"Tiêu Sắt, ta đi về trước, sau này có bảo bối ta lại kêu ngươi." Đến nội viện, Tử Nghiên chào Tiêu Sắt, nàng đã gấp không chờ nổi, muốn nhanh chóng trở về chậm rãi nhấm nháp nhấm Địa tâm tôi thể nhũ, nếu lại nhịn thêm một lúc nữa thì nàng sẽ điên mất.
"Thật đúng là một tiểu tham ăn." Tiêu Sắt cười lắc lắc đầu, chân dậm nhẹ,thân thể hóa thành một sợi khói nhẹ biến mất.
"Đã về rồi!" Khi trở lại nơi ở, Tiểu Y Tiên cùng Chu Trúc Thanh đã chờ trong phòng khách.
"Chúng ta xuất phát thôi." Tiêu Sắt lấy ra hai cái túi có thể đựng vật còn sống.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên cùng Chu Trúc Thanh nhìn nhau cười, không chút phản kháng, tùy ý để Tiêu Sắt thu mình vào túi.
"Hệ thống, sử dụng vé du lịch Đấu La vĩnh cửu."
【 Đinh, sử dụng thành công, hệ thống đang truyền tống.... 】
Tiếng hệ thống vang lên, cảnh tượng chung quanh Tiêu Sắt bắt đầu xoay chuyển, thân thể nhanh chóng biến mất.
....
Đại lục Đấu La, trong một gian phòng cạnh cửa sổ ở một quán trà trong Thiên Đấu thành, không gian đột ngột gợn sóng, Tiêu Sắt bỗng xuất hiện.
"Xem ra, ngoại trừ lần đầu truyền tống ngẫu nhiên, những lần sau ta rời đi ở chỗ nào thì sẽ xuất hiện ở chỗ đó." Nhìn bố cục quen thuộc chung quanh, Tiêu Sắt lẩm bẩm một tiếng, ngay sau đó nghiêng người nhảy ra khỏi cửa sổ, vững vàng đáp xuống đường.
"A...." Tiêu Sắt mới vừa hạ xuống đất thì có tiếng hô to từ đám người đối diện.
Nghe vậy, Tiêu Sắt đưa mắt nhìn, vừa nhìn liền ngạc nhiên, phía trước có mười nam hai nữ cùng với một tên bán nam bán nữ, tổng cộng mười ba người.
Cầm đầu chính là một nam tử trung niên mũi ưng, mang kính đen, Tiêu Sắt đã từng gặp người này, viện trưởng học viện Sử Lai Khắc, Phất Lan Đức, phía sau hắn có một nam tử trung niên dáng người không cao nhưng cực kỳ cường tráng cùng với một tên bất nam bất nữ, làn da trắng trắng hồng hồng.
Phía sau ba người Phất Lan Đức là hai lão giả, một nam tử trung niên cùng với một thanh niên, bốn thiếu niên và hai thiếu nữ.
Trừ lão giả cùng thanh niên kia ra, Tiêu Sắt đều từng gặp những người còn lại, Thiệu Hâm, Lý Úc Tùng, Đường Tam, Đái Mộc Bạch, Áo Tư Tạp, Mã Hồng Tuấn, Tiểu Vũ cùng với Trữ Vinh Vinh.
Giờ phút này, đoàn người Sử Lai Khắc nhìn thấy Tiêu Sắt như thấy quỷ, bọn họ không nghĩ tới qua hơn bốn tháng, dĩ nhiên lại gặp lại Tiêu Sắt ở Thiên Đấu hoàng thành. Đường Tam, Mã Hồng Tuấn, Đái Mộc Bạch bày ra tư thế phòng ngự.
Sau khoảnh khắc ngạc nhiên ngắn ngủi, ánh mắt Tiêu Sắt có chút hài hước, mở miệng nói trước: "Viện trưởng Phất Lan Đức, chúng ta lại gặp mặt."
Khi nói chuyện, ánh mắt Tiêu Sắt liếc nhìn về phía Đường Tam, dùng công năng thấu thị cùng linh hồn lực dò xét, hắn phát hiện máu thịt ở phần lưng của Đường Tam cực kỳ non, có vẻ là mới lành không lâu, xương sườn dê đã bị lấy ra.
"Gặp được Hồn sư hệ chữa trị cường đại cho nên mới bảo vệ được tính mạng sao? Thật đúng là gia hoả may mắn, vậy mà có thể sống sót." Tiêu Sắt âm thầm nói.
Đã lâu không gặp, Tiêu Sắt, sự tình lần trước ta đại diện học viện Sử Lai Khắc xin lỗi ngươi." Nghe Tiêu Sắt nói, Phất Lan Đức nhanh chóng phản ứng lại, lập tức khom người nói.
Tiêu Sắt phất tay, cười nói: "Chuyện đã qua đi, không cần nhắc lại."
Nghe Tiêu Sắt nói, Phất Lan Đức tức khắc thở phào nhẹ nhõm, đang muốn giới thiệu mọi người với Tiêu Sắt thì lại thấy Trữ Vinh Vinh lướt qua mọi người, vui sướng đi tới trước mặt Tiêu Sắt, hai tay vắt sau lưng, mười ngón đan nhau, cười nói: "Hì hì... Tiêu Sắt, thật trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt."
Bởi vì nghe Tiêu Sắt nói ra thân phận người đoạt xá của Đường Tam, Tiểu Vũ không phải người đoạt xá nhưng trong cơ thể lại có một linh hồn càng thêm cổ xưa, sau đó lại biết đến chuyện ba chấm giữa Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn, Áo Tư Tạp, đủ loại nhân tố khiến Trữ Vinh Vinh đã ở Sử Lai Khắc bốn tháng nhưng không có thân thiết với bọn họ.
So với những người kia, nàng cảm thấy Tiêu Sắt thần bí cường đại, lại còn soái khí này thú vị hơn.
"Đúng là trùng hợp." Tiêu Sắt cũng cười đáp lại, hắn mới từ quán trà nhảy xuống liền gặp đám người Sử Lai Khắc, hơn nữa xem dáng vẻ là mới bị đuổi khỏi học viện hoàng gia Thiên Đấu, đang chuẩn bị đi học viện Lam Bá.
"Sao ngươi đột nhiên từ trên trời giáng xuống?" Trữ Vinh Vinh chớp mắt đẹp, tò mò hỏi.
"Chỉ là vừa mới đến Thiên Đấu thành, tùy tiện tìm điểm dừng chân thôi." Tiêu Sắt tuỳ ý nói.
"Vậy ngươi sẽ ở lại Thiên Đấu thành sao? Ba ba của ta muốn gặp ngươi." Trữ Vinh Vinh tiếp tục nói.
Nàng vừa nói xong, trong đám người phía sau, cõi lòng Áo Tư Tạp vang lên tiếng tan vỡ.
Mọi người Sử Lai Khắc cũng mở rộng tầm mắt. Một đám nhìn Trữ Vinh Vinh với ánh mắt phức tạp....
"Tiểu Áo, nén bi thương!" Mã Hồng Tuấn vỗ vai Áo Tư Tạp, cười an ủi.
Không thể trách mọi người Sử Lai Khắc phản ứng như thế, lời Trữ Vinh Vinh nói quá dễ khiến người ta hiểu lầm. Nghe thế nào cũng giống như bạn gái muốn mang bạn trai đi gặp gia trưởng.
"Ách...." Ngay cả Tiêu Sắt cũng không nhịn không được mà co rút khóe miệng, cười gượng nói: "Ta cũng không ở đây quá lâu, có cơ hội rồi nói tiếp!"
Sắc mặt Tiêu Sắt thay đổi cũng khiến Trữ Vinh Vinh nhận ra mình nói không rõ, mặt đẹp tức khắc ửng đỏ, vội vàng xua tay giải thích: "Ngươi hiểu lầm.... Ba ba ta là tông chủ Thất bảo lưu ly tông, từ trước đến nay thích kết giao thiên tài trẻ tuổi... Cho nên....."
Giờ phút này, mặt nàng đỏ như muốn nhỏ máu, nói ra lời nói khiến mọi người hiểu lầm như vậy thật sự quá xấu hổ.
"Vậy rảnh thì gặp lại." Tiêu Sắt gật đầu, liếc mắt nhìn Đường Tam cùng với Tiểu Vũ trốn sau lưng hắn, nhếch miệng cười, xoay người muốn rời đi, nhưng tiếng của Đái Mộc Bạch chợt vang lên, run run rẩy rẩy nói: "Tiêu Sắt, từ từ...."
Nghe thế, Tiêu Sắt nhíu mày, xoay người nhìn Đái Mộc Bạch, lạnh lùng nói: "Có chuyện gì sao?"
Hắn có thể ôn hoà nói chuyện với Trữ Vinh Vinh là bởi vì giữa hai người không có bất kỳ mâu thuẫn gì.
Còn Đái Mộc Bạch? Con 'Hổ viên ' biến dị này? Không đánh chết đã tốt lắm rồi.
"Đái lão đại, đừng...." Mắt thấy đồng bạn muốn tìm đường chết, Mã Hồng Tuấn biết chuyện gì, vội vàng ngăn cản nói.
"Mập mạp, tránh ra...." Đái Mộc Bạch đẩy Mã Hồng Tuấn, sau lần bị đánh trước đó, hắn từ miệng Trữ Vinh Vinh biết được tên họ của Chu Trúc Thanh,, lại từ trong miệng mấy người Đường Tam biết được võ hồn của Chu Trúc Thanh là U minh linh miêu liền biết nàng chính là hôn thê của mình.
Hiện tại nam nhân ' cướp đi ' hôn thê nhà mình đang ở ngay trước mắt, sao hắn có thể bình tĩnh chứ?
"Tiêu Sắt, ngươi đưa Trúc Thanh đi đâu vậy?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận