Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 316: Tiêu Viêm gặp Tiêu Sắt (1)

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
Biên: Hắc Dược
---
Khi Dược lão dùng linh hồn lực trao đổi với Tiêu Viêm cũng là lúc Tiêu Sắt và Mỹ Đỗ Toa phát hiện bọn họ.
"Có con chuột nhỏ lọt vào." Mỹ Đỗ Toa liếc mắt nhìn Tiêu Viêm cải trang Xà nữ, nói với Tiêu Sắt.
Cường giả dùng hơi thở nhận diện, sau mới đến ngoại hình. Hơi thở của Tiêu Viêm khác xa Xà Nhân, Mỹ Đỗ Toa liếc mắt là có thể nhìn ra.
"Là Tiêu Viêm của Tiêu gia ở Ô Thản thành, chỉ cần hắn không quấy phá chúng ta, không cần quan tâm hắn." Tiêu Sắt mỉm cười, nắm tay Mỹ Đỗ Toa, bước lên liệu. Thiên Nhận Tuyết và Điệp đứng phía sau cũng lên xe.
Nhóm Xà Nhân tự động tránh đường để xe qua, khi qua chỗ Tiêu Viêm, bốn người Tiêu Sắt không hẹn mà cùng nhìn Tiêu Viêm một cái, khóe miệng khẽ nhếch, tiếp tục đi về phía trước.
"Lão sư, liệu có phải bọn họ đã phát hiện ra ta." Tiêu Viêm nuốt nước miếng.
"Có lẽ vậy. Linh hồn lực của bọn họ vô cùng cường đại, cho dù có ta che giấu hơi thở thay ngươi vẫn không có cách giấu bọn họ." Dược lão cười khổ.
Nói đến đây, hắn không khỏi cảm thấy hơi may mắn, may mắn chú rể là Tiêu Sắt nếu không thì bọn họ thật sự đã xông vào một chỗ cực kỳ nguy hiểm.
Có nữ vương Mỹ Đỗ Toa là Đấu Tông, bọn họ sẽ không có một tia hy vọng chạy trốn nào.
"Baba, kệ tiểu tử vừa rồi sao?" Thiên Nhận Tuyết cầm bó hoa, cười tủm tỉm nói với Tiêu Sắt.
"Không cần quan tâm đến hắn, về sau còn có việc dùng tới hắn." Tiêu Sắt đáp lại.
"Dạ." Thiên Nhận Tuyết vâng lời, trong nhận thức của nàng, bất cứ chuyện gì mà Tiêu Sắt làm cũng đều cân nhắc qua, nàng thích lòng tự tin này.
Đám cưới náo nhiệt kéo đến đêm, khi tất cả dân chúng Xà tộc uống say mèm mới kết thúc.
Tiêu Sắt cũng không keo kiệt, lấy ra một đống đan dược hắn đã luyện chế ở Ma Thú sơn mạch mấy tháng trước tặng Xà Nhân tộc, khiến cho mấy vị trưởng lão Xà Nhân tộc vui không chịu được, có đan dược Tiêu Sắt làm, không đến mấy năm Xà Nhân tộc có thể sinh ra một cường giả Đấu Hoàng.
"Lão sư, bây giờ Xà Nhân đều đã say rồi, chúng ta có thể hành động." Nhìn đám Xà Nhân rối tinh rối mù trên đường phố, Tiêu Viêm thấp giọng nói.
Hắn vẫn chưa hết hy vọng dị hỏa còn ở đây.
"Cẩn thận, ta cảm giác trong Thánh thành Xà Nhân tộc này có không dưới sáu vị cường giả Đấu Hoàng và tám vị cường giả Đấu Vương, nếu không những Xà Nhân này cũng không dám uống say." Dược lão nhắc nhở.
"Sáu vị Đấu Hoàng, tám vị Đấu Vương." Tiêu Viêm hít sâu một hơi, hắn cảm thấy tam quan của mình sắp sụp đổ.
Đúng lúc này, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai Tiêu Viêm.
Đồng tử Tiêu Viêm co rụt lại, theo bản năng xoay người quay đầu lại đánh ra một quyền nhưng lại thất bại.
"Chẳng lẽ là ảo giác?" Tiêu Viêm khẽ nhún vai, khoảng thời gian này hắn cảm thấy bản thân hơi khẩn trương.
Nhưng còn chưa đợi hắn thở phào nhẹ nhõm, hắn lại cảm giác bả vai mình bị người ta vỗ, quay đầu lại vẫn không có người.
"Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, lão sư, hình như vừa rồi có người đánh ta." Giọng nói của Tiêu Viêm có hơi run rẩy. Chẳng lẽ là bị ma ám!
"Ha ha, tiểu hữu, đi ra đi, cần gì phải đùa bỡn đệ tử ta như thế, ít nhiều hai ngươi cũng là đồng tộc."
Một tia sáng trắng bay ra từ nạp giới màu đen của Tiêu Viêm, rơi trên mặt đất, hóa thành bóng dáng già nua của Dược Lão.
"Linh hồn lực của tiền bối quá biến thái, đoán chừng đã vượt qua Thiên Cảnh."
Một bóng người màu đỏ đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người Dược lão và Tiêu Viêm, chính là Tiêu Sắt.
"Tiểu hữu quá khen, lão phu chỉ là linh thể kéo dài hơi tàn mà thôi." Nhắc tới linh hồn lực, trong mắt Dược lão hiện ra một tia đắc ý, hắn cười tủm tỉm nói: "Vận khí của tiểu hữu thật sự quá tốt, ngay cả nữ vương Mỹ Đỗ Toa của Xà Nhân tộc cũng chinh phục được. "
"Chinh phục hơi quá, cơ duyên xảo hợp mà lưỡng tình tương duyệt." Ánh mắt Tiêu Sắt híp lại: "Còn không biết vì sao tiền bối lại lẩn vào Xà Nhân tộc?"
"Tùy tiện đi dạo, vừa vặn thấy tiểu hữu thành hôn, muốn tới đây xin chén rượu mừng." Dược lão nói vu vơ.
"Đã như vậy Tiêu Sắt ta rất hoan nghênh, chỉ là tiền bối vẫn nên nói thật, tuy bản thân ta không sao cả, nhưng tính tình phu nhân ta lại không tốt. Nơi này cũng là của Xà Nhân tộc, liên quan đến sự an toàn của tộc nhân nàng, ta không thể can thiệp quá nhiều." Tiêu Sắt chỉ về phía sau, cười tủm tỉm nói.
Thấy vậy, Dược lão và Tiêu Viêm ngẩng đầu, nhìn sau lưng Tiêu Sắt, nơi đó, Mỹ Đỗ Toa đứng sừng sững trên nóc nhà, mái tóc theo gió mờ dần, ánh mắt sắc bén, dáng người kiêu ngạo, dưới sự phụ trợ của váy bào màu đỏ, tôn lên bộ ngực đầy đặn trắng như tuyết, eo một nắm, hai chân thẳng tắp thon dài. Tư thế oai hùng hiên ngang, làm cho người ta mơ tưởng vô tận.
Nhưng vào lúc này, bọn họ lại không có tâm tình thưởng thức.
Dược lão biết, nếu hôm nay không khai báo rõ ràng, sẽ không thể rời đi trong bình yên. Không tính Tiêu Sắt, nữ vương Mỹ Đỗ Toa chắc chắn sẽ không để yên cho bọn họ.
So với Dược lão, tâm trạng của Tiêu Viêm phức tạp hơn nhiều, từ khi Tiêu Sắt bắt đầu nói chuyện, toàn bộ quá trình hắn bị Tiêu Sắt phớt lờ, nếu đổi lại là một vị cường giả xa lạ thì không có gì, hết lần này tới lần khác cứ phải là đứa con rơi bị Tiêu gia khinh thường.
Người không hề có cảm giác tồn tại, lại đoạt được trái tim của Huân Nhi.
Bây giờ lại nhìn Mỹ Đỗ Toa đứng sừng sững phía sau Tiêu Sắt, cơn tức giận vô danh trong lòng hắn bùng lên, giống như mọi thứ Tiêu Sắt có vốn nên thuộc về hắn, giờ lại bị cướp đi.
"Thật không dám giấu diếm, chúng ta bị vụ nổ hai tháng trước trong sa mạc Tháp Nhĩ Qua hấp dẫn đến." Dược lão sẽ không thành thật khai ra chuyện dị hỏa, nhỡ đâu Tiêu Sắt không biết sa mạc Tháp Nhĩ Qua có dị hỏa thì sao? Cho nên hắn đổ cho cái hố khổng lồ.
Rõ ràng Dược lão đang nói dối, suýt chút nữa Tiêu Sắt cười ra tiếng, cái hố lớn kia không phải bị nổ ra, mà là bị Ngũ Luân Ly Hỏa Pháp đốt thủng, không thể tạo thành tiếng. Nếu không nhầm, Dược lão đến vì cảm nhận được hơi thở của dị hỏa.
Tiêu Sắt cũng không có ý định vạch trần lão ta, "Nếu là như vậy, ta đã trách lầm tiền bối, xin tiền bối hãy tự mình rời đi."
"Vậy ta xin cáo từ." Dược lão không ngờ Tiêu Sắt lại dễ nói chuyện như vậy, nhưng hắn không nghĩ nhiều, nếu đã bại lộ hành tung vẫn nên sớm rời khỏi nơi thị phi này rồi tính tiếp.
Đang lúc Dược lão định trở về nhẫn Tiêu Viêm thì lại nghe thấy tiếng nói của Tiêu Sắt ở bên tai: "Tiền bối xin chờ một chút."
"Chẳng lẽ ngươi hối hận?" Ánh mắt Dược lão híp lại, bị một tiểu bối uy hiếp, trong lòng cũng hơi tức giận.
Khóe miệng Tiêu Sắt khẽ nhếch lên: "Tiền bối hiểu lầm, ngài là lão tiền bối, chỉ cần ngài không làm chuyện nguy hại tộc nhân lão bà ta, chúng ta sẽ không làm khó ngươi, ta chỉ là lại muốn giao dịch với ngươi thôi."
"A, tiểu hữu không ngại nói xem?" Nghe Tiêu Sắt nói vậy, ngay lập tức Dược lão cảm thấy hứng thú, rất hài lòng giao dịch lần trước.
Ánh mắt Tiêu Sắt lóe ánh đỏ, bay vào mắt Tiêu Viêm, trong nháy mắt hắn ngơ ngác tại chỗ, hai mắt vô thần.
"Kính xin tiền bối đừng trách, có một số việc, bây giờ Tiêu Viêm không thể tiếp xúc." Tiêu Sắt chắp tay nói.
Dược lão gật đầu: "Có chuyện gì thì mau nói đi."

Bình Luận

0 Thảo luận