Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 125: Hải Ba Đông cảm thấy sảng khoái lần hai

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Sau một lúc, gợn sóng năng lượng dần dần tiêu tán, tất cả mọi người đều biết hai người đã luyện thành đan dược. Những người dự thi khác cũng luyện chế đan dược của mình, chỉ là so với đan hương cùng gợn sóng năng lượng Hoa Đốn và Tiêu Sắt tạo ra không đủ xem, bởi vì người mạnh nhất trong nhóm bọn họ là Liễu Linh khó khăn lắm mới luyện chế ra đan dược tam phẩm đỉnh, không phải thuật luyện dược của hắn kém, chỉ là còn ở phạm vi người thường thôi.
Quảng trường rộng lớn trở nên tĩnh mịch, mọi người hít thở chậm lại, chăm chú nhìn Tiêu Sắt và Tiêu Sắt Hoa Đốn.
Lần đại hội này không đơn thuần là cá nhân giành lấy quán quân, còn liên quan đến vinh dự của đế quốc Gia Mã, nếu Hoa Đốn giành được thắng lợi thì mặt mũi đế quốc Gia Mã sẽ bị quét sạch.
Trên đài cao, Pháp Mã híp mắt, ánh mắt nhìn lướt qua quảng trường, lúc thấy vẻ mặt đắc ý của Hoa Đốn, không khỏi nhíu mày, sau đó lại dời mắt sang Tiêu Sắt, thấy hắn vẫn bình tĩnh như cũ, trong lòng có chút an tâm, chợt cao giọng nói: "Mời người dự thi đưa ra đan dược mình luyện chế."
"Ha ha...... Được rồi được rồi... Ta không muốn bị một đám phế vật làm tốn thời gian, đây là đan dược ta luyện chế, Phục nguyên đan ngũ phẩm, có tác dụng chữa trị một ít vết thương nặng, hơn nữa dược tính rất ôn hòa, sẽ không phá hư cơ thể đang yếu, là đan dược chữa thương cực kỳ tốt." Hoa Đốn đi đến dự giơ tay lên, một viên đan dược màu đỏ tản ra đan hương nồng đậm lơ lửng trong lòng bàn tay hắn.
Đan dược ngũ phẩm vừa xuất hiện, mọi người trong quảng trường đều lộ vẻ hoảng sợ, nói có được đan dược ngũ phẩm đối với phần lớn người tu luyện chưa đạt tới Đấu Hoàng, Đấu Vương như là thêm một cái mạng cũng không quá.
Trên đài cao, Pháp Mã lạnh lùng liếc Hoa Đốn, ánh mắt chuyển sang Tiêu Sắt, tiếp tục nói: "Người tiếp theo!"
Nghe lời này, một đám Luyện dược sư dự thi cúi đầu, không có một ai có gan lấy ra đan dược, bởi vì ngoại trừ Tiêu Sắt, cả đám không hề có nổi một viên đan dược tứ phẩm.
Tất cả đều nhìn Tiêu Sắt bằng ánh mắt chờ mong, bọn họ hy vọng Tiêu Hoả Hoả xuất thân từ đế quốc Gia Mã giành được thắng lợi.
Thấy từng ánh mắt kỳ vọng, Tiêu Sắt mỉm cười, giơ tay phải, bàn tay chậm rãi mở ra, một đan dược tròn trịa màu tím có đan hương nồng đậm hơn cả viên Hoa Đốn đập vào mắt mọi người.
"Đan dược ngũ phẩm, Phục linh tử đan, tác dụng là có thể khôi phục thực lực suy giảm sau khi bị phong ấn hoặc là chữa trị ám thương trong cơ thể."
"Ha ha ha... Tốt.. Tốt... Tốt..." Trên đài cao, nhìn đan dược Tiêu Sắt bày ra, đôi mắt vẩn đục của Pháp Mã loé sáng, cười to. Nghe tới Phục linh tử đan, sắc mặt Hoa Đốn trở nên trắng bệch, Pháp Mã lại nói tiếp: "Phục nguyên đan cùng Phục linh tử đan, phàm là Luyện dược sư có chút kinh nghiệm đều đã nghe nói qua. Như vậy, quán quân thuộc về..."
"Chờ một chút..." Một âm thanh chói tai vang lên, Hoa Đốn hô to.
"Như thế nào, chẳng lẽ ngươi đường đường là hội trưởng Hiệp hội Luyện dược sư đế quốc Xuất Vân mà không biết giữa Phục linh tử đan và Phục nguyên đan cái nào tốt hơn sao?" Pháp Mã nghe vậy, lạnh lùng nói.
"Ta đương nhiên biết Phục linh tử đan tốt hơn, nhưng ai mà biết đan dược hắn luyện chế ra có đúng hay không. Ta yêu cầu mời đại sư luyện dược bên ngoài hiệp hội kiểm nghiệm." Hoa Đốn chỉ tay về phía Tiêu Sắt, quát to.
Tất nhiên hắn biết đan dược của Tiêu Sắt không có vấn đề, sở dĩ muốn chọc giận Pháp Mã là để nhân lúc kiểm tra đo lường hỗn loạn mà chạy trốn.
Nhưng mọi chuyện thường sẽ không diễn biến theo dự đoán.
Còn không đợi Pháp Mã tức giận, Tiêu Sắt liền chậm rãi mở miệng nói: "Không cần phiền toái như thế, chỉ có thực tiễn mới là tiêu chuẩn kiểm tra đo lường tốt nhất."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt bắn Phục linh tử đan bay đến trước mặt Hải Ba Đông, hắn tiện tay tiếp lấy.
"Hải lão, đây là đan dược đã đáp ứng cho ngươi, mời ngươi kiểm nghiệm tại chỗ." Tiêu Sắt ngẩng đầu nhìn Hải Ba Đông, mỉm cười nói.
"Ha ha.... Tiểu gia hỏa.... Cảm ơn...." Cấm Phục linh tử đan, tim Hải Ba Đông bỗng đập nhanh hơn, liếm liếm môi, trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người nuốt đan dược vào trong bụng.
Giây tiếp theo, khí thế của Hải Ba Đông bùng nổ, hai cánh hàn băng mở ra, thân thể đột nhiên bay lên trời cao. Thoáng chốc, quảng trường xuất hiện gió lạnh, gió lạnh mang theo vô số mảnh băng nhỏ chậm rãi rơi xuống, trong giây lát, quảng trường vốn khô nóng bỗng trở nên rét lạnh.
Khí thế của Hải Ba Đông từ Đấu Hoàng nhị tinh tăng lên tới Đấu Hoàng ngũ tinh.
"Hoa Đốn, sự thật bày ra trước mắt, ngươi còn có lời gì để nói?" Cảm nhận được tu vi của Hải Ba Đông tăng lên, Pháp Mã chấn động, liếc thấy Hoa Đốn đã thu dọn đan lô chuẩn bị chạy trốn thì lạnh lùng nói.
"Pháp Mã lão nhân, còn nói cái gì, hiện tại ta liền làm thịt hắn." Gia Hình Thiên nhún vai nói.
Hải Ba Đông khôi phục tu vi khiến Gia Hình Thiên có chút áp lực, trong lòng đã sớm tích tụ lửa giận, giờ phút này đang lo không có chỗ phát tiết đây.
Hải Ba Đông bay trở về bên cạnh Pháp Mã, tu vi khôi phục nên tâm tình rất tốt, cười nói: "Pháp Mã lão nhân, đúng lúc ta đang thiếu một bao cát, có muốn ta thay ngươi giải quyết hắn hay không."
"Hừ! Chuyện tới nước này, ngoại trừ bức ta ra tuyệt chiêu còn có thể như thế nào?" Nhìn ba người Gia Hình Thiên, Hải Ba Đông, Pháp Mã tản ra hàn ý, sắc mặt Hoa Đốn trở nên âm trầm, không chút hoang mang ăn vào giải dược Phục dung đan, khôi phục bộ dạng lão nhân, cười lạnh nói.
Nghe hắn nói, ba người Pháp Mã nhíu mày, đang lúc bọn họ cho rằng Hoa Đốn tính làm chuyện gì điên cuồng thì sau lưng Hoa Đốn xuất hiện hai cánh đấu khí đen nhánh, nhanh chóng bay mất, muốn trốn khỏi Thánh thành Gia Mã...
Mọi người câm nín, nói cả buổi, thì ra tuyệt chiêu của Hoa Đốn này là chạy trốn, nhưng chuyện hắn có tu vi Đấu Vương cũng làm phần lớn người ở đây cảm thấy bất ngờ..
"Ta đuổi theo hắn." Hải Ba Đông mở hai cánh, thả người đuổi theo, Gia Hình Thiên theo sát.
Tiêu Sắt thấy Hải Ba Đông cùng Gia Hình Thiên muốn đuổi theo, vội vàng truyền âm: "Hải lão, xin giữ người sống, ta có việc muốn hỏi hắn."
Hải Ba Đông nghe xong hơi ngẩn rồi gật đầu, tăng tốc đuổi theo.

Bình Luận

0 Thảo luận