----
Ở ngoài phạm vi vụ nổ, Tiêu Sắt dùng linh hồn lực cùng công năng thấu thị quan sát, khuôn mặt không khỏi có chút thất vọng.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Đường Hạo cố áp chế vết thương, liều mạng thi triển Tạc hoàn đối cứng với Phật liên nộ hoả sau đó bỏ chạy.
"Ai.... Đáng tiếc..." Tiêu Sắt than nhẹ một tiếng, xoay người bay về thành Tác Thác.
"Ca ca, không đuổi theo giết hắn sao?" Tiếng Long Quỳ nhẹ nhàng vang lên.
Tiêu Sắt lắc lắc đầu, "Hiện tại hắn thi triển Tạc hoàn, chiến lực tăng mạnh trong một khoảng thời gian ngắn, không cần hao phí linh hồn lực quý giá đi liều mạng với hắn. Giết hắn cũng không có chỗ tốt, về sau có rất nhiều cơ hội."
Còn một câu mà Tiêu Sắt không nói, đó chính là hiện tại đã chôn một hạt giống hoài nghi trong lòng Đường Hạo.
Đường Hạo rất coi trọng lão bà và nhi tử.
Còn Đường Tam thì hai đời làm người, từ nhỏ thiếu tình thương, trong lòng cực kỳ khát vọng được yêu thương.
Khi Đường Hạo biết được Đường Tam ' cắn nuốt ' linh hồn con của hắn sẽ không còn đối xử với Đường Tam như trước nữa.
Còn Đường Tam mà biết thì sẽ hỏng mất....
Tưởng tượng thôi mà đã thấy kích thích rồi.
Quả thực so với giết hắn còn sảng khoái hơn.
Không phải Đường Tam làm cái gì cũng đều tự xưng là chính nghĩa sao?
Vậy để Tiêu Sắt ta khiến ngươi bị mọi người đuổi đánh, chúng bạn xa lánh...
.........
Trong lúc Tiêu Sắt trở về thành Tác Thác, Đường Hạo đã chạy tới học viện Sử Lai Khắc.
Khi nhìn thấy Đường Hạo với quần áo nhuộm máu, da thịt bong tróc đột nhiên xuất hiện ở học viện Sử Lai Khắc, Phất Lan Đức cùng đám người Triệu Vô Cực đều ngạc nhiên.
"Hạo thiên đấu la, ngài đây là...." Nhìn về phía Đường Hạo, Phất Lan Đức run rẩy hỏi.
Đường Hạo lạnh nhạt nói: "Tiểu Tam cùng Tiểu Vũ đâu?"
"Ách..." Nhắc tới Đường Tam cùng Tiểu Vũ, Phất Lan Đức cười khổ, chỉ về phía đằng sau, nói: "Tiểu Tam bị thương, hiện tại Tiểu Vũ đang ở cạnh chăm sóc hắn."
Đường Hạo gật đầu, trầm ngâm một lát, chậm rãi mở miệng nói: "Dẫn bọn hắn ra ngoài trốn mấy ngày, thiếu niên hôm nay các ngươi gặp phải rất nguy hiểm, nói không chừng sẽ tới tìm các ngươi."
Nói đến đây, Đường Hạo liếc cả đám, lạnh lùng nói: "Chuyện hôm nay, các ngươi không được để lộ, nếu không đừng trách ta độc ác vô tình."
Nói xong, Đường Hạo thả người nhảy lên, thân hình biến mất trong bóng đêm.
Hắn không có lựa chọn mang Đường Tam đi, nếu đúng như lời thiếu niên kia nói, Đường Tam đã bị đoạt xá, hắn thật sự không biết nên đối mặt với lão bà đã chết thế nào.
Giờ phút này, hắn chỉ muốn trở về tâm sự với A Ngân.
"Phất Lan Đức, chuyện này..." Nhìn Đường Hạo biến mất, Triệu Vô Cực nuốt nước miếng, nghiêng đầu nói.
Phất Lan Đức lắc lắc đầu, thở dài: "Thu thập đồ, chúng ta rời đi."
Triệu Vô Cực nhíu mày nói: "Ngươi bỏ được học viện Sử Lai Khắc sao?"
"Không bỏ được thì như thế nào, chỉ trách ta quản giáo không nghiêm, khiến học viện gây hoạ. Ngươi cũng đã nhìn thấy, ngay cả Hạo thiên đấu la cũng không thể làm gì thiếu niên kia, chúng ta có thể làm gì đây. Có lẽ thiếu niên kia nói không sai, phương châm dạy học thật sự có vấn đề. Ta đưa ra câu ' không dám gây chuyện là người tầm thường ' để cổ vũ học viên không e sợ chiến đấu, bọn họ lại hiểu là muốn làm gì thì làm, lần này đá trúng ván sắt. Hiện tại chúng ta chỉ có thể chờ mong thiếu niên kia rộng lượng, không so đo với học viện của chúng ta. Nếu không e là chúng ta thật sự phải dời đi rồi." Phất Lan Đức thở dài một tiếng, có vẻ lại già nua thêm.
.........
Trong Tinh Đấu sâm lâm, trên đỉnh một sơn cốc.
Một lão giả áo xanh, mắt xanh đang quỳ một gối trước mặt một nữ tử mỹ lệ, thân thể già nua có chút run rẩy.
Đây là một nữ tự có được dung mạo gần như hoàn mỹ, mặc váy dài màu đen nạm vàng, đầu đội Cửu khúc tử kim quan, dáng người cao gầy, làn da trắng nõn, trông khoảng hai mươi tuổi nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ thành thục khiến nàng trở nên không giống người thường, đặc biệt là khí chất thần thánh cao quý khiến người ta sinh ra cảm giác muốn quỳ bái.
Nàng đúng là Giáo hoàng hiện tại của Võ hồn điện, Bỉ Bỉ Đông!
Một nữ tử thần thoại được tôn sùng trong giới Hồn sư ở đại lục Đấu La!
"Độc Cô Bác." Giọng nói trang nhã quanh quẩn bên tai lão giả áo xanh khiến hắn sợ hãi không thôi.
"Xin Giáo hoàng điện hạ phân phó." Lão giả tên Độc Cô Bác hít sâu một hơi, vẫn không dám ngẩng đầu, cung kính đáp lại.
"Một năm qua có người tới nơi này sao?" Bỉ Bỉ Đông đạm mạc nói.
Độc Cô Bác lắc lắc đầu, "Lão nô phụng lệnh ngài thủ tại chỗ này hơn mười năm, ngoại trừ Giáo hoàng bệ hạ thì chưa từng có ai khác đến nơi này."
Nghe vậy, có chút mất mát thoáng qua mắt Bỉ Bỉ Đông, lạnh nhạt nói: "Được rồi, vẫn quy tắc cũ, ngươi trở về đi, ba ngày sau lại đến."
"Tuân lệnh Giáo hoàng bệ hạ...." Độc Cô Bác nhút nhát gật gật đầu, duỗi tay sờ trán đầy mồ hôi, cung kính rời khỏi khu vực này.
Thật sự là vị Giáo hoàng trước mắt mang đến cảm giác áp bách quá khủng bố, bản thân hắn cũng là một vị Phong hào đấu la, dù đã cấp chín mươi mốt nhưng ở trước mặt nàng lại không thể sinh ra chút dũng khí.
Hắn không dám hoài nghi, nếu Bỉ Bỉ Đông ra tay, hắn tuyệt đối không có khả năng sống qua một chiêu.
Đây là chỗ khủng bố của người đệ nhất trong giới Hồn sư, Giáo hoàng Võ hồn điện, Bỉ Bỉ Đông.
Rũ mắt đẹp, thân thể Bỉ Bỉ Đông loé ánh sáng, khi ánh sáng tiêu tán thì nàng đã biến mất, đi vào trong sơn cốc.
Bên trong sơn cốc, có được một suối nước, về mặt bốc hơi nước dày đặc.
Đây là một con suối nước chia làm hai màu, một bên màu trắng sữa tản ra hàn khí khủng bố, một bên màu đỏ tản ra độ nóng có thể so với dung nham, một lạnh một nóng đan xen hình thành cảnh tượng tráng lệ.
Cách suối nước không xa là một gian nhà gỗ, giữa nhà gỗ và con suối có trồng hoa cỏ đủ mọi màu sắc.
Chậm rãi đi đến nhà gỗ, Bỉ Bỉ Đông lấy ra một bình ngọc, nhỏ vài giọt chất lỏng màu xanh vào hoa cỏ, sau đó đẩy cửa nhà gỗ đi vào trong.
Nội thất trong nhà gỗ rất là đơn giản, một chiếc giường, một cái bàn trang điểm, một cái giá áo, một bộ bàn ghế trúc, trên tường treo một số vật trang trí mang đến cho nhà gỗ bầu không khí ấm áp.
Nhẹ nhàng đi đến trước bàn trang điểm rồi ngồi xuống, Bỉ Bỉ Đông gỡ Cửu khúc kim quan, cởi váy nạm vàng, treo cả hai lên giá, thay một bộ váy trắng.
Tay ngọc phất nhẹ, ánh sáng nở rộ, có một đóa hoa đỏ trắng xuất hiện trong tay, ngửi ngửi mùi hoa, gương mặt cao qúy của Bỉ Bỉ Đông trở nên dịu dàng.
"Không vì thành thần, chỉ vì ở trần thế chờ đợi ngươi trở về."
Âm thanh trong trẻo dễ nghe quanh quẩn trong sơn cốc, mang theo chút thê lương cùng đau thương.
.........
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận