Cảm nhận được sự mềm mại trong lòng ngực cùng mùi thơm thiếu nữ, Tiêu Sắt hơi đỏ mặt, cười gượng nói: "Tuyết Nhi đừng nháo.... Đã nói bao nhiêu lần... Ta không phải ba ba ngươi..."
"Ba ba đang thẹn thùng sao?" Nghe vậy, Thiên Nhận Tuyết khẽ cười một tiếng, trong mắt đẹp xuất hiện chút giảo hoạt cùng vui vẻ, dựa sát vào Tiêu Sắt, khiến gương mặt hai người gần như dán vào nhau, môi đỏ cong cong phun ra hơi thở xử nữ.
Hai người cứ như vậy mà yên lặng, nhìn bóng mình trong mắt đối phương.
Da thịt Thiên Nhận Tuyết tựa như tuyết trắng mùa đông, hai tròng mắt vàng kim ánh lên chút vui vẻ cùng ngại ngùng, mỗi khi chớp mắt, lông mi thon dài lay động, dưới mắt đẹp là sóng mũi cao cùng với môi đỏ tràn ngập dụ hoặc.
Giờ khắc này, thế giới yên lặng, chỉ còn lại hai người.
Thiên Nhận Tuyết nhu nhược run nhè nhẹ, tóc đẹp đong đưa, gương mặt hơi đỏ lên.
Tiêu Sắt biết không thể tiếp tục như vậy, trong lòng có dự cảm, nếu hôn thì sẽ xong đời, chợt ngửa ra sau, tách khỏi nàng.
"Khụ......." Tiêu Sắt ho nhẹ một tiếng, đang muốn nói gì đó thì bên tai chợt vang tiếng Long Quỳ, "Ca ca, xem ra Tuyết Nhi thật sự rất nhớ ngươi đó!"
Một luồng sáng xanh loé lên, rơi trên mặt đất, hóa thành bóng hình xinh đẹp.
"Long Quỳ cô cô!" Thiên Nhận Tuyết biết lúc này đùa hơi quá trớn, nhìn thấy Long Quỳ xuất hiện liền bổ nhào vào lòng nàng, mượn cơ hội lướt qua đề tài vừa rồi.
"Tiêu Sắt, cô nương này là ai? Vì sao gọi ngươi là ba ba, còn gọi Long Quỳ cô cô?" Nhìn Thiên Nhận Tuyết rúc vào ngực Long Quỳ, Tiểu Y Tiên rốt cuộc không nhịn được, đi đến trước mặt Tiêu Sắt, thấp giọng hỏi.
"Chuyện này rất phức tạp..." Khoé miệng Tiêu Sắt co rút, hắn không thể nói là mèo con, Long Quỳ đều biết thân phận của Thiên Nhận Tuyết, chỉ mình hắn chẳng hay biết gì đi!
Lúc này, mèo con cũng đi tới, kéo Tiểu Y Tiên sang một bên, tiến đến bên tai nàng, thì thầm vài câu, Tiểu Y Tiên hơi ngẩn ra, bất chợt dùng ánh mắt xem tra nam nhìn chằm chằm Tiêu Sắt.
"Trúc Thanh, Tiên Nhi... Các ngươi đang nói gì đó..." Bị Tiểu Y Tiên nhìn như thế, da đầu Tiêu Sắt có chút tê dại, nhẹ giọng hỏi.
Chu Trúc Thanh lắc lắc đầu, mỉm cười nói: "Không có gì, chỉ là bí mật nhỏ giữa các nữ hài thôi."
"Đúng vậy, chính là bí mật nhỏ giữa các nữ hài!" Tiểu Y Tiên tiếp lời, sau đó đi đến cạnh Thiên Nhận Tuyết, không còn chút ghen tuông nào, giống như rất quen thuộc, tự giới thiệu: "Tuyết Nhi đúng không, hẳn là Tiêu Sắt đã từng nhắc đến ta, ta kêu Tiểu Y Tiên, ngươi gọi Tiên Nhi là được"
"Tiên Nhi..."
Nhìn mấy vị mỹ nữ nhanh chóng hoà hợp, Tiêu Sắt muốn câm nín, quả nhiên nữ nhân trở mặt nhanh hơn lật sách, chợt đi đến cạnh Thiên Nhận Tuyết, cười nói: "Tuyết Nhi, chúng ta cũng không ở đây lâu, lần này đến đây để đưa cho ngươi một thứ."
Vừa nói xong, trong tay Tiêu Sắt liền có thêm một cái hộp gấm.
"Đây là cái gì?" Thiên Nhận Tuyết tò mò hỏi.
Tiêu Sắt mỉm cười, mở hộp ngọc ra, bên trong đựng bảy tám quyển trục.
"Quyển trục màu đỏ là công pháp Địa giai hạ cấp 《 Cửu trọng phượng hỏa quyết 》 , ngươi cùng Hồ Liệt Na tu luyện Huyền thiên bảo lục Huyền thiên công, tuy công pháp tinh vi nhưng cấp bậc quá thấp. Quyển trục màu đen là công pháp Địa giai hạ cấp thuộc tính ám 《 Huyền minh quyết 》 đưa cho Đông Nhi, trước mắt nàng đang tu luyện công pháp Huyền giai cao cấp, hai quyển công pháp này các ngươi có thể dùng trong thời kỳ quá độ."
"Ngoài ra còn có hai bản đấu kỹ Địa giai cùng Huyền giai, rất thích hợp với các ngươi."
Những công pháp, đấu kỹ này đều là Tiêu Sắt lấy từ Tàng thư các học viện Già Nam lúc trước.
Nghe tới công pháp cùng đấu kỹ, mắt Thiên Nhận Tuyết sáng lên, nhận lấy hộp gấm, lựa ra công pháp cùng đấu kỹ thích hợp với mình, sau đó để hộp gấm trở lại tay Tiêu Sắt, cười nói: "Cảm ơn ba ba nha, nhưng ta chỉ lấy phần của mình, còn phần mụ mụ thì chờ nàng tới rồi tự ngươi đưa cho nàng đi. Lúc ngươi tới ta đã để Xa Long đi Võ hồn thành thông tri mụ mụ, nàng sẽ tới trước lúc trời tối."
"Ách... Tốt thôi! Đúng lúc chạng vạng ta cùng Tiểu Y Tiên muốn mang Trúc Thanh đến học viện Lam Bá xử lý chút việc riêng." Tiêu Sắt có chút bất đắc dĩ nói. Hắn thích Bỉ Bỉ Đông dựa vào ký ức mơ hồ, rất nhiều thời điểm hắn không thể đáp lại sự dịu dàng của nàng.
Có lẽ đây là nhân quả tuần hoàn, báo ứng khó chịu.
Lúc trước hắn lợi dụng rượu Khẩu nhai nuôi dưỡng Bỉ Bỉ Đông, hiện tại lại vì rượu Khẩu nhai mà mất đi ký ức, trở thành bên bị nuôi dưỡng.
Tạo nghiệt nha!
Thiên Nhận Tuyết đứng bên cạnh nghe được lời này, mắt đẹp sáng lên, gấp rút nói: "Ba ba, các ngươi chờ ta một chút, chuyện vui như đi học viện Lam Bá sao ta có thể bỏ lỡ, ta đi chuyển tu công pháp, đừng đi trước đó."
Thiên Nhận Tuyết cũng không đợi Tiêu Sắt đáp lại, nhanh chóng ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu chuyển tu công pháp.
Chuyện này làm Tiêu Sắt như hoà thượng sờ đầu trọc, khó hiểu, học viện Lam Bá có gì chơi vui sao? Cẩn thận ngẫm lại, đúng thật là chỗ vui nha.
Ngọc Tiểu Tân vừa xong đời lại gặp Liễu Nhị Long, cảnh tượng sẽ rất thú vị.
Mèo con đánh Đái Mộc Bạch khiến lòng người sảng khoái
Cho Đường Tam, Đái Mộc Bạch, Ngọc Tiểu Tân thêm một vố, cảnh tượng đó rất kích thích nha..... Lại nói tiếp, từ sau khi dùng Biệt thiên thần thì không dùng thêm lần nào nữa, Tả luân nhãn có thể phóng thích một ít ảo thuật cấp thấp, đến lúc đó có thể...... Có lẽ chuyện Ngọc Tiểu Tân gặp phải dưới cây liễu ngoài Thiên Đấu thành trong 《 Đấu la chi ăn cắp vạn giới hệ thống 》 kiếp trước xem qua có thể tái diễn.
.......
Bên kia, đám người Sử Lai Khắc đã tới học viện Lam Bá.
Giống như trong nguyên tác, mấy người Phất Lan Đức báo ra cấp bậc, sau đó chơi một đợt trang bức vả mặt, tìm về chút tự tin.
Sau đó được đạo sư học viện Lam Bá dẫn đến rừng rậm trong khu học viện tìm viện trưởng Liễu Nhị Long.
Đường Tam nhìn Đái Mộc Bạch: "Mộc Bạch, sắp đến trận đấu với Chu Trúc Thanh rồi, ngươi nắm chắc sao?"
Đái Mộc Bạch tự tin cười nói, "Yên tâm đi! Tuy rằng mấy năm nay ta bỏ bê tu luyện nhưng tốt xấu cũng là một Hồn tôn cấp ba mươi bốn, ta biết thiên phú của tiện nhân Chu Trúc Thanh kia, chắc chắn hiện tại chưa đột phá đến Hồn tôn. Dù có ngoại phụ hồn cốt phi hành cũng không phải đối thủ của ta."
Nghe vậy, Đường Tam nhíu mày, chần chờ một lát mới trầm giọng nói: "Ngươi vẫn nên cẩn thận một chút, Chu Trúc Thanh cho ta cảm giác khác bốn tháng trước rất nhiều...."
"Ngươi lo lắng quá, Hồn sư chiến đấu chung quy vẫn do võ hồn cùng hồn lực quyết định." Đái Mộc Bạch giơ bàn tay béo vỗ vỗ vai Đường Tam.
Đi khoảng mười tới phút thì đến cạnh một hồ nhỏ, bọn họ cũng không nghe thấy tiếng ca như trong nguyên tác.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận