Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 477: Buồn cho Tiêu Viêm

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
Đan Tháp, nơi Tiêu Sắt đang cư trú.
Trong hư không đột nhiên xé rách ra một vết nứt không gian, Tiêu Viêm đang bị trói được ném ra từ bên trong hư không, quỳ rạp xuống đất giống như con chó chết. Sau đó Tiểu Y Tiên và Thanh Lân cũng bước ra từ trong hư không.
"Tiêu Sắt, xem ta và Thanh Lân mang gì về cho chàng này." Vừa bước ra, Tiểu Y Tiên đã lập tức nhào vào lòng Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt xoa đầu Tiểu Y Tiên, nheo mắt lại, có hơi kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Viêm: "Tiểu tử Tiêu Viêm này cũng đến Thú vực sao?"
"Vâng." Tiểu Y Tiên nói: "Trước đó khi ta và Thanh Lân đang rèn luyện ở Thúc vực, thỉnh thoảng cũng sẽ thám thính tin tức về Vạn Thú Linh Hỏa xuất thế, bọn ta nghĩ chàng cần Dị Hỏa để tăng tu vi nên đã qua đó xem thử, không ngờ đi mòn giày sắt cũng không tìm được, thế nhưng lại có được không chút sức, Vạn Thú Linh Hỏa đã bị Tiêu Viêm lấy được, bọn ta lập tức lập tức giết chết tên hộ pháp Hồn Điện bên cạnh hắn ta, sau đó mang cả người và lửa tới cho chàng."
Nói xong, Tiểu Y Tiên cũng nói với Thanh Lân: "Thanh Lân lấy Dị Hỏa ra đi."
Thanh Lân gật đầu, trong tay chợt lóe lên tia sáng, trong hư không hiện lên một tụ bếp lò, trên đỉnh lò lượn lờ ngọn lửa màu đỏ, mơ hồ hiện lên dáng vẻ vạn thú.
Tiêu Sắt nhận lấy Dị Hỏa, cười mỉm nói: "Quả nhiên là Vạn Thú Linh Hỏa." Tuy rằng với trình độ hiện giờ của hắn thì cắn nuốt các Dị Hỏa xếp hạng phía sau cũng không mang lại tác dụng gì lớn, nhưng thịt muỗi cũng là thịt, tóm lại thà có hơn không.
"Đại ca ca, vậy tên Tiêu Viêm này xử lý như thế nào?" Thanh Lân đi tới bên cạnh Tiêu Sắt, rót cho hắn một chén trà.
Tiêu Sắt nhận lấy chén trà, lại cười nói: "Không vội, chờ một chút, Dược lão đang ở cách đây rất gần, đợi lát nữa xem ông ta sẽ nói gì."
Tiêu Viêm đang nằm trên mặt đất, mặt xám như tro tàn nghe thấy Dược lão sắp tới đây, đồng tử lập tức co rút lại, cơ thể run rẩy kịch liệt, nhưng vì tay chân và miệng đều đang bị giam cầm nên không thể động đậy hay nói chuyện, trong đôi mắt lóe lên sự sợ hãi và tuyệt vọng.
Tiêu Sắt có ý muốn giết người!
"Vậy thì thật thú vị, Tiêu Viêm từng là đồ đệ của Dược lão, Dược lão đối xử với hắn như con, từng không màng tính mạng của mình để cứu hắn mấy lần, kết quả hắn lại phản bội đối phương." Tiểu Y Tiên rúc vào lòng ngực Tiêu Sắt, cười cợt Tiêu Sắt.
Vừa dứt câu, bên ngoài cửa đã truyền tới tiếng bước chân dồn dập, bóng dáng yểu điệu của Tào Dĩnh đang nhanh chóng đi tới: "Sắt lão sư, Dược thánh tiền bối cầu kiến ngoài cửa."
Tiêu Sắt tối sầm mặt lại, tức giận nói: "Đã nói bao nhiêu lần rồi, một là kêu lão sư, hai là trực tiếp gọi tên của ta, vì sao cứ cố tình thêm chữ Sắt trước lão sư vậy."
"Bởi vì Sắt lão sư rõ ràng là một vị Sắc lão sư, thế mà lại tìm cho ta nhiều sư mẫu như thế." Tào Dĩnh thè lưỡi nói, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Viêm đang nằm dưới đất, hỏi: "Ơ, Sắt lão sư, tiểu tử đang nằm dưới đất là ai thế?"
Tiêu Sắt nói: "Tiêu Viêm."
"Ồ, thì ra là tiểu tử này đã phản bội Dược Thánh tiền bối, vậy lát nữa sẽ có trò hay để xem rồi." Nghe thấy vậy, đôi mắt hẹp dài xinh đẹp của Tào Dĩnh lại một lần nữa nhìn sang, trong mắt lóe lên tia khinh thường, đồng thời khóe miệng cong lên một đường cong hài hước.
"Được rồi được rồi, cho dù như thế nào thì Dược lão cũng là lão sư của A Tị nhà ta, đừng để người ta đợi lâu, lần sau ông ta tới thì không cần phải thông báo, cứ trực tiếp để ông ta vào." Tiêu Sắt có hơi mất kiên nhẫn mà nói.
"Vâng. Sắt lão sư." Tào Dĩnh vứt ánh mắt quyến rũ về phía Tiêu Sắt, xoay người rời khỏi phòng.
Nhìn bóng dáng Tào Dĩnh dần biến mất, Tiểu Y Tiên trong lòng ngực Tiêu Sắt có hơi ghen tuông nói: "Tiêu Sắt, ta và Thanh Lân rời đi còn chưa tớ một năm, chàng thông đông với Tào Dĩnh này từ lúc nào thế?"
"Trời đất chứng giám, ta không hề thông đồng với nàng ta, ta đã có các nàng rồi, làm sao có thể không biết đủ mà tìm nữ nhân như nàng ta chứ?" Vẻ mặt Tiêu Sắt vô tội nói.
Tiểu Y Tiên tức giận liếc mắt nhìn Tiêu Sắt, đứng dậy khỏi lòng ngực hắn, lộ ra vẻ có quỷ mới tin ngươi, sau đó không nói gì nữa, bởi vì nàng cảm giác được Dược Trần đang sắp tiến vào.
Thanh Lân bên cạnh nghe thấy Tiêu Sắt nói như vậy, khuôn mặt quyến rũ lập tức đỏ lên, trong lòng thầm nói, 'các nàng' trong lời đại ca ca nói, chẳng lẽ cũng bao gồm Thanh Lân sao?
Đúng lúc đó, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân thanh thúy, Dược Trần chậm rãi đi vào.
Khi nhìn thấy Tiêu Viêm đang quỳ rạp dưới đất giống như chó chết, ánh mắt lập tức vô cùng phức tạp.
"Tiêu minh chủ, đây là Cốt Linh Lãnh Hỏa trước đây bị tên nghịch đồ này phóng ra khi đánh lén lão phu, hiện tại đã tìm được, hôm nay chuyển giao cho Tiêu minh chủ, hy vọng có thể có giúp ích cho ngươi." Dược lão không phải một người thích thiếu nhân tinh, cho dù là việc cứu ông ta khỏi Hồn Điện, hay là hồi sinh chính mình, tấn chức Đấu Thánh thì đều là đại ân, cho dù cả đời này ông ta không thể nào trả hết, nhưng bây giờ có thể trả được bao nhiêu thì trả bấy nhiêu.
"Vậy thì đa tạ, thầy trò các ngươi gặp lại, có lẽ sẽ có rất nhiều lời muốn nói, ta đây không quấy rầy các ngươi nữa." Tiêu Sắt không làm ra vẻ, nhận lấy Dị Hỏa, đưa mắt ra hiệu với Tiểu Y Tiên và Thanh Lân rồi dẫn các nàng ra khỏi phòng.
...
Trong sân, Long Quỳ đang trêu đùa A Tị thì nhìn thấy đám người Tiêu Sắt bước ra, A Tị mở đôi tay ngắn ngủn của mình, ngây ngô nói: "Cha, muốn ôm..."
Tiêu Sắt đi tới trước người hắn rồi bế lên.
"Long Quỳ, nàng đã hồi phục rồi sao?" Tiểu Y Tiên đánh giá khắp người Long Quỳ, càng đánh giá càng giật mình, từ trước cho tới nay thì đây là lần nàng cảm nhận được hơi thở mạnh nhất, cho dù là Tiêu Sắt cũng kém xa.
"Ca ca đã mang cho ta một bộ hài cốt nữ Đấu Thánh, cộng thêm tinh huyết tinh luyện ra từ thi thể của Thái Hư Cổ Long cấp Đấu Thánh mà Long Hoàng tiền bối muốn có, rồi sử dụng đan lôi chín màu Sinh Cốt Dung Huyết Đan để luyện chế một cơ thể cho ta."
"Hài cốt nữ Đấu Thánh... Tinh huyết của ma thú cấp bậc Đấu Thánh, còn là Thái Hư Cổ Long mạnh nhất..." Trong lòng Tiểu Y Tiên có hơi đau xót, không thể không nói Tiêu Sắt đối xử quá tốt với Long Quỳ, cho dù là nàng cũng không nhịn được có chút hâm mộ, sau đó lại hỏi: "Vậy tu vi hiện tại của ngươi là?"
Long Quỳ nghiêng đầu, suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Dựa theo cấp bậc được phân chia trong thế giới này thì chắc là Đấu Thánh trung kỳ bảy sao."
"Đấu Thánh bảy sao...." Tiểu Y Tiên hít một hơi thật sâu.
"Đại ca ca, vị này cũng là tẩu tử của ta sao?" Thanh Lân bên cạnh nghe thấy Long Quỳ là Đấu Thánh bảy sao thì nuốt nước miếng, ngẩng đầu hỏi Tiêu Sắt.
Đây là lần đầu tiên nàng thấy Long Quỳ.
"Long Quỳ đã ở bên cạnh ta từ khi còn rất sớm, chẳng qua vì cơ thể Long Quỳ đã bị đốt cháy nên vẫn luôn ở trong trạng thái linh hồn, vì vậy đã không nói cho nàng. Còn nhớ rằng lúc trước khi chúng ta đang ở Tháp Qua Nhĩ sa mạc, ta cho nàng quần áo không? Thật ra đó không phải ta làm mà là Long Quỳ giúp nàng khâu vá đấy." Tiêu Sắt giải thích.
Nghe thấy vậy, Thanh Lân hiểu ra.
"Long Quỳ, các nàng giúp ta chăm sóc cho A Tị, ta đi luyện hóa Cốt Linh Lãnh Hỏa và Vạn Thú Linh Hỏa trước, sau đó chúng ta sẽ trở về Gia Mã Đế Quốc." Tiêu Sắt nhìn về phía Long Quỳ.
"Ta biết rồi ca ca, chàng cứ an tâm bế quan đi." Long Quỳ nhận lấy A Tị trong lòng ngực Tiêu Sắt, đáp.

Bình Luận

0 Thảo luận