Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 131: Đường Tam và hai tên mập mạp

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Mã Hồng Tuấn không ngừng rà quét mỹ nữ, rốt cuộc thấy được bóng dáng Chu Trúc Thanh, hai con mắt nhỏ loé sáng, vỗ vỗ Đái Mộc Bạch, nhỏ giọng nói: "Đái lão đại... Đái lão đại, mau xem, có mỹ nữ."
Đái Mộc Bạch xoay người nhìn lại, khi nhìn đến dáng người nóng bỏng không hợp với tuổi của Chu Trúc Thanh thì suýt chảy nước dãi, chợt nói với mấy người bên cạnh: "Không phải bên kia có sẵn ghế sao?"
"Đúng đúng, chúng ta ngồi bên kia đi." Mã Hồng Tuấn vừa nghe, lập tức lên tiếng phụ họa.
Mỹ nữ, hắn cầu mà không được, tuy Tiểu Vũ cùng Trữ Vinh Vinh đều là mỹ nữ nhưng một nàng là hoa có chủ một nàng là tiểu công chúa Thất Bảo Lưu Ly tông. Hắn không thể đụng vào, bởi vậy chỉ có thể hướng ánh mắt ra ngoài học viện.
"Không tốt lắm đâu, người ta đang ăn yên lành, cũng không trêu chọc chúng ta." Đường Tam có chút do dự, cảm giác thiếu niên áo đen là một nhân vật nguy hiểm.
"Quản hắn có trêu chọc hay không, chuẩn tắc của học viện Sử Lai Khắc từ trước đến nay là ' không dám gây chuyện là người tầm thường ', chúng ta không phải người, là quái vật, có cái gì mà sợ." Đái Mộc Bạch vươn ngón tay cái chỉ chỉ bản thân, dẫn đầu tàu tiến đến.
Trong cảm nhận của hắn, trên người Tiêu Sắt không có dao động hồn lực, có thể lợi hại đến nào chứ? Dao động hồn lực trên người thiếu nữ lạnh lùng thì không tồi, chỉ yếu hơn Đường Tam một ít, cũng là một Đại hồn sư, mặt hàng tốt thế này sao hắn có thể dễ dàng buông tha.
"Không dám gây chuyện là người tầm thường sao?" Đường Tam lẩm bẩm, nở nụ cười nhàn nhạt: "Hiện tại ta càng cảm thấy hứng thú với học viện quái vật này hơn. Tiểu Vũ, nếu lát nữa có xung đột thì đứng sau lưng ta."
Đường Tam xoay người nhìn về phía Tiểu Vũ, lại phát hiện sắc mặt cô nàng ngày thường e sợ thiên hạ không loạn này hơi tái đi, tránh phía sau Trữ Vinh Vinh, trong mắt có chút sợ hãi.
"Tiểu Vũ, ngươi làm sao vậy?" Đường Tam lo lắng hỏi.
Tiểu Vũ lắc lắc đầu, không nói gì. Giờ phút này, nàng đang cố gắng thu liễm hơi thở hồn thú trên người, có lẽ là ảo giác, vừa rồi nàng cảm giác thân phận của mình đã bị nhìn thấu.
Nhìn sắc mặt không tốt của Tiểu Vũ, Đường Tam nhíu mày nói: "Vinh Vinh, vừa rồi có chuyện gì vậy?"
"Ta cũng không biết, đang bình thường đột nhiên lại thành như vậy." Trữ Vinh Vinh bất đắc dĩ nói, ánh mắt chợt dời về phía Tiêu Sắt, hai mắt tức khắc sáng ngời, "Mau xem mau nhìn, bọn họ sắp đánh nhau rồi...."
Nghe vậy, mấy người sôi nổi nhìn qua.
"Huynh đệ, cho Đái Mộc Bạch ta chút mặt mũi, đến nơi khác ăn đi, chúng ta đang rất gấp. Đương nhiên, vị tiểu cô nương này có thể lưu lại." Đái Mộc Bạch đi đến bên cạnh Tiêu Sắt, cười tủm tỉm nói.
"Lăn." Chu Trúc Thanh lạnh lùng phun ra một chữ.
Tiêu Sắt nhìn thấy sắc mặt Chu Trúc Thanh trở nên lạnh hơn, chậm rãi nâng chung trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, cũng không nhìn Đái Mộc Bạch, tùy tiện trả lời: "Nếu ta không muốn đây."
"Ta là Đái Mộc Bạch của học viện Sử Lai Khắc, cho ta mặt mũi." Bị Chu Trúc Thanh mắng trước mặt đám Đường Tam còn bị Tiêu Sắt ngó lơ, chuyện này làm Đái Mộc Bạch cảm thấy không xuống đài được, sắc mặt trở nên khó coi.
"Mặt mũi là tự mình giành lấy, không phải người khác cho." Tiêu Sắt thản nhiên nói.
"Vậy được, ta liền chứng minh cho ngươi xem." Đái Mộc Bạch đột nhiên nâng tay phải, trong miệng phát ra một tiếng thở như vượn, bàn tay lóe ánh sáng trắng hung hăng vỗ vào bả vai Tiêu Sắt.
Hắn không phải người tốt tính hoặc có thể nói là nóng tính hơn bất kỳ kẻ nào, ẩn nhẫn không bộc phát chỉ là muốn tạo ấn tượng tốt với mỹ nhân, hiện giờ đối phương không nể mặt Tà mâu bạch hổ Đái Mộc Bạch hắn như thế, vậy hắn không cần khách khí.
Nhưng mà diễn biến thường hay nằm ngoài dự đoán của mọi người, khi bàn tay tích tụ hồn lực của Đái Mộc Bạch sắp chạm vào bả vai Tiêu Sắt thì lại không cách nào chạm tới.
Tay trái Tiêu Sắt đang nắm chặt cổ tay của hắn.
Mọi người đều kinh ngạc, khó có thể tưởng tượng được một người trông gầy ốm thế này mà có thể đỡ được cánh tay to béo của Đái Mộc Bạch.
"Đây là chứng minh mà ngươi nói sao? Buồn cười." Tiêu Sắt dùng một chút lực, chỉ nghe cánh tay Đái Mộc Bạch kêu răng rắc, xương cốt vỡ vụn.
Ngay sau đó, Đái Mộc Bạch kêu thảm thiết, quỳ rạp xuống đất: "A....."
Tiếng kêu thê lương lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người, bởi vì Đái Mộc Bạch là khách quen, cho nên không ít khách cũng biết tới hắn.
Khi nhìn thấy vị Đái thiếu mà ngày thường mỗi người đều chỉ đám ngước nhìn bị người khác nắm cánh tay kêu rên kêu thảm thiết thì một đám đều tỏ vẻ vui sướng khi người gặp họa.
"Mau buông Đái lão đại ra." Nhìn thấy Đái Mộc Bạch thống khổ kêu la, Mã Hồng Tuấn biết đá trúng tấm sắt rồi.
Nhưng nghĩ đến còn có Đường Tam cùng hai Hồn sư hệ phụ trợ, lòng tin lập tức gia tăng.
Ánh sáng màu hồng từ trong cơ thể phát ra, nháy mắt hoàn thành Tà hỏa phượng hoàng bám vào người Mã Hồng Tuấn, hai Hồn hoàn màu vàng từ dưới chân dâng lên.
"Nếu ta không buông đây!" Tiêu Sắt nâng chung trà lên, mỉm cười với Chu Trúc Thanh, sau đó uống cạn.
"Động chút liền bóp gãy cánh tay người khác, các hạ không khỏi quá mức đi." Nhìn thấy đồng bạn bị thương, sắc mặt Đường Tam trở nên khó coi, bước tới một bước, phóng xuất võ hồn Lam ngân thảo, dưới chân có hai Hồn hoàn màu vàng dâng lên.
"Quá mức?" Nghe vậy, Tiêu Sắt ngẩn ra, có chút kinh ngạc nhìn về phía thiếu niên tóc đen, buông chén trà, chỉ chỉ đầu, dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc: "Chỗ này hỏng rồi sao?"
"Ngươi có ý gì?" Đường Tam nhíu mày nói.
"Ta nói ngươi là con chó hai chân, rõ ràng là tên mập mạp này tới gây phiền toái cho ta, là hắn công kích ta trước, nếu đổi lại là ta quỳ gối thì ngươi sẽ không nói gia hỏa này quá mức đi, thậm chí còn vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Chẳng lẽ đây gọi là chuẩn tắc của học viện Sử Lai Khắc các ngươi? Gọi là gì nha.. Đúng đúng...' không dám gây chuyện là người tầm thường ', không bằng nói là đồ ngu bắt nạt kẻ yếu." Tiêu Sắt lạnh nhạt nói.
"Ta lặp lại lần nữa, buông ra hắn." Đường Tam nghe vậy, sắc mặt âm u, tay phải chậm rãi sờ Hồn đạo khí trữ vật, lặng yên nắm lấy ám khí.
Tiêu Sắt liếc mắt thấy cử động của Đường Tam, cười lạnh lắc lắc đầu.
Chu Trúc Thanh thấy Đường Tam cùng Mã Hồng Tuấn muốn ra tay với Tiêu Sắt liền đứng lên, phóng xuất võ hồn U minh linh miêu, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Mã Hồng Tuấn cùng Đường Tam, nhỏ giọng nói với Tiêu Sắt: "Muốn đánh, tính thêm ta."
Nàng đã xem toàn bộ hành vi của đám người này, Đái Mộc Bạch cùng Mã Hồng Tuấn đều nhìn nàng với ánh mắt khiến nàng cảm thấy ghê tởm, hơn nữa còn vô cớ khiêu khích, sau đó thẹn quá hóa giận ra tay.
Một đám ăn chơi trác táng, nàng ghét nhất chính là loại người này.

Bình Luận

0 Thảo luận