----
"Cháu gái được ta nuông chiều từ nhỏ, xin đừng phiền lòng." Giờ phút này, Hổ Càn hoàn toàn không có uy nghiêm của phó viện trưởng mà giống một trưởng bối áy náy vì tiểu bối làm sai. Cảnh này khiến không ít người mở rộng tầm mắt.
Tiêu Sắt cũng đoán được Hổ Càn có việc thỉnh cầu mình, vì thế uyển chuyển nói: "Phó viện trưởng, cảm tạ mấy ngày nay đã chiếu cố, nếu có việc cần, trong khả năng cho phép thì Tiêu Sắt có thể giúp ngươi làm."
Nghe vậy, Hổ Càn sửng sốt, hảo cảm với Tiêu Sắt tăng thêm một phần, chợt mỉm cười nói: "Lão phu có chuyện muốn nhờ, hiện tại thực lực của nàng là Đấu Sư nhị tinh, từ khi nhìn thấy ngươi cùng Tiểu Y Tiên trưởng lão cùng với tiểu cô nương Trúc Thanh đã bị kích thích.... Cũng muốn nhanh chóng tiến vào nội viện tu luyện nên mới không tự lượng sức mình mà tham gia thi đấu. Ta biết ngươi là một Luyện dược sư tứ phẩm trở lên, bởi vậy kéo mặt già muốn nhờ ngươi luyện chế một viên Tam văn thanh linh đan."
"Ách..." Tiêu Sắt nghe xong có chút kinh ngạc, cảm thán Hổ Gia có một gia gia tốt đồng thời lấy một bình ngọc đưa tới trước mặt Hổ Càn, cười nói: "Cũng không phải chuyện lớn gì, đúng lúc ta có một viên."
Hổ Càn nhận lấy đan dược đưa cho Hổ Gia, "Đa tạ, ta cũng biết quy củ của Luyện dược sư, đây là ba phần dược liệu, còn có một quyển đấu kỹ Huyền giai xem như thù lao."
Vừa nói xong, Hổ Càn liền lấy ba phần dược liệu ra.
Tiêu Sắt không có khách khí nhận lấy, nếu từ chối thì cũng không tốt.
Giúp cháu gái lấy được một viên Tam văn thanh linh đan, Hổ Càn liền bắt đầu chính sự,
Không bao lâu, Tiêu Sắt, Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh cùng với những học viên có tư cách vào nội viện được Hổ Càn dẫn dắt, cưỡi ma thú phi hành bay đến nội viện.
Trên không trung xanh thẳm tươi sáng, vạn dặm không mây.
Mười đầu sư thứu có kích thước thật lớn vỗ cánh, vỗ cánh bay vút về phía dãy núi chạy dài vô tận. Bên ngoài đàn sư thứu thú là Hổ Càn, Tiểu Y Tiên cùng với ba vị trưởng lão ngoại viện bay thành ngũ giác, bảo vệ toàn bộ đoàn ma thú.
Bởi vì năm người một tổ nên giờ phút này, trên sư thứu chỗ Tiêu Sắt, ngoại trừ Chu Trúc Thanh còn có ba người khác, là Hàn Nguyệt cùng hai nữ sinh, sư thứu thú chuyên dành cho học viên nên Tiểu Y Tiên lựa chọn phi hành cùng đám người Hổ Càn.
"Tiểu sắt, chẳng lẽ nội viện ở sâu trong núi sao?" Nhìn học viện Già Nam biến mất, Chu Trúc Thanh không nhịn được tò mò hỏi.
"Có lẽ vậy, nghe nói nội viện vô cùng thần bí, dù là học viên nội viện, không sư thứu thú dẫn đường cũng sẽ tìm không thấy đường về lộ." Tiêu Sắt đứng sau cổ sư thứu, chắn trước mặt đám người Chu Trúc Thanh, đấu khí xanh nhạt từ trong cơ thể hắn tràn ra, ngắn cản cuồng phong ập đến.
Tất nhiên là hắn không thể nói mình biết nội viện ra sao, chuyện này sẽ khiến những người khác hoài nghi.
"Mấy vị học tỷ có biết không?" Chu Trúc Thanh nghiêng đầu nhìn về phía ba người Hàn Nguyệt, trong nhận thức của nàng, mấy người Hàn Nguyệt đã nhập học một thời gian, chắc hẳn là sẽ biết nhiều hơn một chút.
"Ta cũng không rõ lắm, nội viện rất là bí ẩn, cho dù là cháu gái phó viện trưởng cũng không biết." Hàn Nguyệt lắc lắc đầu, giống như Tiêu Sắt, dù có biết thì nàng cũng không thể nói ra, nếu để người có ý đồ nghe được sẽ khó tránh khỏi một ít phiền toái.
"Tới chẳng phải sẽ biết." Tiêu Sắt khẽ cười nói. Giờ phút này, hơi thở dị hỏa càng lúc càng đậm, hắn biết Vẫn lạc tâm viêm đã cách không xa.
Xuyên qua từng mảnh rừng mênh mông, dưới sự dẫn dắt của Hổ Càn, đoàn sư thứu hạ xuống một khe núi quỷ dị.
"Tiểu sắt, không phải đến nội viện sao?" Xuống khỏi sư thứu, Chu Trúc Thanh quan sát xung quanh sau đó dò hỏi Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt sờ sờ đầu Chu Trúc Thanh, khẽ cười nói: "Không phải phó viện trưởng Hổ Càn đã nói sẽ có một trận thi đấu đặc thù sao? Có lẽ diễn ra ở nơi này."
Khi hai người nói chuyện thì Hổ Càn vung bàn tay, một luồng năng lượng kỳ dị bắn ra, gây ra gợn sóng, một lát sau, trong gợn sóng dần dần hiện ra một cánh cửa lớn màu bạc.
Cửa bạc chậm rãi mở ra, ánh vào mắt mọi người là cảnh tưởng hoàn toàn khác với khe núi, một không gian trắng xoá, không nhìn đến điểm cuối...
"Cùng ta vào thôi." Hổ Càn phất phất tay, dẫn đầu đi vào, sau đó là mấy chục học viên tò mò theo sát.
"Khóa không gian sao?" Nhìn những đám người tiến vào cửa bạc biến mất, Tiêu Sắt nỉ non một tiếng rồi cùng mèo con, mấy người Hàn Nguyệt cất bước đi vào.
Sau khi mọi người tiến vào hết, cửa lớn màu bạc liền biến mất, khe núi trở về như ban đầu.
.......
Mọi người chỉ cảm thấy choáng ngợp, đang ở trước một khu rừng có diện tích rộng lớn vô ngần.
Lối vào rừng có hai gã lão giả đang đứng, phía sau hai lão là người trẻ tuổi hai ngực đeo huy chương có hình bảo tháp.
"Hổ lão nhân, ngươi vẫn đúng giờ như vậy. Có phải năm nay đụng được hạt giống tốt?" Hai lão giả nhìn thấy Hổ Càn liền cười ha hả nói.
"Tất nhiên rồi, chỉ sợ sau này cũng khó xuất hiện người ưu tú như vậy." Hổ Càn đi đến trước mặt hai lão giả, vừa cười vừa chỉ chỉ Tiểu Y Tiên, "Vị này chính là Tiểu Y Tiên trưởng lão mà ta đã nói."
Nghe vậy, hai lão liền quan sát Tiểu Y Tiên, sau một lát mới hít sâu một hơi, cảm thán nói: "Ách nạn độc thể quả nhiên bất phàm, hơn nữa tu vi đã đạt tới Đấu Hoàng thất tinh, e là ngoại trừ đại trưởng lão nội viện, không ai có thể dễ dàng đánh bại Tiểu Y Tiên trưởng lão rồi."
"Hai vị trưởng lão quá khen." Tiểu Y Tiên cười khẽ, nói.
"Ha ha, Tiểu Y Tiên trưởng lão, lát nữa đám Tiêu Sắt sẽ cùng lão sinh nội viện tiến hành một trận ' Săn bắt Hoả năng ', ngươi đi gặp đại trưởng lão với ta trước." Hổ Càn cười nói.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên gật đầu.
"Tiêu Sắt đến đây." Hổ Càn xoay người gọi Tiêu Sắt, chờ hắn đến trước mặt mới giới thiệu: "Hai vị này là Tô trưởng lão cùng Khánh trưởng lão nội viện, về sau có chuyện gì thì tìm bọn họ. Ha ha, tiểu gia hỏa này xếp hạng nhất thi đấu năm nay, chẳng những có thực lực mạnh, bản thân còn là Luyện dược sư cao giai, có thể tuỳ tiện luyện chế Tam văn thanh linh đan đó."
"Luyện dược sư cao giai?" Nghe vậy, mắt hai trưởng lão sáng ngời, quan sát Tiêu Sắt một lượt, kinh ngạc phát hiện không cách nào nhìn thấu, chợt mỉm cười nói: "Quả nhiên bất phàm, về sau có chuyện gì cứ tới tìm hai chúng ta.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận