Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 181: Mèo con được bao dưỡng

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Trong một khu rừng phía nam thành Hắc Ấn.
"Ha ha... Thiếu tông chủ Huyết tông, ngươi cho rằng chúng ta không biết chút kỹ xảo của ngươi sao? Lão phu đã bố trí sẵn bẫy rập chờ ngươi đến chui vào, đấu kỹ phi hành, Tam văn thanh linh đan cùng với hơn tám trăm vạn dùng để mua đấu kỹ Địa giai của ngươi Hắc khô phần rất vui lòng nhận lấy."
Một cường giả Đấu Vương của Hắc khô phần nhìn Phạm Lăng đã bị thương, cười ha ha nói.
"Ngươi đừng giết ta, ta đưa tất cả đồ vật cho các ngươi." Phạm Lăng thất thần khóc rống lên.
Giờ phút này, hắn đã cùng đường bí lối, vốn tưởng rằng mai phục trước sẽ không có chuyện gì.
Thậm chí từ Huyết tông điều đến một người cường giả Đấu Vương.
Ai ngờ Hắc khô phần đã sớm chuẩn bị kỹ, âm thầm chuẩn bị ba cường giả Đấu Vương tiếp ứng.
Không đến nửa nén hương, cường giả Đấu Vương cùng mấy Đấu Linh và hơn mười tên Đại Đấu Sư bên hắn đã bị vây công giết chết.
"Ha ha, xin lỗi, Hắc Giác vực chưa từng có chuyện buông tha." Tên cường giả Đấu Vương cười châm chọc, đang muốn động thủ đánh chết Phạm Lăng thì một cường giả Đấu Linh Hắc khô phần cùng hai gã Đấu Vương nhanh chóng tiến đến nói thầm bên tai một câu, sau đó cả bọn đều nhíu mày.
Nhìn sắc mặt ba tên Đấu Vương biến hóa, Phạm Lăng vui vẻ trong lòng, bất chợt hô to: "Lương trưởng lão Huyết tông ta đã chạy thoát, hắn cũng đã nhớ kỹ hình dáng của các ngươi... Nếu các ngươi giết ta, ta phụ thân sẽ không buông tha, hắn không làm gì được Hắc khô phần nhưng tuyệt đối sẽ nhân lúc các ngươi đi một mình mà giết cho hả giận. Buông tha ta...Ta sẽ đưa nạp giới cho các ngươi."
Nghe vậy, đám người Hắc khô phần nhìn nhau, có chút không cam tâm, không hẹn mà cùng gật gật đầu, lạnh lùng nói: "Xem như tiểu tử ngươi gặp may, mau giao nạp giới ra đây."
"Ta đây liền giao...liền giao....." Tìm được đường sống trong chỗ chết Phạm Lăng lau nước mắt, gỡ nạp giới xuống, ném cho tên Đấu Vương Hắc khô phần kia đồng thời thở phào nhẹ nhõm, âm thầm thề ngày sau nhất định phải báo thù.
Ngay khi tên Đấu Vương Hắc khô phần muốn tiếp lấy nạp giới thì nạp giới bỗng biến mất.
Trong Hãn hải càn khôn tráo, Tiêu Sắt cầm nạp giới của Phạm Lăng trong tay rồi thu vào kho hàng hệ thống, sau đó nhìn Tiểu Y Tiên, cười nói: "Tốc chiến tốc thắng, bọn họ không thể nhìn thấy chúng ta, ngươi trực tiếp đánh chết ba gã Đấu Vương, mấy tên còn lại giao cho ta."
Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, giơ tay điều động năng lượng, bên ngoài Hãn hải càn khôn tráo xuất hiện bàn tay màu tím đậm khổng lồ chộp lấy ba gã Đấu Vương.
Đối mặt với công kích bất ngờ của Tiểu Y Tiên, ba gã Đấu Vương không kịp phản ứng, cả ba cùng với vài tên Đấu Linh chung quanh bị bàn tay bóp chặt, miệng sùi bọt mép, làn da thối rữa, mất mạng trong nháy mắt.
Ba gã Đấu Vương cùng vài tên Đấu Linh bị hạ gục trong nháy mắt, cảnh này khiến mấy tên Hắc khô phần còn lại khiếp sợ, không quản Phạm Lăng nữa, hận không thể mọc thêm chân, nhanh chóng bỏ chạy.
Nhưng sao Tiêu Sắt có thể thả bọn họ rời đi chứ, lúc Tiểu Y Tiên ra tay thì Tiêu Sắt cũng cầm ma kiếm chém ra bên ngoài Hãn hải càn khôn tráo.
Xích viêm kiếm, Phá cực.
Một vệt kiếm khí màu hồng phấn không thua kém bàn tay khổng lồ của Tiểu Y Tiên bắn ra.
Có ba phần kiếm ý gia trì, mấy tên Đấu Linh, Đại Đấu Sư của Hắc khô phần không khác gì con kiến, phốc phốc.... Tiếng băm thây vang lên, thân thể từng tên bị chia lìa, chết đến không thể lại chết thêm.
"Đấu kỹ Địa giai tới tay, bên ngươi thế nào, đều giải quyết hết rồi sao?" Tiểu Y Tiên một tay cầm ba cái nạp giới lấy được từ ba tên Đấu Vương, một tay kéo Phạm Lăng đang bị đấu khí trói chặt, bay vút đến trước mặt Tiêu Sắt, cười nói.
Không thể không nói ba tên Đấu Vương này thật mập, mỗi một kẻ đều giàu có hơn Đấu Hoàng như nàng.
Giờ phút này, nàng phát hiện mình bắt đầu có chút thích cướp bóc.
"Đều giải quyết, không chừa một tên." Tiêu Sắt mỉm cười gật gật đầu, thu hồi ma kiếm, trong tay có hơn mười cái nạp giới.
"Gia hỏa này làm sao bây giờ?" Cất nạp giới xong, Tiểu Y Tiên chỉ chỉ.
Tiêu Sắt lạnh lùng liếc Phạm Lăng một cái, lạnh nhạt nói: "Diệt cỏ tận gốc, trừ đi hậu hoạn."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt liền mở bàn tay phải, trong tay xuất hiện một ngọn lửa màu hồng phấn, ngọn lửa bùng lên phân ra thành từng quả cầu nhỏ dừng trên người Phạm Lăng cùng thi thể đám người Hắc khô phần, Phạm Lăng không kịp thảm thiết đã hóa thành tro tàn.
"Nơi đây không thể ở lâu, chúng ta đi."
Hủy thi diệt tích xong, Tiêu Sắt không có chần chừ, Tử vân dực bung ra, hóa thành một tia sáng bay về phía chân trời.
Tiểu Y Tiên gật đầu, mở hai cánh tím nhạt bay theo sát.
Sau khi bọn họ rời đi không lâu, một nam tử trung niên phe phẩy hai cánh đấu khí chậm rãi hạ xuống, nhìn thấy nhiều dấu vết thiêu đốt chung quanh không khỏi nhíu mày, thấp giọng lẩm bẩm: "Có thể đánh chết ba gã Đấu Vương cùng đông đảo Đấu Linh trong thời gian ngắn như thế, một tên cường giả Đấu Hoàng cũng không dễ làm, chẳng lẽ là hai cường giả Đấu Hoàng ra tay? Hay là Đấu Tông...."
Lẩm bẩm vài tiếng, trung niên nam tử cũng không dám ở lâu, thay đổi phương trở về thành Hắc Ấn.
Nếu người phòng đấu giá thành Hắc Ấn ở đây nhất định có thể nhận ra nam tử trung niên này chính là môn chủ của bọn họ, Viên Y.
......
Học viện Già Nam, trong một gian phòng.
Tiêu Sắt, Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh cùng nhau kiểm kê chiến lợi phẩm.
"Tiêu Sắt, các ngươi đi đánh cướp sao?" Chu Trúc Thanh ngạc nhiên nhìn mấy quyển trục cùng với một đống bình trên bàn, còn có bảy tám tấm thẻ, hơn mười cái nạp giới.
"Cũng không có gì, chỉ là đụng phải kẻ cướp, sau đó chúng ta đánh cướp kẻ cướp." Tiêu Sắt cười cười, cầm lấy đấu kỹ phi hành đưa vào tay mèo con, mỉm cười nói: "Trúc thanh, đây là đấu kỹ phi hành Huyền giai hạ cấp thấp, Vân bức thiên dực, ngươi cầm đi tu luyện, về sau ngươi cũng có thể phi hành. A đúng rồi, còn mấy tấm thẻ, bên trong có ba trăm vạn đồng vàng, còn có Tam văn thanh linh đan, sử dụng lúc ngươi sắp đột phá Đại Đấu Sư, còn có...."
Toàn bộ đều là đồ tốt mà Tiêu Sắt lựa ra cho mèo con.
Nhìn đống đồ trên mặt bàn, Chu Trúc Thanh dở khóc dở cười, lần lượt thu vào nạp giới.
Tiểu Y Tiên nhìn thấy dáng vẻ này của hai người, không nhịn được mà che miệng cười, cảm giác càng xem càng thấy Chu Trúc Thanh như đang được Tiêu Sắt bao nuôi.

Bình Luận

0 Thảo luận