Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 157: Huân Nhi: Tiêu Viêm biểu ca

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
"Bị kẻ thần bí mang đi?" Nghe vậy, Tiêu Sắt hơi ngẩn ra, có chút kinh ngạc nói.
"Sau đó ta tìm kiếm hơn mười năm cũng chưa từng phát hiện bóng dáng muội muội. Không biết còn sống hay đã chết....." Mỹ Đỗ Toa khẽ gật đầu, lau nước mắt, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Sắt có chút khác lạ.
Nhận ra sự khác lạ trong mắt Mỹ Đỗ Toa, khoé miệng Tiêu Sắt co rút, yếu ớt hỏi: "Không phải ngươi hoài nghi người mang muội muội ngươi đi chính là ta chứ."
Mỹ Đỗ Toa gật đầu, sau đó lại lắc đầu, "Là ngươi cũng tốt, không phải ngươi cũng chẳng sao, ngươi rất thần bí, trên người ngươi giấu rất nhiều bí mật. Ta sẽ không tìm tòi gì. Chỉ hy vọng nếu ngươi có thể trở lại quá khứ, xin cứu vớt muội muội ta như đã cứu vớt Bỉ Bỉ Đông."
"Ta cũng là người có muội muội, vận mệnh tàn khốc nhưng cũng không phải bất biến. Nếu ngày sau có thể trở lại quá khứ, dù nguy hiểm ta cũng sẽ cứu muội muội ngươi ra." Tiêu Sắt trịnh trọng đáp lại.
Không thể không nói muội muội của Mỹ Đỗ Toa quá bi kịch, bởi vì tộc quy thối nát, bởi vì bảo hộ thân nhân mà chôn vùi vận mệnh chính mình. Nếu thật sự có thể trở lại quá khứ, dù Mỹ Đỗ Toa không nói hắn cũng sẽ không thể thấy chết mà không cứu.
.........
Tiêu gia thành Ô Thản, trong một gian phòng yên tĩnh tối tăm.
Tiêu Viêm ngồi trên giường nhắm mắt khoanh chân, đang tu luyện. Ngực phập phồng, từng dòng đấu khí màu trắng nhạt theo miệng mũi chảy vào trong cơ thể, uẩn dưỡng xương cốt cùng kinh mạch.
Ngay khi Tiêu Viêm vừa mới tinh luyện ra một tia đấu khí thì chiếc nhẫn cổ xưa trên ngón tay chợt lập loè rồi trở lại bình thường.
Hắn còn chưa luyện hóa thì đấu khí lại biến mất.
"Đáng chết... Vì sao, vì sao vì đấu khí ta vất vả tinh luyện ra lại biến mất... Mẹ nó... Để cho ta tới thế giới này làm phế vật chơi sao....."
Cảm nhận được đấu khí biến mất, Tiêu Viêm tức giận thầm mắng, hai tay nắm chặt.
Sau một lát, Tiêu Viêm cười tự giễu, tinh thần và thể xác đều mệt mỏi nên xoay người xuống giường vận động một chút, bởi vì ngồi lâu nên tay chân hơi tê.
Vừa thả lỏng cơ thể, bên ngoài phòng có một giọng nói già nua cung kính vang lên: "Tiêu Viêm thiếu gia, tộc trưởng đại nhân gọi ngươi đến đại sảnh, có khách quý tới."
"A..." Ngoài cửa là quản gia Tiêu gia, thuộc dòng chính của phụ thân hắn, Tiêu Chiến, Tiêu Viêm thuận miệng lên tiếng, cũng chẳng có để ý nhiều liền đi theo...
Không bao lâu, Tiêu Viêm đi tới sảnh nghị sự Tiêu gia.
Khác với tộc hội ngày thường, phía trên đại sảnh có thêm hai cái ghế, trên ghế là một vị lão giả mặc trường bào trắng, vẻ mặt tươi cười, trên ngực có một vầng trăng bạc, dưới trăng bạc là bảy ngôi sao lấp lánh.
Điều này đại biểu cho thực lực của lão giả: Đại Đấu Sư thất tinh.
Bên cạnh lão giả là một thiếu nữ có làn da trắng như tuyết, tuổi xấp xỉ Tiêu Viêm, tướng mạo tuyệt mỹ khiến không ít đệ tử Tiêu gia trong đại sảnh si mê.
"Phụ thân, ba vị trưởng lão." Tiêu Viêm cung kính chắp tay nói.
Nhìn thấy nhi tử tới, Tiêu Chiến mỉm cười phất tay, nói: "Viêm nhi tới rồi, ngồi đi."
"Đúng vậy." Tiêu Viêm gật đầu, nghiêng đầu nhìn, phát hiện ghế dựa mình hay ngồi đã bị người dọn đi rồi, trong lòng thầm mắng: Mấy lão bất tử, dĩ nhiên tính khiến ta mất mặt."
Sau đó lại nhìn một vòng đại sảnh, thấy ở một góc có một cái ghế trống, bên cạnh ghế này là Tiêu Huân Nhi.
Giờ phút này, nàng đang xem một quyển sách cổ như thường lệ.
"Huân Nhi?" Nhìn ghế trống cạnh Huân Nhi, trong lòng Tiêu Viêm có một dòng nước ấm chảy qua, từ sau khi bại lộ chuyện thiên phú biến mất, hắn không trò chuyện cùng vị thiên chi kiều nữ của gia tộc này nữa. Hiện giờ nàng chẳng những không ghét bỏ hắn mà còn giữ lại cho hắn một cái ghế trống.
Trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Tiêu Viêm mỉm cười đi đến vị trí trống cạnh Huân Nhi.
"Lão nhị, đây là có chuyện gì?" Đại trưởng lão nhỏ giọng chất vấn nhị trưởng lão. Kế hoạch của bọn họ là muốn Tiêu Viêm rơi vào cảnh khó xử, đả kích uy nghiêm của Tiêu Chiến ở Tiêu gia.
Nhị trưởng lão cười khổ lắc lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Nơi đó là chỗ Tiêu Sắt ngồi, xét đến hắn đã rời Tiêu gia ra ngoài rèn luyện nên ta không tính chuẩn bị, nhưng Huân Nhi tiểu thư không cho phép người khác cất ghế.... Ta cũng không thể miễn cưỡng."
Một năm trước, Tiêu Sắt trở về Tiêu gia, một chiêu đánh bại Tiêu Trữ liền đạt được chút danh tiếng nhưng hắn lại rời đi, tiếp tục bị người ta dần dần quên lãng.
Tiêu Sắt thì có thể bỏ qua nhưng tới Huân Nhi, đại trưởng lão tức khắc héo queo, liếc mắt nhìn Tiêu Chiến, hừ nhẹ một tiếng, lẩm bẩm nói: "Hừ! Xem như hắn gặp may mắn."
Bên kia, Tiêu Viêm đã ngồi vào ghế.
Nhận thấy được chỗ cho Tiêu Sắt có người ngồi vào, Huân Nhi đang cúi đầu đọc sách không khỏi nhíu mày, vừa muốn kêu đối phương rời đi thì lại nghe giọng nói quen thuộc của Tiêu Viêm: "Huân Nhi, cảm ơn ngươi giúp ta giải vây."
Nghe được tiếng Tiêu Viêm, mày Huân Nhi hơi giãn ra, đối với vị ca ca đã chơi cùng nhau từ nhỏ, đột nhiên từ thiên tài biến thành phế vật, nàng vẫn luôn có hảo cảm, đương nhiên không phải tình yêu nam nữ.
"Chỉ là trùng hợp thôi, Tiêu Viêm..... Biểu ca." Vốn nàng muốn kêu Tiêu Viêm ca ca, nhưng suy xét đến hai bên đã trưởng thành, không còn như hồi nhỏ, cộng thêm bóng dáng quen thuộc không thể xoá khỏi tâm trí kia, trầm ngâm một lát vẫn chọn kêu Tiêu Viêm biểu ca.
"Tiêu Viêm biểu ca sao? Xem ra Huân Nhi có oán niệm vì hai năm nay không để ý đến nàng!" Nhìn thiếu nữ hơi nhíu mày, Tiêu Viêm cười khổ lắc lắc đầu, chợt cười gượng nói: "Xin lỗi Huân Nhi, hai năm nay ta không quan tâm ngươi."
"Tiêu Viêm biểu ca nói quá lời." Huân Nhi gật đầu nhẹ, chậm rãi nói. Trừ người nàng thích cùng với phụ thân, đối với Huân Nhi, bất kỳ tình cảm gì cũng đều phai nhạt theo thời gian. Khi Tiêu Viêm mất đi thiên phú, nàng đã cố giữ lại tình bằng hữu khó có được khi ấy, đáng tiếc thất bại. Bất tri bất giác, Tiêu Viêm hiện tại đã trở thành một người qua đường.
"Ha hả..." Câu trả lời khách sáo của Huân Nhi khiến Tiêu Viêm có chút bất ngờ, xấu hổ cười mỉa rồi yên lặng.....

Bình Luận

0 Thảo luận