Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 456: Tiêu Chiến nước mắt đầm đìa

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
"Tuyết Nhi, Đông Nhi, Tiên Nhi, linh hồn Dược Thần đang bị giam giữ trong mật thất xa nhất của Hồn Điện, các ngươi mau đi giải cứu, nếu gặp Tiêu Viêm, lập tức triệt hạ, ta đi kiếm ít đồ."
Sau khi giải quyết đám người trong Hồn Điện, Tiêu Sắt bắt đầu kế hoạch của riêng mình, lần này cứu Diệu Thần chỉ là nhân tiện, mục đích thực sự của hắn là thu thập nguyên hồn của Hồn Điện.
"Vậy người cẩn thận một chút." Nghe vậy, ba cô gái gật đầu, quay người bay về nơi Dược Thần đang bị giam giữ.
Bây giờ các Hồn Điện Lão Tôn đều đã bỏ mạng, những hộ pháp cũng đã bị giải quyết gần hết, cho dù cá có lọt lưới thì cũng chỉ là hai ba con mèo lớn, nhỏ. Với thực lực của Tiêu Sắt thì họ cũng không cần phải lo lắng có chuyện gì xảy ra.
Nhìn theo bóng dáng ba mỹ nữ biến mất, Tiêu Sắt khẽ mỉm cười, ánh mắt chuyển hướng xuống mặt đất, Hồn thể lập tức xuyên thấu vào lòng đất, khi đi sâu xuống mấy trăm thước liền cảm nhận được chút dao động lạ, Tiêu Sắt khẽ phất tay áo: một trận cuồng phong nổi lên, thổi bay lên những cột đá ra xa hàng trăm trượng.
Dưới sức mạnh của Tiêu Sắt, trong nháy mắt, một chiếc hố khổng lồ nhanh chóng xuất hiện giữa đống đổ nát. Từ đáy hố sâu, xuất hiện một chùm sáng trong suốt lơ lửng, đường kính ước chừng khoảng 1 mét. Có vô số xiềng xích đen kịt quấn quanh chùm sáng, mà phần cuối của những sợi xích này là đang khóa hàng ngàn, hàng vạn linh hồn, hiển nhiên, thứ ánh sáng này là phát ra từ những linh hồn đó.
"Có nhiều nguyên hồn như vậy, mặc dù không sánh được với bản nguyên Tiêu Viêm lợi hại đã thu được, nhưng ít nhất cũng là từ mấy trăm, thậm chí là mấy vạn linh hồn ngưng tụ..."
Tiêu Sắt trong lòng thầm thở dài, sắc mặt có chút phức tạp nhìn chùm sáng, từ trong chùm sáng hắn cảm nhận được làn sóng linh hồn cực kỳ đáng sợ đang dội tới, hơn nữa, làn sóng này...cực kỳ thuần khiết, không vương chút tạp chất.
Bây giờ, hắn đột nhiên hiểu ra đó là cái gì, linh hồn, chính là sinh mệnh căn nguyên, thiên địa vạn vật đều có linh hồn, mà sâu trong linh hồn có tồn tại một nguyên hồn, đây chính là nguồn gốc sinh ra linh hồn, cũng có thể nói nguyên hồn là thứ năng lượng kỳ lạ và tinh khiết nhất trên thế giới.
"Mười mấy vạn linh hồn ngưng tụ..." Tiêu Sắt thở phào nhẹ nhõm, thủ đoạn của Hồn Điện này thật sự rất hung ác, vì những nguyên hồn này mà phải trực tiếp tiêu diệt mấy chục vạn linh hồn, hơn nữa nơi đây là chỉ là một tòa phân điện phổ thông thôi.
Vậy ở Trung Châu còn có rất nhiều phân điện khác, ở những nơi đó chắc hẳn đều có những thứ như này.
Số lượng linh hồn ở Nhân Điện bị Tiêu Viêm tiêu diệt thậm chí lên đến trăm vạn, không biết bao nhiêu người đã phải chết.
Tiêu Sắt lắc đầu, thở dài một tiếng, cũng không nấn ná thêm liền hành động, vung tay lên phá vỡ tất cả xiềng xích, chậm rãi đưa bàn tay vuốt ve bề ngoài chùm sáng, nhẹ giọng nói: "Thù của các ngươi, ta sẽ thay các ngươi báo"
Một câu nói nhẹ nhàng nhưng dường như khiến chùm sáng tỏa ra một làn sáng nhàn nhạt, lấp lánh, và như mơ hồ thấy được cảm xúc tiêu cực ẩn chứa trong đó đã dần tiêu tan.
Lời nói của Tiêu Sắt chính là đã hóa giải những cảm xúc tiêu cực ẩn chứa trong chùm sáng linh hồn kia, hắn lại thở dài một tiếng, phất tay áo rồi thu chùm sáng linh hồn vào kho.
Sau đó Tiêu Sắt nhìn quanh một lần nữa, trong sảnh của phân điện lúc này, tất cả các Hồn Điện Cường giả đều đã bị chém giết.
Ngay cả xác chết cũng không bị bỏ lại, tất cả trở thành thức ăn cho Phệ Hồn Chu Hoàng của Bỉ Bỉ Đông.
Lúc này, ba cô con gái của Bỉ Bỉ Đông đã bay tới, cùng với họ còn có phụ thân của Tiêu Viêm là Tiêu Chiến, do mới bị bắt mấy tháng, nên Hồn Điện còn chưa cho hắn cho ăn Đan Dược, bởi vậy, tu vi của hắn vẫn là Đại Đấu Sư như trước.
"Dược Trần đã được giải cứu, có điều bởi vì linh hồn bị thương quá nghiêm trọng, sau khi thoát khỏi xiềng xích, linh hồn liền rơi vào trạng thái ngủ say, ta đem hắn để vào trong nhẫn nạp giới này." Bỉ Bỉ Đông đưa cho Tiêu Sắt một nhẫn nạp giới, sau đó vừa chỉ chỉ vào Tiêu Chiến đứng bên, nói: "Ngươi dự định xử lý hắn như thế nào. Chúng ta vẫn chưa tìm được tung tích của Tiêu Viêm, chỉ tìm được cha của hắn Tiêu Chiến. Theo lời tên Hồn Điện Hộ Pháp trông coi Tiêu Chiến, thì nửa tháng trước Tiêu Viêm mang theo một Thiên Hộ Pháp của Hồn Điện Thiên đi ra ngoài rèn luyện, đến nay cũng chưa thấy trở về."
"Vậy để hắn đi trước, sớm muộn gì thì cũng có ngày chúng ta gặp được hắn." Tiêu Sắt nhận lấy chiếc nhẫn, thản nhiên đáp.
Hiện tại, đối với hắn thì Tiêu Viêm không có gì nguy hiểm, kẻ địch chân chính của hắn chính là Hồn Tộc.
"Ngươi là Tiêu Sắt?" Tiêu Chiến, ánh mắt ngờ vực nhìn về phía Tiêu Sắt, có chút hoài nghi hỏi.
Lần cuối cùng hai người gặp mặt, là bảy năm trước, khi Tiêu Viêm biến mất, và vị tộc trưởng trẻ tuổi Tiêu Viêm bị cách chức tại cuộc họp của gia tộc họ Tiêu.
Khi đó, Tiêu Sắt vẫn chỉ là đứa trẻ mười hai tuổi.
Bây giờ đã bảy năm trôi qua, mọi thứ đã thay đổi, Tiêu gia không còn, và Tiêu Sắt đã trở thành người mà toàn bộ Gia Mã Đế quốc và cả Tây Bắc Đại Lục đều ngưỡng mộ.
"Là ta." Tiêu Sắt nhàn nhạt mở miệng, trên mặt vô hỉ vô bi, "Ta nghĩ ngươi hẳn đã biết sự tình của Tiêu Viêm, hắn đầu phục Hồn Điện."
"Ôi, Viêm nhi thật hồ đồ." Sau khi xác nhận đúng là Tiêu Sắt, Tiêu Chiến cũng bất lực mà thở dài, hắn đã mất đi vẻ uy nghiêm của gia chủ họ Tiêu, bây giờ chỉ giống như một lão nhân đang trong tình cảnh gần đất xa trời.
Nhìn thấy bộ dạng sa sút của Tiêu Chiến, Tiêu Sắt bỗng cảm thấy không đành lòng, nói: "Tiêu Gia đã không còn, ta lập ra một thế lực tên là Hải Minh ở Gia Mã Đế quốc, đợi sau khi trở về ta sẽ sắp xếp người đưa ngươi đến đó. Tiêu Ngọc, Tiêu Ninh, Tiêu Mị đều ở đó. Người con cả Tiêu Lệ và người con thứ hai Tiêu Đỉnh hiện đang ở chỗ binh đoàn đánh thuê Mạc Thiết, ta cũng đã dặn dò vài thành viên Hải Minh chăm sóc bọn họ. Bọn họ bởi vì lệnh tuyệt sát của ta dành cho Tiêu Viêm khi đầu phục Hồn Tộc nên đã không muốn gia nhập Hải Minh, nếu ngươi nguyện ý đi theo thì bọn hắn cũng có thể sẽ theo."
"Trước đây Tiêu gia nợ ngươi, ta thay mặt Tiêu gia xin lỗi ngươi." Tiêu Chiến quỳ xuống trước mặt Tiêu Sắt, khẩn cầu nói: "Ta biết Viêm nhi đã làm ra chuyện không thể tha thứ, nhưng nếu như có thể, ta hi vọng ngươi giữ cho hắn một mạng, cho dù ngươi biến hắn thành phế nhân, ta cũng không hề oán hận."
"Vậy thì phải xem vào bản thân hắn thôi." Tiêu Sắt không đồng ý, cũng không phản đối, vung tay lên, một luồng sức mạnh kinh khủng như một trận cuồng phong thổi qua, những xiềng xích màu đen kia trong nháy mắt nổ tung, hàng vạn linh hồn trong chùm sáng kia, giờ khắc này chầm chậm mở mắt, yếu ớt mê man nhìn bốn chung quanh, cuối cùng bộc phát truyền ra một trận sóng linh hồn kinh hỉ.
Tuy rằng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng bọn họ cảm thấy được tự do tự tại, nhiều năm là tù nhân bị nhốt ở nơi này, có đôi khi, ngay cả cái chết cũng trở thành hy vọng xa vời...
"Tất cả đi thôi, đừng để cho Hồn Điện lại bắt được."
Tiêu Sắt cũng không quay đầu lại mà một chưởng đập vỡ những xích sắt kia, sau đó vung bàn tay lớn một cái, lắc mình tiến vào bên trong vết nứt không gian, xì một tiếng, đồng thời biến mất cùng ba cô con gái của Bỉ Bỉ Đông và Tiêu Chiến.
Trên bầu trời, vô số Hồn Thể kích động đến suýt chút nữa phát khóc, sau khi hành lễ thành kính tại nơi Tiểu Sắt biến mất sau, bọn họ hét lên lao ra khỏi kết giới không gian, và điên cuồng lao về phía thế giới tự do bên ngoài.
...

Bình Luận

0 Thảo luận