Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 334: Tiêu Viêm bị làm thịt

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
Ngay khi Tiêu Viêm đang rối rắm suy nghĩ có nên chạy trốn hay không, thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, cô thị nữ kia ôm một cái hộp gỗ đi vào.
"Đại nhân, dược liệu trên danh sách đều ở đây, tổng cộng ba mươi vạn kim tệ, ngài là tam phẩm luyện dược sư, dựa theo quy củ của nhà đấu giá chúng ta, có thể hưởng thụ ưu đãi 900.000, ngài chỉ cần trả hai mươi bảy vạn kim tệ là được." Thị nữ kia nhẹ nhàng buông hộp gỗ xuống, thật cẩn thận mở ra.
"Ách..." Tiêu Viêm nhìn dược liệu trong hộp gỗ, khóe miệng không khỏi giật giật, dược liệu không thành vấn đề, phẩm chất cũng đều không tệ, chỉ là cái giá này.... Toàn thân hắn cũng chỉ có không tới năm vạn kim tệ a.
Hình như nhận ra cái gì, thị nữ kia có hơi chần chờ hỏi: "Luyện dược sư đại nhân, xin hỏi những dược liệu này có vấn đề gì không?"
"Không... Không có vấn đề gì cả." Tiêu Viêm nghẹn đỏ mặt, chính là câu nói một phân tiền có thể làm khó được anh hùng hán, từ khi còn sống hắn chưa từng xấu hổ như vậy, đột nhiên cười gượng hỏi: "Xin hỏi có thể dùng đan dược làm thế chấp không?"
"Đan dược?" Thị nữ kia ngẩn người, đánh giá Tiêu Viêm từ trên xuống dưới một lần nữa, phát hiện đối phương ngoại trừ trường bào bên ngoài là tam phẩm Luyện dược sư ra, thì những trang phục khác dường như quá mộc mạc, điều này khiến cho nàng không khỏi nghi ngờ thân phận tam phẩm Luyện dược sư của Tiêu Viêm là thật hay giả.
Nhưng mà sau khi nghiêm túc đánh giá mặt Tiêu Viêm, trong mắt không dấu vết xẹt qua một tia màu sắc khác thường.
"Xin hỏi ngài muốn thế chấp đan dược gì." Thị nữ trịnh trọng hỏi.
"Nhất phẩm sức lực đan, nhị phẩm sinh cốt đan, tam phẩm hồi khí đan." Tiêu Viêm lấy ra ba cái bình ngọc từ nạp giới. Khi còn ở Ma Thú Sơn sơn mạch, dường như đan dược của hắn đã tiêu hao hết, chỗ này lag lúc làm khảo hạch luyện dược sư, luyện chế từ nhất đến tam phẩm đan dược.
Thị nữ nghi ngờ mở nút chai ra, kiểm tra từng cái một, xác nhận là đan dược sau đó hơi cúi người: "Xin ngài chờ một chút, ta cần xin chỉ thi."
Vừa nói, thị nữ xoay người đi ra cửa phòng.
......
Lời chia làm hai đầu, khi thị nữ đi ra khỏi phòng khách, Nhã Phi đang tao nhã ngồi ở trên giường, nhìn chằm chằm trường bào nạm vàng màu đen treo trên móc áo, đây là cái áo lần trước Tiêu Sắt qua đêm thay, sau khi bị nàng cầm đi giặt khô, treo ở trong phòng.
Nhã Phi đứng dậy khẽ vuốt ve trường bào nạm vàng, trong đôi mắt đẹp, xẹt qua một tia u oán cùng nỗi nhớ nhàn nhạt, nàng thấp giọng lẩm bẩm nói: "Ngươi là một tên xấu xa, nói là rất nhanh sẽ quay về, kết quả vừa đi, lại là hơn một năm, chẳng lẽ ngươi đã quên ta sao? "
Đúng lúc này, bên ngoài phòng vang lên một trận tiếng bước chân dồn dập. Ngay sau đó, cửa phòng bị gõ.
"Vào đi." Nhã Phi nhíu mày, lạnh lùng nói.
Cửa phòng bị đẩy ra, thị nữ đi vào, nàng cúi đầu, cung kính nói: "Nhã Phi tiểu thư."
"Chuyện gì?" Nhã Phi lạnh nhạt nói.
"Phòng khách có một vị tam phẩm luyện dược sư muốn thế chấp mấy bình đan dược từ nhất đến tam phẩm tiền mua dược liệu." Thị nữ vẫn cúi đầu, đáp lại. Cô ta biết những thứ gì nên xem và những thứ không nên nhìn thấy.
"Chút chuyện nhỏ này cũng cần báo cáo với ta? Ta nuôi dưỡng mấy người lâu như vậy rồi còn không biết." Nghe thị nữ nói vậy, sắc mặt Nhã Phi lạnh xuống, nàng không kiên nhẫn nói.
"Nhã Phi tiểu thư, người kia có hơi giống Tiêu Viêm ngài đã từng bảo cho ta chú ý, cho nên ta mới tới thông báo trước cho người." Thân thể thị nữ kia khẽ run rẩy, có chút cao thỏm nói.
"Ồ? Tiêu Viêm?" Nghe được lời này, Nhã Phi rõ ràng có hứng thú, trong mắt xẹt qua một tia màu sắc khác thường, đối với thiếu niên phế vật ở Ô Thản thành lúc trước, nàng còn có ấn tượng nhất định, về sau Tiêu Sắt còn đặc biệt dặn dò chú ý hành tung của hắn một đoạn thời gian.
Mặc dù đối phương có một vị linh hồn thể khi còn sống là Đấu Tôn cường giả trợ giúp, nhưng vẻn vẹn chỉ tốn không đến ba năm thời gian, từ một gã Đấu Chi Khí tam đoạn, trưởng thành thành tam phẩm Luyện dược sư, ngược lại cũng là một thiên tài.
"Được rồi, ngươi đi ra ngoài trước đi, đợi lát nữa ta sẽ đi qua." Nhã Phi khoát tay áo.
"Vâng, Nhã Phi tiểu thư." Thị nữ kia hơi cúi người, rời khỏi phòng, đóng cửa lại.
Đợi sau khi thị nữ kia rời đi, đôi môi đỏ mọng của Nhã Phi khẽ mở ra, khuôn mặt quyến rũ toát ra một nụ cười thú vị mị hoặc chúng sinh, nàng thấp giọng lẩm bẩm nói: "Lại nói đến oan gia kia hình như không thích cái tên Tiêu Viêm, vậy thì ta liền đi lừa hắn một chút vậy..."
.......
Trong đó, trước trụ sở nhà đấu giá Mễ Đặc Nhĩ, một thanh niên ăn mặc lộng lẫy đã đến.
Đây là một thiếu niên có được khuôn mặt gần như hoàn mỹ, hai tròng mắt đen nhánh có thể thấy được đáy, mái tóc dài màu đen tùy ý xõa tung trên vai lại không làm cho người ta có cảm giác bất hòa, cả người giống như là chung linh thiên hạ chi tú, tập hợp anh tuấn, cao quý, ưu nhã một thân.
Thiếu niên vừa xuất hiện, trong nháy mắt hấp dẫn ánh mắt của không ít người chung quanh.
"Rốt cục đã trở lại, lần trước vội vàng chia tay cùng với Phi nhi, hy vọng nàng sẽ không tức giận." Nhìn đám người đông đúc phía trước, Tiêu Sắt khẽ thở dài một tiếng, có hơi bất đắc dĩ nói.
"Cho dù là tức giận, thì đó cũng là do ca ca đáng đời. Ai bảo ngươi bỏ lại Nhã Phi tỷ tỷ người ta hơn một năm mặc kệ. Đợi gặp mặt phải xin lỗi người ta nha." Trong lòng, tiếng cười khẽ của Long Quỳ chợt vang lên.
"Yên tâm, ta sẽ bồi thường cho nàng." Tiêu Sắt liếm môi, cất bước đi vào trong đó, hắn nên bồi thường Nhã Phi cho tốt, nên bồi thường như nào thì chỉ có thể bồi thường ở trên giường....
.......
"Ha ha, ngươi chính là vị luyện dược sư tam phẩm trẻ tuổi muốn dùng đan dược để bù giá dược liệu đi, chờ lâu."
Lầu hai nhà đấu giá, trong phòng khách của Tiêu Viêm, theo một giọng nói nũng nịu làm cho xương người tê dại vang lên, thân ảnh Nhã Phi uyển chuyển đi vào.
Tiêu Viêm nhíu mày, sau khi thấy rõ người tới, sắc mặt có chút ngạc nhiên.
"Ngươi là .... Nhã Phi?" Nhìn thân hình hoàn mỹ cực kỳ xinh đẹp của Nhã Phi, Tiêu Viêm nuốt nước miếng, theo bản năng hỏi ra tiếng, đồng thời thầm mắng ở trong lòng: Yêu tinh!
Không giống như trước đây, những năm gần đây, từ sau khi quan hệ với Tiêu Sắt càng thêm thân mật, Nhã Phi ăn mặc càng thêm bảo thủ, từ sườn xám bó sát màu đỏ ban đầu, đến cẩm bào sau này, cuối cùng là đến bây giờ tu thân váy bào màu đỏ, toàn thân trên dưới, ngoại trừ vị trí trên cổ cùng hai tay ra, thì dường như bao bọc kín mít, cho dù là như thế, dáng người của Nhã Phi vô cùng nóng bỏng, vẫn hấp dẫn trái tim của người đàn ông thật sâu.
"Ồ? Xem ra tiên sinh biết Nhã Phi? Chỉ là đừng tưởng rằng làm quen, Nhã Phi sẽ cho ngài nhiều ưu đãi hơn nha." Nhã Phi che lại đôi môi đỏ mọng, ra vẻ kinh ngạc, khẽ cười nói.
"Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên, lấy danh tiếng của Nhã Phi tiểu thư, phóng mắt nhìn toàn bộ đế đô, ai cũng biết, ai cũng biết." Ánh mắt Tiêu Viêm hơi né tránh, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, xem ra đối phương cũng không nhận ra mình, hắn cũng không muốn lộ thân phận của mình trước ba năm hẹn ước rồi Nạp Lan gia tộc phát hiện.

Bình Luận

0 Thảo luận