Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 289: Đường Tam "Kỵ sư miệt tổ Đường"

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
Trên lôi đài.
"Nha, đây không phải tam kiếm khách Sử Lai Khắc sao? Có phải lại muốn biểu diễn tập thể đâm nhau không? Phải cẩn thận nga, bởi vì ca ca ta ra tay rất nặng, sợ một hai không cẩn thận bẻ gãy mệnh căn tử của các ngươi." Thi đấu còn chưa bắt đầu, thì đội đối thủ đã khiêu khích đội Sử Lai Khắc.
"Ngươi muốn chết sao?" Đái Mộc Bạch nắm chặt tay đi về phía trước nhưng bị Đường Tam ngăn cản: "Gấp cái gì, đợi lát nữa thi đấu sẽ có rất nhiều cơ hội giáo huấn bọn họ."
Tam kiếm khách Sử Lai Khắc là vảy ngược của ba người Đường Tam, Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn. Mỗi khi nghe tới cách gọi này, bọn họ sẽ nhớ tới đêm khó quên kia.
"Ngươi chính là Đường Tam đi?" Tên thành viên Hoàng đấu chiến đội này khinh miệt nhìn Đường Tam.
"Đúng thì như thế nào?" Đường Tam bình tĩnh nói.
"Nga không có gì..." Tên kia buông tay, khóe miệng cong lên: "Chỉ là rất bội phục hành vi ' kỵ sư miệt tổ 'của ngươi mà thôi."
"Đúng rồi, nhắc nhở nha, kỵ là cưỡi như cưỡi ngựa, miệt là khinh miệt." Hắn bổ sung thêm.
Thi đấu còn chưa bắt đầu mà hai đã giương cung bạt kiếm, mùi thuốc súng tràn ngập lôi đài, đặc biệt là phía Đường Tam, Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn bị Hoàng gia đội cắn chết vào chuyện ' tam kiếm khách Sử Lai Khắc ' không buông, dẫn tới chẳng những người xem trào phúng bọn họ, ngay cả đồng đội cũng đang nhịn cười.
Đường Tam bị đối phương nói thành ' kỵ sư miệt tổ ', ánh mắt lóe tia sáng lạnh, tuy giải đấu Hồn sư không cho phép giết người, nhưng có thể đả thương người, hắn quyết định phế bỏ toàn bộ đối thủ.
Lúc này, trọng tài đã đi tới: "Hai bên hành lễ, không phải người thi đấu rời sân."
Hoàng đấu chiến đội cùng Sử Lai Khắc đều không tình nguyện mà hành lễ với đối phương, các đội viên không thi đấu lui ra.
Bên Sử Lai Khắc bày ra trận hình ba ba một, đằng trước chính là Đái Mộc Bạch, Thái Long, Mã Hồng Tuấn. Đường Tam ở giữa, Kinh Linh cùng Hoàng Xa ở hai sườn, Hàng Châu đứng đứng cuối cùng.
Hoàng đấu chiến đội là trận hình năm một một. Đằng trước là năm đại hán thân hình cường tráng, ở trung gian là một Hồn sư nhỏ xinh hệ khống chế, sau cùng là một thiếu nữ dáng người nóng bỏng.
Trên đài khách quý.
Tuyết Dạ đại đế mỉm cười nhìn nhìn lôi đài, sau đó hỏi Trữ Phong Trí bên cạnh: "Trữ tông chủ, Đường Tam kia là người phương nào, vì sao bị nói là kỵ sư miệt tổ?"
Khóe miệng Trữ Phong Trí giật giật, chợt lắc đầu, dù biết việc này thì hắn cũng muốn giả bộ không biết.
Nhưng hắn không nói, không đại biểu người khác không nói, Bạch kim giáo chủ bên cạnh đột nhiên nói: "Con đường tin tức của Trữ tông chủ quá mức tắc nghẽn rồi, hầu như mọi người ở Thiên Đấu thành đều biết việc này, ngay cả ta cũng nghe nói đây."
"Nga?" Tuyết Dạ đại đế hứng thú, "Mời giáo chủ nói."
"Một đêm trăng sáng, Đường Tam, Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn cùng nhau uống rượu...." Bạch kim giáo chủ thuật lại chuyện đêm đó.
Không thể không nói giáo chủ rất có khiếu kể chuyện, cảnh tượng hắn miêu tả khiế Tuyết Dạ đại đế, Trữ Phong Trí, thậm chí Tuyết tinh thân vương phía sau nghe xong mà mông không khỏi căng thẳng.
Thật là đáng sợ.
Tam kiếm khách Sử Lai Khắc, Đường Tam ' kỵ sư miệt tổ ' , danh xứng với người.
Chỉ có khóe miệng ' Tuyết Thanh Hà ' cong lên, nở một nụ cười thú vị không dễ phát hiện.
Trên không trung, Tiêu Sắt vừa tới, đúng lúc nhìn thấy Sử Lai Khắc đối chiến với Hoàng đấu chiến đội, cảm thấy thú vị. Lặng yên phóng thích tâm hoả Vẫn lạc tâm viêm tới gần Đái Mộc Bạch cùng Mã Hồng Tuấn, sau đó kích nổ tà hoả trong cơ thể hai người.
"Vòng dự tuyển thứ nhất giải đấu Hồn sư cao cấp toàn bộ đại lục, chính thức bắt đầu."
Trọng tài ra lệnh, thi đấu chính thức bắt đầu.
Hai bên thi đấu có một phút để mở võ hồn.
"Các huynh đệ, mở võ hồn, để cho bọn họ thấy sự lợi hại của Sử Lai Khắc chúng ta." Nghe được trọng tài tuyên bố, Đái Mộc Bạch đã sớm không kiềm chế được, hai tay mở rộng, hét một tiếng, triệu hồi võ hồn vượn hổ.
Vàng vàng tím, ba cái hồn hoàn xuất hiện trên thân Đái Mộc Bạch, Thái Long cùng Mã Hồng Tuấn cũng phóng xuất ba hồn hoàn. Đường Tam chói mắt nhất, hai vàng hai tím, bốn cái hồn hoàn. Đứng hai bên Đường Tam và phía sau là Kinh Linh, Hoàng Xa, Hàng Châu cũng phóng xuất ra ba cái hồn hoàn.
Nhưng xuất hiện chuyện quỷ dị, trong khoảnh khắc Đái Mộc Bạch cùng Mã Hồng Tuấn phóng xuất võ hồn, tà hoả tối hôm qua vừa tiết ra đột ngột bùng nổ, hơn nữa lần này còn mãnh liệt hơn bất kỳ lần nào trước đây. Mặt hai người đỏ bừng, lỗ mũi phun sương trắng, hai mắt nổi tơ máu.
Thân dưới xuất hiện lều trại.
Thấy một màn này, toàn trường một mảnh ồ lên, ban đầu còn tưởng rằng Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn muốn thi triển hồn kỹ cường đại gì, nhưng khi nhìn thấy lều trại thì đều vẻ khinh thường cùng chán ghét.
Mẹ nó, quả thực không hổ danh xưng kiếm khách.
Chỉ có Thiên Nhận Tuyết giả làm Tuyết Thanh Hà tỏ vẻ suy tư, nàng phóng thích linh hồn lực dò xét xung quanh.
Trên không trung, Tiêu Sắt cảm giác được Thiên Nhận Tuyết dùng linh hồn lực dò xét, cũng không ẩn giấu.
Dò xét đến hơi thở cường đại quen thuộc của Tiêu Sắt, Thiên Nhận Tuyết vui mừng và bừng tỉnh. Nàng lẩm bẩm: "Ba ba cũng quá xấu rồi đi."
"A, ta không chịu nổi." Đái Mộc Bạch cùng Mã Hồng Tuấn đồng thời ngửa mặt lên trời rống giận, ánh mắt nóng cháy nhìn quanh.
Trái phải chỉ có mình Thái Long, võ hồn đối phương là tinh tinh, sức lực mạnh mẽ, hồn lực cao hơn bọn họ, đạt tới cấp ba mươi bảy, không thể động, như vậy cũng chỉ có Hoàng đấu chiến đội phía trước.
Nhìn năm thanh niên trước mặt mới vừa triệu hồi ra võ hồn, Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn đói bụng đói ăn quàng, chọn hai người thích hợp rồi nhào tới.
Cảnh tượng bất ngờ khiến tất cả mọi người ở đây ngoại trừ Thiên Nhận Tuyết đều không nhịn không được mà ngây ra.
Ngay cả Đường Tam trong Sử Lai Khắv chiến đội và năm thành viên Hoàng đấu chiến đội còn lại cũng ngạc nhiên. Theo bản năng dừng bước, không có phát động công kích, bọn họ mặt ngạc nhiên nhìn hai người bị Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn đẩy ngã, tiếng kêu rên vang lên không dứt.
"Không tốt, tà hỏa của Mộc Bạch cùng Hồng Tuấn phát tác." Trong khu nghỉ ngơi của Sử Lai Khắc, Phất Lan Đức thầm than không ổn. Là viện trưởng học viện, tà hoả trong cơ thể hai người mạnh thế nào, ngoại trừ Áo Tư Tạp và Ngọc Tiểu Cương đã trải nghiệm qua, chỉ sợ không có người nào rõ ràng hơn. Đặc biệt là Đái Mộc Bạch, một khi bùng nổ thì không thể vãn hồi.
"Động thủ." Đường Tam phản ứng lại, tuy rằng kế hoạch có chút bất ngờ nhưng vì đạt được thắng lợi, hắn cũng không quản được nhiều như vậy, nhân lúc năm người Hoàng đấu chiến đội còn đang kinh ngạc bỗng nhắc nhở bốn người Thái Long đồng thời phát động võ hồn Lam ngân thảo công kích, trói chặt bọn họ, ném xuống lôi đài.

Bình Luận

0 Thảo luận