----
"Ngươi...." Lý Hàn Y đang buồn vì bảo kiếm đứt gãy nghe được lời Tiêu Sắt nói, mặt đẹp tức khắc đỏ lên, dậm chân, xoay người cúi đầu, lộ ra bộ dạng hờn dỗi của thiếu nữ.
"Tiêu huynh đợi lâu... Trà này..." Đúng lúc vào lúc này Triệu Ngọc Chân đã trở lại, sau khi nhìn thấy Lý Hàn Y thì biểu hiện giống như nguyên tác, nháy mắt ngây ngốc, một lúc sau mới phục hồi tinh thần, chỉ chỉ Lý Hàn Y, hướng Tiêu Sắt nói: "Tiêu huynh, vị này là...."
"Khụ..." Tiêu Sắt ho nhẹ một tiếng, chỉ chỉ Lý Hàn Y, giới thiệu nói: "Vị này là Tuyểt Nguyệt thành Lý Hàn Y, tới tìm ngươi hỏi kiếm, kết quả coi ta trở thành ngươi."
Triệu Ngọc Chân bừng tỉnh, hoàn toàn thu liễm vẻ lười nhác, chắp tay với Lý Hàn Y, mỉm cười nói: "Tại hạ núi Thanh Thành Triệu Ngọc Chân, gặp qua Lý Hàn Y cô nương."
"Cô nương, vị này mới là Triệu Ngọc Chân, ta đã sớm nói ta tên Tiêu Sắt, ngươi tin rồi chứ, " Khoé miệng Tiêu Sắt co rút, hắn phát hiện hình như mình đã khiến Lý Hàn Y động lòng.
Quả nhiên, Lý Hàn Y liếc Triệu Ngọc Chân một cái liền mất đi hứng thú, mắt đẹp nhìn về phía Tiêu Sắt, trong mắt có chút cảm xúc khác thường, chậm rãi nói: "Chờ ta trở thành Kiếm tiên, khi đó ta sẽ lại đến khiêu chiến ngươi. Ngươi tranh thủ tu luyện kiếm thuật đi, đừng để tu vi của ta theo kịp, không chống đỡ nổi."
Nói xong, Lý Hàn nhặt kiếm gãy trên mặt đất, chân đạp nhẹ nhảy ra khỏi sân.
Thấy một màn này, Triệu Ngọc Chân cứng đờ, gặp bi kịch giống như Cổ Hà.
Hôm nay, sự xuất hiện của Tiêu Sắt vô tình khiến Đạo kiếm tiên cùng Tuyểt Nguyệt kiếm tiên tương lai chỉ thoáng qua nhau....
Tình yêu giữa hai vị Kiếm tiên tương lai còn chưa bắt đầu thì đã kết thúc...
Tuyểt Nguyệt kiếm tiên gặp người vốn không nên gặp lại thay đổi vận mệnh bi ai của nàng.....
"Triệu huynh, xin lỗi, ta không cố ý." Tiêu Sắt đi đến cạnh Triệu Ngọc Chân nói một câu rồi xoay người đuổi theo Lý Hàn Y, nếu đã gặp thì tất nhiên hắn sẽ không để bi kịch trong nguyên tác tái diễn.
Giữa sườn núi Thanh Thành, một bóng hình xinh đẹp đang thất thần, chậm rãi di chuyển, mắt đẹp hơi có chút mê mang.
"A, Lý cô nương, chúng ta lại gặp mặt." Nghe giọng nói quen thuộc truyền đến, tim Lý Hàn Y tim khẽ run lên.
Ngẩng đầu nhìn thì thấy ở một đình hóng gió cách mình không xa có thêm một thiếu niên.
Giờ phút này, thiếu niên đã chuẩn bị nước trà trong đình hóng gió, lẳng lặng ngồi ngay ngắn ở nơi đó.
"Ngươi tới làm gì, còn chưa đến thời gian ước định." Chậm rãi đi vào đình hóng gió, ánh mắt Lý Hàn Y lẩn tránh nói.
"Không có gì, chỉ là nghĩ đến chuyện làm hỏng kiếm của Lý cô nương, quá ngại ngùng nên muốn bồi thường." Tiêu Sắt cười cười, rót một ly trà cho Lý Hàn Y, giơ tay: "Mời ngồi."
"Không cần." Lý Hàn Y lạnh nhạt nói nhưng vẫn ngồi xuống bưng ly trà lên.
"Ngươi không muốn xem ta bồi thường kiếm gì sao?" Tiêu Sắt mỉm cười, tiện tay lấy ra một thanh trường kiếm có vỏ trắng như tuyết, thân kiếm tự phát ra hàn khí, chuôi kiếm được khảm một viên ma hạch tam giai.
Đây là phi kiếm mà lúc trước hắn mua ở nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ để thi triển Hoành quán bát phương và Bách bộ phi kiếm. Ban đầu được khảm ma hạch nhất giai thuộc tính hoả, sau khi đạt được Hồn cốt của Băng long vương, Tiêu Sắt thay một viên ma hạch tam giai thuộc tính băng.
Hiện giờ đúng lúc thích hợp cho Lý Hàn Y.
"Kiếm này..." Nhìn thấy trường kiếm, hai mắt Lý Hàn Y sáng ngời, nàng biết kiếm này bất phàm, đặc biệt là tinh thể màu trắng ngà được khảm trên kiếm khiến nàng cảm giác tim đập nhanh hơn.
"Thử xem xem..." Tiêu Sắt mỉm cười nói.
Lý Hàn Y gật đầu, không có từ chối, nhận lấy thanh kiếm từ trong tay Tiêu Sắt, lướt ra ngoài đình hóng gió múa máy.
Nơi kiếm phong đi qua, mặt đất đều bị kiếm khí hàn băng bao phủ, trong giây lát, cảnh tượng băng điêu tráng lệ hiện ra trước mắt Tiêu Sắt.
Thi triển kiếm pháp xong, Lý Hàn Y thu kiếm vào vỏ, trở về đình hóng gió, khiến Tiêu Sắt xem mà trợn mắt há hốc mồm.
Tạm thời không nói tới uy lực cùng tính thực chiến, thật sự đẹp đến ngây người.
"Kiếm pháp thật đẹp." Tiêu Sắt tán thưởng nói.
Nghe Tiêu Sắt tán thưởng, mặt Lý Hàn Y đỏ lên, nghiêm mặt nói: "Quá quý giá...."
Tiêu Sắt cười cười, lắc lắc đầu, "Bảo kiếm xứng mỹ nữ nha!"
"Bảo kiếm xứng anh hùng đi." Nghe Tiêu Sắt lại khen, Lý Hàn Y rất vui vẻ nhưng vẫn liếc hắn một cái.
"Đều giống nhau, đều giống nhau, ngươi không thua nam nhi." Tiêu Sắt cười gượng nói.
"Đã như vậy thì ta nhận lấy kiếm này." Lý Hàn Y khẽ vuốt trường kiếm, chần chờ một lát, dò hỏi: "Nếu ngày sau ta muốn khiêu chiến ngươi, nên đến nơi nào tìm ngươi...."
Tiêu Sắt lắc lắc đầu: "Ngươi không tìm thấy ta, bởi vì ta không phải người thuộc về nơi này."
Nghe vậy, Lý Hàn Y run lên, nhíu mày nói: "Ngươi là người hải ngoại?"
"Còn xa xôi hơn, dù tu vi của ngươi đạt tới Huyền cảnh cũng không thể tìm được ta. Kế tiếp ta muốn nói vài chuyện, hy vọng ngươi nghiêm túc lắng nghe." Tiêu Sắt thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói: "Trong tương lai, ngươi sẽ gặp phải nguy cơ rất lớn, khi đó tu vi ngươi có đạt tới Kiếm tiên cũng không vượt qua nổi."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt lại lấy ra một cái hộp ngọc từ Như ý bách bảo nang, rồi lấy thêm một nạp giới cấp thấp. Sau đó nhắm mắt trái, sự dụng Tả Luân Nhãn, tạo ảo thuật truyền lại tất cả thông tin cho Lý Hàn Y.
"Đây là..." Ảo thuật được giải trừ, cúi đầu nhìn nạp giới cùng hộp ngọc trên bàn, Lý Hàn Y cảm thấy ngạc nhiên.
"Hiện tại đã hiểu sao?" Tiêu Sắt cười nói.
"Ừ." Lý Hàn Y gật đầu, trong mắt có chút mất mát.
Tiêu Sắt mỉm cười nói: "Thân pháp cùng Tung hoành kiếm thuật ta đã truyền lại cho ngươi. Tiên thảo trong hộp ngọc có thể giúp ngươi bước lên đỉnh cao sớm hơn. Đan dược trong nạp giới này, chỉ cần không phải đứt tay đứt chân, cơ bản đều có thể chữa khỏi. Cho nên trước khi khiêu chiến ta lần nữa, nỗ lực mạnh mẽ hơn đi, mạnh đến mức không sợ đông đảo Tiêu dao thiên cảnh vây công, lúc đó ta sẽ chính thức tiếp nhận khiêu chiến."
"Ta ở Tuyểt Nguyệt thành chờ ngươi..." Lý Hàn Y kiên định nói.
【 Đinh, sắp hết một giờ, kết thúc thời gian sử dụng vé du lịch Thiếu niên ca hành, ký chủ chuẩn bị trở về đại lục Đấu Khí... 】
"Gặp lại." Tiêu Sắt mỉm cười, không gian chung quanh vặn vẹo, biến mất trước ánh mắt khác thường của Lý Hàn Y.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận