"Tiêu Viêm?" Huân Nhi khẽ cau mày, nếu Lăng Ảnh không nói, gần như nàng đã quên mất có người như vậy, lúc còn rất nhỏ, Tiêu Sắt đã nói với nàng Tiêu Viêm không phải người tốt, sau này vì Tiêu Sắt rời đi mà bản thân cũng quên mất ký tức năm bốn tuổi đến sáu tuổi, về ngữ khí, cũng từng là bạn chơi với nhau mấy năm, sau này Tiêu Viêm mất thiên phú, tự ti mà chủ động xa cách, quan hệ giữa mình và hắn cũng dần phai nhạt.
Bây giờ nghe Tiêu Viêm tham sống sợ chết, phản bội lão sư đi nương nhờ Hồn Điện diệt Tiêu gia, Huân Như coi như hoàn toàn thất vọng về hắn.
"Được, ta đã hiểu, ngươi lui xuống đi, từ trước đến nay Hồn Tộc ăn thịt không nhả xương, nếu Tiêu Viêm đã lựa chọn thoái hóa thì cứ mặc kệ hắn."
"Bây giờ đại ca ca đã tấn chức Đấu Tôn, chắc chắn sẽ không ở mãi chỗ nhỏ bé như đại lục Tây Bắc kia, Ngươi chỉ cần chú ý tin tức của đại ca ca giúp ta là được."
Vừa nói xong, Huân Nhi vặn chiếc eo nhỏ, đột nhiên rơi xuống vách đá rồi lao đi.
Nhìn bóng dáng xinh đẹp của Huân Nhi biến mất, Lăng Ảnh cười khổ rồi lắc đầu, ánh mắt nhìn chân trời phía xa, cảm thán: "Tiểu thư đã chấp nhận sự thật thê thiếp Tiêu Sắt thiếu gia thành đàn rồi sao? Đúng là khiến người ta khó mà tin được..."
...
Nơi giao nhau giữa dãy núi Vong Hồn và dãy núi Xích Hỏa.
"Thật không ngờ chỉ mới đi ngang một trạm trung chuyển không gian lại có thể gặp phải người Hồn Điện." Tiểu Y Tiên tùy tiện bóp nát cổ một vị hộ pháp Hồn Điện, ném về phía Tiêu Sắt."
"Nơi này là chỗ giao nhau giữa dãy núi Vong Hồn và dãy núi Xích Hỏa. Mà dãy núi Vong Hồn cũng có chi nhánh Hồn Điện, gặp phải hộ pháp Hồn Điện ở đây cũng không kỳ quái, dù sao nếu bọn họ muốn tới địa vực khác cũng cần dùng không gian trùng động." Tiêu Sắt khống chế Tà Thần Câu xuyên qua ngực hộ pháp Hồn Điện vẫn chưa chết hẳn, sau đó kéo ra, linh hồn của người đó ngay lập tức bị kéo ra ngoài.
"Ba, tên này sắp chết rồi, ngươi lưu giữ linh hồn của hắn làm gì, chuẩn bị luyện chế Địa Yêu Khôi sao?" Tiêu Tuyết bước đến bên cạnh Tiêu Sắt, tò mò hỏi.
"Ừm. Địa Yêu Khôi trước đó đã đưa Vận Nhi, bây giờ tên này đưa tới cửa, đứng lúc dùng để bù đắp. Rốt cuộc sau này luyện chế ít nhất cũng là đan dược thất phẩm, đan lôi tạo ra không nên lãng phí." Tiêu Sắt tiện tay thu linh hồn hộ pháp Hồn Điện kia vào bình luyện dược, sau đó đặt bình luyện dược kèm thi thể vào nạp giới.
"Đúng rồi, mẹ con và Thanh Lân vẫn chưa về sao? Đã đi ba bốn ngày rồi."
"Chắc là sắp rồi, với thực lực của mẹ, không mất nhiều thời gian giúp Thanh Lân muội muội bắt vài ma thú rắn đâu." Tiêu Tuyết vuốt trang phục có hơi nhăn của Tiêu Sắt, mỉm cười nói: "Hơn nữa, mẹ và Thanh Lân muội muội đều có ngọc giản ba để lại, ngọc giản không vỡ là không có vấn đề."
Tiêu Sắt nặng nề gật đầu, thực lực của Bỉ Bỉ Đông phối hợp với song sinh võ hồn cường hãn cùng mấy lĩnh vực đại thiên phú, trừ khi cường giả Đấu Thánh đích thân tới, nếu không thật sự có rất ít người có thể giữ được nàng.
Rảnh rỗi đến nhàm chán, Tiêu Sắt dứt khoát lợi dụng thi thể và linh hồn của hộ pháp Hồn Điện để luyện chế Địa Yêu Khôi.
Ba ngày sau, Địa Yêu Khôi luyện chế thành công.
Cũng trong lúc đó, Bỉ Bỉ Đông dẫn theo Thanh Lân trở lại.
"Thanh Lân, ngươi đã tấn chức Đấu Tôn sao?" Tiêu Sắt mở to hai mắt, đánh giá Thanh Lân từ trên xuống dưới, đột nhiên phát hiện tu vi của nàng đã tới Đấu Tôn một sao.
"Hì hì, đây đều nhờ Đông Nhi tỷ tỷ, nàng giúp ta bắt hai ma thú rắn bát giai, bản thân ta lợi dụng Bích Xà Tam Hoa Đồng bắt vài ma thú rắn thất giai, sau đó mơ hồ đột phá. Thế nên mới mất không ít thời gian."
"Thật không hổ là kỳ đồng đệ nhất ở Đấu Khí Đại Lục, nếu so sánh với nàng thì Ách Nan Độc Thể của Tiên Nhi không còn thơm nữa." Tiêu Sắt cảm thán nói.
"Không thơm?" Tiểu Y Tiên bên cạnh nghe thấy, hờn dỗi nói: "Nếu ngại mùi thối, vậy sau này ngươi đừng chạm vào ta nữa."
Tiêu Sắt khó hiểu giật giật, từ khi nào suy nghĩ của tiểu nha đầu này lại đen như thế.
Sau trò đùa ngắn ngủi, Tiêu Sắt thông qua thực hành mà giải thích hiểu lầm cho Tiểu Y Tiên.
Ngoài ra, Bỉ Bỉ Đông cũng bị kéo vào để giúp Tiêu Sắt giải thích.
Đáng thương Thanh Lân và Tiêu Tuyết phải canh giữ bên ngoài kết giới, không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ có Tiêu Tuyết nhìn sắc mặt đỏ bừng của ba người họ, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.
...
Đi đường vô cùng nhàm chán dù đã sử dụng không gian trùng động, nhưng cũng may có bốn vị mỹ nữ bầu bạn, Tiêu Sắt mới cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Một hàng năm người phải mất gần một tuần mới đến Thánh Đan Thành, nơi có Đan Tháp.
Khi đến Thánh Đan Thành, Tiêu Sắt nhìn xung quanh, không khỏi cảm thán, không hổ là thánh địa luyện dược sư, quả nhiên danh bất hư truyền.
Khắp nơi đều là đám đông náo nhiệt, hết người này tới người khác hò hét, đầy đường là luyện dược sư mặc bào phục đủ màu.
Đan Tháp không chỉ đơn thuần là một tòa tháp, mà được tạo thành bởi vô số tòa tháp, có thể nhận biết rất dễ dàng.
Trung tâm Thánh Đang Thành là một tháp đen cao cao, Tiêu Sắt lập tức dẫn theo Bỉ Bỉ Đông và những người khác đi thẳng vào đó.
Tới quầy tiếp tân, một thanh niên đeo huy hiệu luyện dược sư lục phẩm trước ngực nhìn thấy Tiêu Sắt và nhóm nữ bên cạnh, không khỏi thất thần, đồng thời thầm than Tiêu Sắt quá đào hoa, rồi làm theo công việc mà hỏi: "Xin hỏi có thể giúp gì cho các vị?"
"Giám định luyện dược sư." Tiêu Sắt liếc mắt nhìn huy hiệu trước ngực thanh niên, lòng không khỏi cảm thán, không hổ danh là Đan Tháp, luyện dược sư lục phẩm nóng bỏng tay bên ngoài lại đảm nhận việc đứng quầy ở đây.
"Giám định luyện dược sư sao? Là một mình ngươi hay toàn bộ?" Thanh niên luyện dược sư lại hỏi.
Tiêu Sắt đạm nhiên đáp: "Chỉ một mình ta."
"Vậy hãy nêu tên họ, tuổi cùng với sư phụ." Thanh niên luyện dược sư lấy ra giấy bút.
"Choang..." Bình ngọc trong tay thiếu niên rơi xuống đất, hắn không tin được mà nhìn Tiêu Sắt, kinh ngạc kêu lên: "Ngươi nói là dược tôn giả Dược Trần, người được mệnh danh là luyện dược sư đệ nhất đại lục sao?"
"Ông từng dạy ta luyện dược khoảng một tháng, nghiêm túc mà nói cũng xem như là một nửa lão sư của ta." Tiêu Sắt gật đầu, không có nếu không, hắn biết, tin tức này chắc chắn sẽ truyền đến bạn tốt của Dược Trần là Huyền Y, đó là những gì hắn muốn.
Thiếu niên không phải không tin lời Tiêu Sắt nói, nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng, sau khi suy nghĩ, hắn quyết định ổn định người trước: "Không biết các hạ muốn giám định luyện dược sư mấy phẩm?"
"Chỗ của các ngươi có thể giám định cao nhất mấy phẩm?" Tiêu Sắt nở nụ cười thần bí, hỏi lại.
Thanh niên nói: "Tòa tháp này là một trong những Đan Tháp được quản lý bởi Huyền Y, một trong ba tông sư luyện dược của Đan Tháp, có thể chứng thực thất phẩm cao cấp và các cấp dưới. Nếu muốn luyện dược sư bát phẩm vậy cần đến Tiểu Đan Tháp, nhờ ba ông trùm chứng thực. Đương nhiên, để tiến vào Tiểu Đan Tháp thì cần điều kiện, tối thiểu phải là luyện dược sư thất phẩm cao cấp."
"Vậy ta giám định thất phẩm cao cấp." Tiêu Sắt mỉm cười.
"Chẳng lẽ các hạ đang nói đùa?" Thanh niên nhíu mày, sắc mặt không còn ôn hòa như trước, mới mười tám tuổi mà đã giám định luyện dược sư thất phẩm cao cấp, đang khinh thường uy nghiêm của Đan Tháp?
Ngay cả Tào Dĩnh - người được xưng là yêu nữ của Tào gia cũng không dám khoác lác đến vậy.
Tiêu Sắt không để ý tới thái độ của thanh niên, bình thản nói: "Ngươi cảm thấy ta đang nói giỡn?"
"Vậy thì được, nhưng nếu trước đó chưa từng chứng thực tại Đan Tháp, cần bắt đầu giám định từ luyện dược sư nhất phẩm." Thanh niên có chút tức giận nói.
"Cứ tùy ý." Tiêu Sắt khẽ nhún vai, dưới sự dẫn dắt của một người hầu mà đi vào phòng đá.
Trước cửa phòng đá có một cột đá được khảm bảo thạch, bảo thạch được chia thành chín hàng, mỗi hàng chín viên.
Mỗi khi đan dược được sinh ra trong phòng đá, cột đá và bảo thạch sẽ sáng lên.
Từ dưới lên trên, hàng thứ nhất là đan dược nhất phẩm, hàng thứ hai là nhị phẩm... Từ đó suy ra.
Số lượng đá quý sáng lên ở mỗi hàng thể hiện phẩm chất của đan dược.
Dưới sự giám sát của thanh niên luyện dược sư và đám người Bỉ Bỉ Đông, sau một tiếng, bốn mươi hai viên bảo thạch từ hàng thứ nhất đến hàng thứ sáu gần như sáng lên cùng một lúc.
Điều đó có nghĩa, Tiêu Sắt đã luyện chế đan dược vừa đúng lục phẩm chỉ trong thời gian rất ngắn, mà mỗi viên đều có khuynh hướng hoàn hảo.
Lại một tiếng nữa trôi qua, trên đỉnh Đan Tháp nổi lên lôi kiếp, lúc này thanh niên luyện dược sư đã không thể ngồi yên.
Động tĩnh của Đan Tháp đương nhiên cũng thu hút sự chú ý của rất nhiều luyện dược sư trong Thánh Đan Thành.
"Thật không ngờ Thánh Đan Thành lại sinh ra một vị luyện dược sư thất giai, nhìn dáng vẻ này dường như còn là đan dược thất phẩm cao cấp." Một số luyện dược sư không tầm thường biết sâu hiểu rộng chỉ dựa vào đan lôi đã có thể dễ dàng phán đoán được phẩm cấp đan dược.
Đan lôi tới nhanh đi cũng nhanh, không bao lâu sau, Tiêu Sắt đã mang theo đan dược được luyện chế đi ra khỏi phòng đá.
Cũng trong lúc đó, trên người hắn còn có thêm một bộ áo choàng màu tím có đeo huy hiệu luyện dược sư thất phẩm cao cấp.
Vào lúc đó, thanh niên luyện dược sư trước quầy tiếp tân đã trợn mắt há hốc mồm.
Tiêu Sắt làm ngơ đi tới trước mặt nhóm nữ Bỉ Bỉ Đông, thong thả dẫn các nàng ra khỏi tháp đen, sau đó giao dịch một ít dược liệu luyện chế trong Đan Tháp, tiếp theo là đợi Huyền Y tìm tới cửa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận