"Phi nhi, Vận nhi, chào hai ngươi!" Tiêu Sắt có hơi xấu hổ chào hỏi hai người. Sau khi trừ bỏ lạc độc cho Nạp Lan Kiệt, hắn lợi dụng Phi Lôi Thần nhanh chóng rời Nạp Lan gia, trong nháy mắt truyền tống đến phòng của Nhã Phi, không nghĩ tới vẫn đến chậm một bước. Hắn bắt đầu có hơi hối hận vì đã cứu Nạp Lan Kiêu.
Nghe vậy, Vân Vận nghiêng đầu, lộ ra bộ dạng cô gái nhỏ ưu lo cho bạn trai mà tức giận.
Mà ngược lại, Nhã Phi khéo hiểu lòng người, nàng giỏi nhất là quan sát sắc mặt, biết Vân Vận nghe chuyện của nàng xong đã không còn tràn ngập địch ý như lúc đầu, ván đã đóng thuyền, hiện tại thiếu chỉ có một câu giải thích của Tiêu Sắt, hoặc một bậc thang nào đó.
"Tiêu Sắt, ngươi và Vân Vận tỷ tỷ ở đây từ từ tán gẫu, ta qua phòng bên thay quần áo." Vừa nói, Nhã Phi đứng dậy rời khỏi phòng. Nàng thật sự muốn đi thay quần áo, bộ sườn xám màu đỏ gợi cảm đặc chế này nàng mặc riêng cho Tiêu Sắt xem, không có ngoại lệ, cho dù đối phương là nữ.
Tiêu Sắt gật đầu, đợi Nhã Phi rời đi, chậm rãi đi đến bên người Vân Vận, hai tay đặt trên vai Vân Vận, ngượng ngùng cười nói: "Vận nhi...."
"Đừng đụng vào ta, đi tìm Phi nhi ngươi đi." Vân Vận né ra, bất mãn nói.
"Vận nhi." Khuôn mặt tươi cười của Tiêu Sắt thu liễm, tiện tay mang một cái ghế ngồi đến trước người Vân Vận, hai tay từ chính diện đặt trên vai Vân Vận, nhìn thẳng đôi mắt bởi vì thương tâm mà có hơi ửng đỏ.
"Tại sao? Rõ ràng đã có người thích còn muốn trêu chọc ta?" Giờ phút này trong phòng chỉ có hai người, nàng và Tiêu Sắt, nàng không còn duy trì bộ dáng cao ngạo của tông chủ Vân Lam tông ngày xưa, ngược lại giống như một cô gái nhỏ."
"Ai!" Tiêu Sắt khẽ thở dài một tiếng, hắn cũng không thể nói ngươi và Nhã Phi đều là một trong những lão bà mà hắn thích nhất ở kiếp trước. Chợt giải thích: "Vận nhi, ta nghĩ ngươi cũng biết, ta từ nhỏ lớn lên ở Ô Thản thành, cô gái trưởng thành đầu tiên gặp được là Phi nhi, tuổi mới biết yêu, Phi nhi cho ta cảm giác động tâm, theo thời gian trôi qua, sau đó lại xảy ra rất nhiều chuyện, mãi hơn một năm trước ta và nàng mới hoàn toàn đến được với nhau.... Nhưng ta đảm bảo với nàng, ta cũng rất là chân thành với nàng. Ta thề với trời."
Nói xong, Tiêu Sắt vươn ba ngón tay ra, làm một động tác thề.
Sau một giây, trên bầu trời Thánh Thành Gia Mã bỗng nhiên ầm ầm một tiếng, ngay sau đó chính là mưa to như trút.
"Ách..." Khóe miệng Tiêu Sắt giật giật, cục diện lại lần nữa rơi vào xấu hổ!
Con mẹ nó chứ!
Mưa đến thật không đúng lúc!
........
Song song, trong lúc Tiêu Sắt cố gắng cân bằng cục diện hậu cung, Nhã Phi đã thay xong quần áo, nàng cũng không lựa chọn trở về, mà rời khỏi phòng, đi tới phòng họp lầu hai, xử lý một ít chuyện còn sót lại từ phòng đấu giá.
Thị nữ tóc đuôi ngựa màu vàng tên là Ái Lỵ vội vàng đi vào, cung kính nói với Nhã Phi đang làm việc: "Nhã Phi tiểu thư, luyện dược sư tam phẩm trẻ tuổi Tiêu Viêm lần trước giả làm Nham Kiêu lại tới, hắn muốn gặp Tiêu Sắt đại nhân."
"Ồ? Tiêu Viêm sao?" Đôi mắt đẹp của Nhã Phi xẹt qua một tia hứng thú, theo nàng biết, tên nhóc này không chút hảo cảm nào với nam nhân nhà mình, chỉ ước gì Tiêu Sắt xui xẻo chết đi, nếu không phải Tiêu Sắt từng giao phó, cộng thêm bên người Tiêu Viêm có một linh hồn thể cường đại đi theo, Nhã Phi đã sớm âm thầm phái người giải quyết hắn.
Mặc dù Nhã Phi là phụ nữ, nhưng cũng biết diệt cỏ tận gốc, để mặc cho một tên nhóc có địch ý với nam nhân nhà mình thong dong cũng không phải là hành động sáng suốt gì.
Hiện tại Tiêu Viêm lại tìm Tiêu Sắt, chuyện khác thường ắt có vấn đề, xem ra là gặp phải khó khăn không cách nào giải quyết.
Với sự quyết đoán và da mặt dày này, trong lòng Nhã Phi gán cho Tiêu Viêm hai chữ: Vô sỉ.
"Dẫn hắn ta vào trước đi, Ái Lỵ." Nhã Phi buông công việc trong tay, lạnh nhạt nói.
"Vâng, Nhã Phi tiểu thư." Ái Lỵ hơi cúi người, xoay người rời khỏi phòng họp.
Một lát sau, bên ngoài phòng họp vang lên tiếng bước chân một nặng một nhẹ của hai người khác nhau, Ái Lỵ mang theo Tiêu Viêm đi vào.
Nhìn Tiêu Viêm đi vào, Nhã Phi cũng không có ý mời khách ngồi, cười như không cười mà nói: "Ta nên gọi ngươi Nham Kiêu tiên sinh hay là Tiêu Viêm tiểu đệ đệ đây?"
Nghe vậy, trên mặt Tiêu Viêm vẫn chưa lộ ra vẻ bất ngờ, nếu Nhã Phi là nữ nhân của Tiêu Sắt, nàng biết thân phận thật sự của hắn cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Không còn ngại ngùng như ngày xưa, đối mặt với Nhã Phi trước mắt đã trở thành phụ nữ của Tiêu Sắt, Tiêu Viêm chỉ cảm thấy khó chịu, trong lòng thầm nghĩ, một vưu vật tốt như vậy, hết lần này tới lần khác bị tên hỗn đản Tiêu Sắt kia chà đạp, nếu cho ta thì thật tốt.
Nhìn Tiêu Viêm lộ ra ánh mắt hèn mọn, sắc mặt Nhã Phi lạnh lùng, khí thế Đấu Linh cao giai cường đại áp bách Tiêu Viêm, nhíu mày nói: "Tiêu Viêm tiểu đệ đệ, dường như ngươi đang suy nghĩ chuyện gì không tốt."
"Tỷ tỷ..." Sàn nhà dưới chân Tiêu Viêm lõm xuống, cả người giống như bị cự thạch ngàn cân đè trúng, quỳ một gối xuống đất, không thở nổi.
Lo lắng trên người Tiêu Viêm có một vị linh hồn thể cường đại tồn tại, Nhã Phi không làm quá đáng, tùy ý tìm một lý do, thu hồi khí thế, lạnh lùng nói: "Nói đi, tìm hắn có chuyện gì? Nếu như muốn tìm kiếm sự giúp đỡ của hắn thì đừng tốn nhiều lời, nể tình phụ thân ngươi từng ở U Thản thành chiếu cố ta trong nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ, ta không làm khó ngươi. Từ đâu ra, thì đi về đó."
Khí thế áp bách giải trừ, Tiêu Viêm như được đại xá, Dược lão ngủ say hắn mới biết mình yếu ớt như thế nào, niềm vui đột phá Đại Đấu Sư không còn sót lại chút gì, hắn hít sâu một hơi đứng dậy, chính trực nói: "Lão sư ta muốn gặp hắn."
"Lão sư?" Nhã Phi nhíu mày, chợt khẽ giơ tay ngọc lên, "Ái Lỵ, trước dẫn hắn đến phòng khách số 11 chờ."
Tổng bộ nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ tổng cộng có mười một phòng đón khách quý quan trọng, trong đó có mười phòng đang sử dụng, mà phòng thứ mười một, chỉ là một phòng thêm vào, chuyên dùng để chứa tạp vật, bên trong đều là một ít đồ nội thất cũ và dụng cụ quét dọn, còn một ít rác tái chế chưa kịp xử lý. Mặc dù hoàn cảnh tổng thể không tính là bẩn, nhưng cũng không hợp với tổng bộ phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ.
Nghe vậy, Ái Lỵ sửng sốt, biết chủ nhân nhà mình không có hảo cảm với Tiêu Viêm, đương nhiên nàng cũng sẽ không khách khí với hắn ta như trước nữa, đột nhiên dùng giọng thanh lãnh nói: "Tiêu Viêm tiên sinh, mời đi theo ta."
"Đáng chết, ngay cả một thị nữ nho nhỏ cũng dám đối đãi với ta như thế." Nghe ra Ái Lỵ thay đổi thái độ, Tiêu Viêm cắn răng, nắm chặt tay, cố không tức giận, tình thế khác người, hiện giờ Dược lão ngủ say. Không có hậu trường đằng sau, hắn không dám động thủ ở đây, chỉ sợ không ra được phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ, đột nhiên cất bước đi theo.
Giờ phút này, trong lòng Tiêu Viêm vô cùng hoài niệm tình cảnh Dược lão bám vào trên người hắn đại sát tứ phương, loại cảm giác này tuyệt vời cỡ nào.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận