----
Nghe vậy, Tiêu Ngọc thở phào, tiếp tục nói: "Là một học sinh học viện Già Nam ở gần thành Ô Thản về thăm nhà nói ra, hiện tại toàn bộ thành Ô Thản, thậm chí mấy thành chung quanh đều lan truyền, nói mình ngươi đánh bại ba gã Đại Đấu Sư, là thiên tài hiếm thấy. Gia gia của ta gởi thư nói muốn hỏi xem chừng nào ngươi về Tiêu gia một chuyến....."
Vừa nói xong, Tiêu Ngọc liền lấy ra một phong thư, đưa cho Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt nhận phong thư rồi mở ra xem, tức khắc cười lạnh, viết rất cảm động nhưng từ đầu đến cuối không đề cập tới chuyện hắn bị Tiêu gia chặn ngoài cửa, di vật của cha mẹ bị đoạt.
Nhìn sắc mặt Tiêu Sắt, Tiêu Ngọc hít sâu một hơi, yếu ớt nói: "Tiểu sắc lang, chuyện bá phụ bá mẫu ta cũng biết một ít, Tiêu gia có lỗi với ngươi...."
"Không liên quan đến ngươi." Tiện tay hủy phong thư, Tiêu Sắt khẽ vuốt tóc Tiêu Ngọc, ôm nàng lòng, dịu dàng nói: "Ta sẽ không trở lại Tiêu gia, cũng chưa bao giờ coi mình là người Tiêu gia, nhưng ta vĩnh viễn là tiểu sắc lang trong cảm nhận của ngươi, cái tên thèm khát thân thể ngươi nhưng lại không dám."
Nghe câu thứ nhất, lòng Tiêu Ngọc như rơi xuống đáy cốc, một câu sau lại khiến lòng nàng như có dòng nước ấm chảy qua, nàng rúc vào ngực Tiêu Sắt, khẽ ừ một tiếng.
"Đúng rồi, thật ra ta cũng có chuyện muốn hỏi ngươi." Tiêu Sắt thay đổi tư thế, ôm Tiêu Ngọc từ sau lưng, bàn tay to nắn nắn chén ngọc vài cái, chọc cho nàng rên rỉ vài tiếng mới cười nói: "Lúc trước, khi ta vừa đến Tiêu gia, rõ ràng ngươi rất chán ghét ta, vì sao sau khi ta nhắc nhở ngươi không nên tắm suối nước nóng, ngươi lại đột nhiên chuyển biến thái độ với ta nha?"
"Ưm..." Cảm nhận được bàn tay Tiêu Sắt, mặt Tiêu Ngọc đỏ bừng, có chút run rẩy nói: "Ít nhiều gì cũng nhờ ngươi nhắc nhở, sau khi ngươi rời đi không bao lâu, Tiêu Viêm liền tới, ta muốn nói lời cảm tạ nhưng lại phát hiện tính tình của ngươi rất cổ quái, sau đó tìm gia gia hỏi về chuyện của ngươi, xuất phát từ ý muốn chiếu cố tộc nhân, kết quả...."
"Kết quả không nghĩ tới đem trái tim tặng cho ta luôn đúng không?" Tiêu Sắt khẽ hôn vành tai Tiêu Ngọc, xuyên qua cổ áo, trực tiếp cầm lấy chén ngọc hoàn mỹ kia.
"Đừng... Không nên...." Dưới sự trêu chọc của Tiêu Sắt, hai mắt Tiêu Ngọc dần dần mê ly, Tiêu Sắt nào chịu bỏ qua nàng, từ sau khi hấp thu sáu cái Hồn hoàn, thân thể càng thêm phát triển, một tháng tu luyện trong núi sâu, mỗi sáng đều nhất trụ kình thiên, dĩ nhiên giờ phút này có ý muốn ăn sạch Tiêu Ngọc.
Ngay khi Tiêu Sắt chuẩn bị thi triển kỹ năng thì cửa phòng bỗng mở ra, "Tiêu Ngọc biểu tỷ, Huân Nhi nghe nói Tiêu Sắt biểu ca trở....."
Âm thanh đột nhiên tắt.
Tiêu Huân Nhi đứng ở phòng cửa. Ngây ngốc tại chỗ, lẳng lặng nhìn hai người, mặt đẹp trắng bệch.
Tiêu Sắt cùng Tiêu Ngọc nằm nghiêng trên giường, tay người trước vẫn ở trong áo người sau, hai người ngạc nhiên nhìn về phía Tiêu Huân Nhi.
Bầu không khí chợt đọng lại, trở nên quỷ dị.
Tiêu Sắt theo bản năng cảm thấy hoảng hốt, ngay sau đó nghĩ đến mình và Huân Nhi không thân, vẻ mặt nhanh chóng bình thường lại, không nhanh không chậm rút tay khỏi áo Tiêu Ngọc, sau đó đắp chăn cho nàng, che đậy cảnh xuân......
Chỉnh lại quần áo hơi loạn, Tiêu Sắt đứng dậy thở phào một hơi, nghiêm mặt nói: "Huân Nhi, có chuyện gì sao?"
"Không, không có gì, các ngươi tiếp tục, Huân Nhi quay lại sau...." Nước mắt lặng yên chảy xuống, nàng nghẹn ngào đáp lại một câu, xoay người rời khỏi phòng.
Nghe tiếng Huân Nhi khóc, Tiêu Ngọc ngại ngùng trốn trong chăn lú đầu ra nhìn bóng người biến mất, mặt đẹp nhìn về phía Tiêu Sắt, có chút chần chờ nói: "Tiểu sắc lang, ngươi không đuổi theo sao?"
"Nàng thế nào thì liên quan gì ta, huống hồ ta đã dùng tiên thảo và đan dược bồi thường công pháp, cũng không thiếu nàng gì cả."
Huân Nhi đột kích bất ngờ khiến Tiêu Sắt không thể thi triển kỹ thuật, hắn đóng cửa phòng, ngồi vào ghế, rót một nước trà rồi uống cạn, kỳ dị chính là nước trà khá ngọt nhưng hắn lại cảm giác có chút đắng.
Thấy trong phòng chỉ còn lại hai người, Tiêu Ngọc chỉnh lại cổ áo, mái tóc, sau khi xác nhận không còn dấu vết gì mới đi đến cạnh Tiêu Sắt.
"Đôi khi ta là thật không biết ngươi làm sao theo đuổi được Tiên Nhi với Trúc Thanh? Hình như Huân Nhi thích ngươi." Tiêu Ngọc nhấc ấm trà, rót cho Tiêu Sắt một ly.
"Ta có thể cho rằng ngươi đang cổ vũ ta mở hậu cung sao? Ngọc Nhi." Tiêu Sắt nhìn Tiêu Ngọc, nuốt nuốt nước miếng.
"Chán ghét, đứng đắn chút đi, người ta đang chính sự đó." Tiêu Ngọc liếc mắt một cái, hờn dỗi nói.
"Ta kể cho ngươi nghe chuyện xưa đi." Tiêu Sắt thở dài một tiếng, chợt kể chuyện rượu Khẩu nhai cho Tiêu Ngọc nghe.
"Nói như vậy, bởi vì ngươi uống rượu Khẩu nhai cho nên Huân Nhi mới...." Tiêu Ngọc nghe xong tỏ vẻ khó tin.
"Trên đường rèn luyện, ta may mắn có được một lọ. Như ta đã nói, đối với phần ký ức kia, ta cảm thấy rất mơ hồ, gần như không nhớ rõ." Tiêu Sắt có chút tự giễu, nếu chỉ là xuyên đến cơ thể Bỉ Bỉ Đông thì đã không nhiều phiền não thế này rồi, cố tình có thêm Tiêu Huân Nhi.
"Khó trách hai năm đầu Huân Nhi vừa tới Tiêu gia, tính cách như một nam hài, bất cứ người khác phái nào tới gần nàng đều phải ăn quyền cước, hơn nữa còn nhắc nhở ta tránh xa Tiêu Viêm." Tiêu Ngọc bừng tỉnh, dở khóc dở cười nói: "Vậy ngươi tính toán làm sao bây giờ? Nữ nhân càng hiểu nữ nhân, hai năm trước, ta đã phát hiện nàng có chút khác thường rồi, ta biết lần này nàng gia nhập học viện Già Nam là vì ngươi."
Hắn phát hiện tiểu nam nhân nhà mình như có ma lực nào đó, trước có Đấu Hoàng Tiểu Y Tiên, thiếu nữ thiên tài Chu Trúc Thanh, hiện tại thế mà thêm Huân Nhi cực kỳ cao ngạo này.
"Nàng vẫn luôn thích Tiêu Viêm, nếu chỉ là bởi vì phần ký ức mơ hồ không được đầy đủ này mà nối kết, như vậy thì tình cảm quá mức rẻ mạt đi. Huống hồ có lẽ nàng chỉ thấy áy náy, không phải là thích." Tiêu Sắt cảm thán nói.
"Ách...." Nghe Tiêu Sắt lời nói, khoé miệng Tiêu Ngọc nhăn nhúm, mắt đẹp trừng to, tỏ vẻ không thể tin được, kinh ngạc nói: "Ai nói với ngươi nàng thích Tiêu Viêm?"
"Chẳng lẽ không phải sao?" Tiêu Sắt có chút kinh ngạc hỏi lại.
Tiêu Ngọc nói: "Đúng là từng có một đoạn thời gian ngay cả ta cũng cho rằng Huân Nhi thích Tiêu Viêm, nhưng sau đó ta dần phát hiện Huân Nhi đối với Tiêu Viêm chỉ là tình huynh muội."
"Năm ngươi mười tuổi, có một lần khiến ta nhớ mãi, bởi vì ta trêu chọc Huân Nhi thích Tiêu Viêm, nàng phủ nhận, nói chỉ là huynh muội. Lúc ấy ta còn tưởng rằng nàng thẹn thùng, tiếp tục trêu chọc, kết quả sau đó nàng không thèm nói chuyện với ta một thời gian."
"Lúc ấy ta như hòa thượng không sờ tới đầu (không hiểu tình huống), hiện tại nhớ lại, thật sự hồ đồ nha, dù nàng quên mất ngươi nhưng vẫn còn nhớ chút gì đó, sau khi ngươi trở lại Tiêu gia nàng đều âm thầm chú ý."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận