nhan không bao giờ già, giá khởi điểm một trăm triệu kim tệ."
Sau khi Nhã phi vừa nói xong, bầu không khí trong sân trong nháy mắt bị kéo đến mức ồn ào, tranh nhau ra giá.
"Ta bỏ ra hai trăm triệu."
"Ta bỏ ra năm trăm triệu."
"Một tỷ, ta ra một tỷ."
......
Vĩnh viễn ở tuổi thanh xuân đối với mỗi một vị nữ nhân mà nói có lẽ là sự hấp dẫn không có cách nào ngăn cản, chỉ chốc lát sau giá trị của Trú nhan đan đã tăng vọt lên ba tỷ, do một nữ nhân Đấu Thánh đến từ Viêm tộc báo giá.
Ngay khi mọi người cho rằng mọi chuyện đã định, đột nhiên giữa sân vang vọng một giọng nói uy nghiêm mà bình tĩnh: "Ta ra một trăm tỷ."
Một giây sau, trên đài cao xuất hiện thêm một bóng dáng màu xanh.
Nhìn bóng người màu xanh đột nhiên xuất hiện, Nhã Phi ngẩng đầu nhìn thoáng qua, đôi mắt đẹp hẹp dài rõ ràng xẹt qua một tia u oán, lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Còn chưa đủ."
Tiêu Sắt cười nhạt một tiếng, không gian dao động một trận, toàn bộ thân hình Nhã Phi bất ngờ dâng lên, Tiêu Sắt thuận thế dùng hình thức ôm công chúa ôm nàng vào trong ngực, ôn nhu nói: "Vậy cộng thêm giá trị con người của ta thì sao?"
Nhã Phi chần chờ một lát, hơi gật đầu, khuôn mặt quyến rũ toát ra nụ cười mị hoặc chúng sinh, "Có thể cân nhắc."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận