"Ca ca cẩn thận, người này rất mạnh." Tiếng Long Quỳ chợt vang lên trong đầu.
"Ừ." Tiêu Sắt khẽ gật đầu, đối mặt với khí thế của Đường Hạo, Tiêu Sắt vui mừng không sợ, thản nhiên nói: "Một đường theo ta, còn tưởng rằng ngươi có thể kiên nhẫn thêm một chút đây."
"Ngươi không nên động vào hắn." Đường Hạo lạnh lùng nói.
"Được rồi, đừng dông dài, còn không phải là đánh trẻ đến già sao? Ta gặp nhiều lắm." Tiêu Sắt phất tay, ánh mắt nhìn quét một vòng, nói: "Vừa rồi ở ngoài thành ngươi kìm nén không ra tay, hẳn là không muốn bại lộ, ta cũng không muốn gây động tĩnh quá lớn, đã như vậy thì chúng ta ra ngoài thành đánh đi."
Vừa nói xong, hai cánh sau lưng Tiêu Sắt rung lên, thân thể hóa thành ngươi một tia sáng màu xanh lá bay ra ngoài thành Tác Thác. Trong lúc bay đã nuốt một viên Hồi khí đan cùng một viên Cương quyết đan, Thú lực đan. Đối với Hồn sư có cảnh giới cao hơn mình, hắn không thể qua loa.
Nhìn thấy bóng dáng Tiêu Sắt biến mất, Đường Hạo hừ lạnh một tiếng, bay theo sát.
Ở một khu đất trống cách thành Tác Thác mười dặm.
Tiêu Sắt cùng Đường Hạo đứng cách nhau hơn mười thước.
"Trước khi đấu võ, ta có chuyện muốn hỏi ngươi." Tiêu Sắt thản nhiên nói.
Đường Hạo yên lặng, tay loé hắc quang, nháy mắt phóng xuất một thanh Hạo thiên chùy to lớn.
Cùng lúc đó, dưới chân Đường Hạo có chín Hồn hoàn vàng vàng tím tím đen đen đen đen hồng dâng lên, tản ra ánh sáng chói lọi.
Thấy Đường Hạo không muốn đáp lại mình, Tiêu Sắt cũng không thèm để ý, nói tiếp: "Tên Đường Tam kia hẳn là nhi tử của ngươi đi. Không thể không nói ngươi thật sự rất đáng thương, nhi tử bị người ta đoạt xá cũng không biết."
"Đoạt xá?" Đường Hạo nghe vậy, ngẩn ra, trầm ngâm một lả rồi nhíu mày nói: "Ngươi có ý gì?"
"Ta trời sinh có linh hồn cường đại cho nên có thể dễ dàng cảm giác được sự tồn tại của Phong hào đấu la là ngươi, đồng thời ta cũng có thể nhìn thấy những thứ mà ngươi không thấy."
"Tuy rằng linh hồn và thân thể Đường Tam tương thích nhưng vẫn có chút tỳ vết, mà chút tỳ vết này chỉ có xuất hiện khi linh hồn chiếm cứ một thân thể không thuộc về nó."
"Nhưng linh hồn Đường Tam đã tương thích với thân thể nên chỉ có một loại khả năng. Hẳn là khi nhi tử ngươi còn rất nhỏ đã bị hắn cắn nuốt linh hồn rồi chiếm cứ thân thể, sau đó lấy thân phận nhi tử bắt đầu một cuộc sống mới."
"Nếu ta không đoán sai, từ khi còn nhỏ, Đường Tam liền khác hẳn với người thường, còn biết làm ra một ít thứ chưa bao giờ xuất hiện, như chiêu số khi hắn dùng để đối phó ta, phương pháp bắt lấy, bộ pháp tinh diệu, còn có cặp mắt loé ánh sáng tím và biến bàn tay thành hàn ngọc, theo ta được biết thì không liên quan gì đến võ hồn. Cũng không có khả năng là ngươi hay tên lão sư kia dạy đi?"
Nghe Tiêu Sắt nói, Đường Hạo vẫn yên lặng. Trong đầu nhớ tới quá trình Đường Tam trưởng thành, đúng có quá nhiều điểm khả nghi, hoàn toàn không có một chút dáng vẻ trẻ nhỏ nên có.
Nếu đúng như lời thiếu niên này, con của hắn đã bị người đoạt xá, như vậy hắn phải đối mặt với A Ngân đã chết thế này!
Một lúc sau, Đường Hạo than nhẹ, đôi mắt nhìn về phía Tiêu Sắt loé sát ý, trầm giọng nói: "Chuyện này ngoại trừ, còn có người nào khác biết không?"
"Như thế nào.. Xem ra trong lòng ngươi đã có đáp án, tính giết người diệt khẩu sao? Sau đó tiếp tục lừa bản thân rằng Đường Tam vẫn là nhi tử của mình?" Tiêu Sắt cười lạnh, tay phải loé sáng, ma kiếm xuất hiện trong tay, trong phút chốc, một cổ khí thế cường đại bùng nổ.
Lần đầu tiên giải phong lực lượng ma kiếm.
Cảm nhận được năng lượng bàng bạc trong cơ thể, khoé miệng Tiêu Sắt cong lên, đây là lần đầu tiên sử dụng lực lượng của ma kiếm, cảm giác cường đại khiến người ta mê muội.
Tiêu Sắt đột nhiên bùng nổ làm Đường Hạo nhíu mày, nhưng giữa hai bên kém nhau đến hai ba đại cảnh giới, thực lực này cũng không lọt mắt hắn.
Chân đạp mặt đất, Đường Hạo vung chuỳ to vọt về phía Tiêu Sắt, tốc độ cực nhanh.
Nhìn Đường Hạo vọt tới, Tiêu Sắt cười lạnh, tay trái kết ấn, nhảy lên không trung, mở Tử vân dực.
"Hỏa độn ---- Hào hỏa diệt thất."
Tiêu Sắt hét to, một quả cầu lửa màu xanh lá như thiên thạch từ trong miệng Tiêu Sắt bắn ra, nện thẳng vào vị trí hắn vừa đứng.
Đây là Thanh liên địa tâm hỏa, nhiệt độ cực cao, cho dù là Đấu Hoàng cũng không dám tiếp xúc.
Cảm nhận độ nóng khủng bố từ quả cầu lửa màu xanh lá trên đỉnh đầu, lòng Đường Hạo vốn đang phẳng lặng bỗng gợn sóng.
"Hạo thiên chân thân." Ngửa mặt lên trời gầm một tiếng, Hồn hoàn thứ nhất đến thứ bảy đồng thời sáng lên.
Thoáng chốc, có một người khổng lồ đỏ sậm cao mười mấy mét bao bọc bên ngoài thân thể Đường Hạo, tay người khổng lồ tay cầm một thanh Hạo thiên chùy phóng đại, đột nhiên vung lên, thân chùy nện thẳng vào quả cầu lửa màu xanh lá.
Ầm ầm ầm.
Quả cầu lửa màu xanh lá giằng co cùng Hạo thiên chân thân một lúc, chung quy vẫn thua ở lực đạo, bị đánh ngược về phía Tiêu Sắt.
Nếu đổi lại là Uchiha Madara trúng phải Hào hỏa diệt thất của mình, khó tránh khỏi sẽ có chút chật vật, nhưng đây là dị hỏa, là ngọn lửa bản nguyên của Tiêu Sắt, hắn có thể hoàn toàn thao túng.
Tiêu Sắt không có việc gì nhưng Đường Hạo thì không quá dễ chịu, trong khoảnh khắc Hạo thiên chùy tiếp xúc với dị hỏa, nháy mắy bị nung đỏ, bàn tay Đường Hạo nắm lấy Hạo thiên chùy bị bỏng tróc da tróc thịt, máu tươi chảy ròng ròng.
Đắm chìm trong quả cầu lửa, hai mắt Tiêu Sắt loé sáng, quả cầu lửa chậm rãi co rút lại, cuối cùng bám vào bề mặt thân thể hắn.
"Hỏa thần nộ: Tầng thứ nhất ---- Thiên xà nộ."
Thoáng chốc, khí thế của Tiêu Sắt lại tăng thêm, lúc này đã không thua Đường Hạo bao nhiêu.
"Rốt cuộc là lửa gì? Nhiệt độ thật cao." Nhìn Tiêu Sắt bùng nổ lần thứ hai, Đường Hạo nhíu mày, nắm Hạo thiên chùy đã bị nung nóng bay vọt lên, nháy mắt đến trước mặt Tiêu Sắt.
"Hạo thiên chùy ---- Loạn phong!"
Đường Hạo rống to, Hạo thiên chùy chợt phóng đại hơn mười lần rồi bay về phía Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt lạnh lùng cười, ma kiếm tản ra ánh sáng tím, dị hỏa hội tụ trên thân kiếm, trong giây lát liền biến thành một thanh cự kiếm còn to hơn Hạo thiên chùy.
Ngọn lửa màu xanh lá từ thân kiếm dâng lên, không gian bị đốt đến vặn vẹo.
"Xích viêm kiếm ---- Phá cực!"
Tiêu Sắt hét to, vung kiếm chém tới.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận