Biên: Hắc Dược
---
Thí nghiệm xong Tà Thần câu và Tà Thần dực, nhóm Tiêu Sắt đi tới trung tâm rừng rậm Tinh Đấu.
Ở đó có một hồ nhỏ, nước trong vắt, xanh màu lục bích, lấp lánh rực rỡ dưới ánh nắng vàng. Mặt hồ phản chiếu lại những bóng cây cao che cả trời mọc quanh bờ. Những bóng cây như được làm từ thuỷ tinh dán trên mặt nước láng tựa gương.
Mọi người ngạc nhiên phát hiện, nồng độ hồn lực trong không khí quanh hồ lại đậm gấp hai lần ngoại giới, nói cách khác, Hồn Sư ở đây tu luyện, một ngày tương đương hai ngày ngoại.
Bên bờ hồ, một bóng người cao to thô thiển hấp dẫn lực chú ý của đám Tiêu Sắt.
Người này thân to như núi nhỏ, ngồi yên bên hồ. Hai mắt nhắm nghiền, tứ chi chạm đất, nhìn sơ thì chiều cao chí ít đã quá mười mét, nếu đứng lên, e là đạt tới hai mươi mét.
Trên nước da ngăm là những đường vân mảnh khảnh đỏ rực, dưới ánh mặt trời, vân đỏ lập loè hào quang. Thân thể tráng kiện phủ trong vô số bắp thịt rắn chắc như đá tạc. Dáng vẻ không khác nào con tinh tinh khổng lồ bị Godzilla đánh tơi bời trong phim Hollywood kiếp trước Tiêu Sắt xem.
"Tiểu Sắt, kia chính là Thái Thản Cự Viên,Thiên Thanh Ngưu Mãng thì dưới đáy hồ, thể chất của ngươi có thể chịu đựng hồn hoàn của chúng." Trên bầu trời, Bỉ Bỉ Đông nhìn phía Tiêu Sắt, cười nói.
Khi nói chuyện, Bỉ Bỉ Đông vung tay ngọc, đánh ra một chùm sáng đen xuống chỗ Thái Thản Cự Viên, ngay khoảnh khắc ánh sáng đen chạm Thái Thản Cự Viên, nó nhờ bản năng cảm nhận được nguy hiểm, nhưng mới vừa mở ra mắt đã phát hiện mình không động đậy được nữa.
"Khè. . ." Đáy hồ, Thiên Thanh Ngưu Mãng nhận ra Thái Thản Cự Viên gặp nguy hiểm, lao khỏi mặt nước từ lúc nào chẳng hay, chỉ là chưa kịp thè lưỡi lần hai, đã dẫm vào vết xe đổ của Thái Thản Cự Viên.
"Tiểu Sắt, chuẩn bị hấp thu, ta hộ pháp cho ngươi." Bỉ Bỉ Đông nói.
"Đấu Tông cường giả, quả nhiên khủng bố!" Nhìn hai con Hồn Thú mười vạn năm cường đại không có nổi sức đánh trả, Tiêu Sắt không nhịn được dựng một ngón tay cái lên. . . . .
Thời gian chậm rãi trôi qua, chỉ chớp mắt đã hơn nửa tháng, sau khi hấp thu hồn hoàn của Thiên Thanh Ngưu Mãng và Thái Thản Cự Viên xong, Tiêu Sắt lại hấp thu hồn hoàn của ba huynh đệ Thiên Quân kiến vương, do Tiêu Sắt đồng thời hấp thu, nên sự kiện trong nguyên tác xuất hiện, hồn hoàn ba con Hồn Thú niên hạn trên chín mươi ngàn năm biến thành một trăm ngàn năm.
Đến giờ Tiêu Sắt vẫn bố trí hồn hoàn là đỏ hồng hồng hồng hồng.
Ba viên hồn hoàn còn lại Tiêu Sắt cũng đã chọn xong, chính là Tam Đại Thiên Vương ở cực bắc: Tuyết đế, Băng Đế, Titan Tuyết Ma vương.
Đương nhiên, Tiêu Sắt biết thương hương tiếc ngọc, hắn đợi có thực lực lại đi đàm phán, khuyên các nàng hiến tế với điều kiện là luyện chế thân thể mạnh hơn.
Có lẽ do chất lượng đấu khí mạnh hơn hồn lực, Tiêu Sắt hấp thu xong hồn hoàn, tu vi dừng ở Đấu Vương Đỉnh Cao, không đột phá Đấu Hoàng.
"Tiểu Sắt, ngươi muốn rời đi sao?" Thiên Đấu Thành, trà lâu, Bỉ Bỉ Đông lưu luyến không rời tựa trong lòng Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt xoa đầu Bỉ Bỉ Đông, ôn nhu nói: "Tạm chia xa để tương lai được đoàn tụ dài lâu, ta còn sự tình chưa hoàn thành ở bên kia, sau này ta sẽ thường xuyên tới thăm ngươi. Xong việc sẽ lập tức đi Võ Hồn Thành tìm ngươi."
"Ba ba, còn có ta mà, ngươi không thể quên nữ nhi bảo bối ta nha." Thiên Nhận Tuyết cũng chu miệng nhỏ tiến tới.
"Đã nói bao nhiêu lần, ta không phải ba ba ngươi." Tiêu Sắt co khoé miệng.
"Ngươi là nam nhân của mụ mụ đúng không?" trong mắt Thiên Nhận Tuyết xẹt qua một tia giảo hoạt.
"Đúng." Tiêu Sắt nói.
"Nói xem" Thiên Nhận Tuyết vểnh môi, vẽ một nụ cười xinh xắn: "Ta là con gái của mụ mụ, ngươi lại là nam nhân của mụ mụ, ngươi không phải ba ba ta, còn có thể là cái gì? Long Quỳ cô cô, mụ mụ, ta nói không sai chứ." Thiên Nhận Tuyết nhìn về phía Bỉ Bỉ Đông và Long Quỳ.
"Đúng, Tuyết Nhi nói không sai." Bỉ Bỉ Đông và Long Quỳ cười đáp.
"Quên đi. . . . Muốn gọi sao gọi." Tiêu Sắt bất đắc dĩ nhún vai, khuôn mặt đột nhiên nặn ra một vệt giảo hoạt, khẽ vuốt đầu Thiên Nhận Tuyết, áp sát tai nàng thấp giọng nói: "Vậy, nữ nhi bảo bối, sau này Ba ba sẽ lại thăm ngươi."
Hơi thở ấm áp vuốt nhẹ vành tai nhạy cảm của Thiên Nhận Tuyết, làm cho gò má nàng đỏ chót. Đây là vị trí nhạy cảm nhất của nàng.
Nàng khẽ gật đầu, dùng giọng ngượng ngùng thấp hơn cả tiếng muỗi kêu mà đáp lại: "Ừ."
"Tiên Nhi, Trúc Thanh, Long Quỳ, chúng ta trở về thôi." Tiêu Sắt nhìn về phía ba người kia. Các nàng khẽ gật đầu, lần lượt chui vào Ma Kiếm và hai bảo túi cho phép trữ vật sống của Tiêu Sắt.
"Hệ thống, sử dụng vé du lịch trở về Đại Lục Đấu Khí." Tiêu Sắt nhẩm trong đầu.
【 Tích, hệ thống đang thực hiện truyền tống. . . . 】
Thông báo vừa văng lên trong đầu Tiêu Sắt, hắn đã biến mất khỏi tầm mắt của Bỉ Bỉ Đông và Thiên Nhận Tuyết.
Đại Lục Đấu Khí.
Học Viện Già Nam, nội viện.
"Tiêu Sắt rốt cục đã về!" Tiêu Sắt vừa về tới, Tử Nghiên Tiểu đã phi vào ngực hắn, "Tiêu Sắt. . . . Hơn nửa tháng này ngươi đi đâu. . . Người ta nhớ ngươi muốn chết. . . . ."
"Ngươi mà nhớ ta, nhớ thuốc thì có. " Tiêu Sắt bĩu môi.
"Nhớ ngươi . . . nhớ lây thuốc . . . ." Tử Nghiên vụng về cười đáp, chợt từ nạp giới lấy ra một đống lớn dược liệu quý hiếm cấp cao.
Tiêu Sắt liếc nàng một cái, tay phải nhả ngọn lửa màu phấn hồng, dưới ánh nhìn chờ mong đầy sùng bái của Tử Nghiên, hắn nhét dược liệu vào trong lửa. Vừa luyện chế vừa nói: "Ta đi rồi có xảy ra chuyện gì không?"
"Không có! Vẫn như cũ, mọi người ăn uống bình thường. . . . Nếu như muốn nói có chuyện, thì chính là ta, thuốc ngươi cho ta dùng xong chưa tới một tuần, hơn mười ngày kế ngươi biết ta đã sống sao không? Ngày nào cũng phải cố nuốt đống thuốc đắng muốn giết người kia. . . ."
"Hơn một ngàn viên đan dược năng lượng cuồng bạo mà ngươi dùng xong trong chỉ một tuần? Ngươi ăn cơm cũng không nhanh như vậy nha."
"Ta ăn như đồ vặt. . ." Tử Nghiên làm mặt quỷ.
Nghe vậy, Tiêu Sắt lườm lần thứ hai, đã cạn lời.
Sau nửa canh giờ, Tử Nghiên cầm mấy ngàn viên thuốc tiêu sái rời đi.
Tiêu Sắt lấy hai cái bảo túi bên hông ra thả Tiểu Y Tiên và Chu Trúc Thanh.
Hắn lấy một cây "Tuyết Sắc Thiên Nga Vẫn" từ kho hệ thống ra mà cho vào Bách Bảo Nang, đưa Tiểu Y Tiên: "Tiên Nhi, hiện tại ngươi đã có hồn cốt cấp thần Bát Chu Mâu. Bây giờ cứ dùng thứ này đột phá Đấu Tông đi. Sắp tới giành dị hỏa, ta khả năng cần sự giúp đỡ của ngươi."
Tuyết Sắc Thiên Nga Vẫn tổng cộng có bốn cây, ba cây còn lại hắn dự định chờ Tiểu Y Tiên ngưng tụ độc đan xong lại cho nàng. Nếu cho hết một lần, theo Tiểu Y Tiên cá tính, nghe Tiêu Sắt cần hỗ trợ là nàng liều mạng dùng sạch, lỡ có chuyện hối hận chẳng kịp.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận