Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 311: Phụ tử họ Đường vong

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
Biên: Hắc Dược
---
Lúc Trữ Phong Trí còn do dự, bên tai vang lên thanh âm Tiêu Sắt: "Đường Hạo, hai năm trước ngươi tập sát ta ở Sách Thác thành, ngươi may mắn chạy trốn, lần này, vận ngươi sẽ không vận tốt như vậy."
Tay Tiêu Sắt hút một cái, hút cả thân thể tàn phá không chịu nổi của Đường Hạo và ba khối Hồn cốt đến trước người, tay phải bóp cổ của hắn.
"Buông ba ba ra." Đường Tam
Lấy ra Gia Cát thần nỏ bắn liên tục. Tên còn chưa tới gần Tiêu Sắt, liền bị một ngọn lửa vô hình cháy thành tro tàn.
"Muốn chết." Tiêu Sắt liếc mắt, thả Vẫn Lạc tâm viêm ra, xâm nhập trong cơ thể Đường Tam, nung khô linh hồn.
"A. . ." Đường Tam quỵ trên mặt đất, kêu thảm thiết tan nát cõi lòng.
"Giáo hoàng điện hạ, ta giết phụ tử Đường Tam ở chỗ ngươi, không sao chứ." Tiêu Sắt nhìn về phía Bỉ Bỉ Đông, làm bộ dò hỏi.
"Xin các hạ tùy ý, Đường Hạo vốn là tội phạm bị Võ Hồn điện truy nã." Bỉ Bỉ Đông toát ra nụ cười như mộc xuân phong.
"Tuyết huynh đệ thì sao?" Tiêu Sắt nhìn về Thiên Nhận Tuyết, ở trước mặt mọi người, vẫn còn cần cho Thiên Nhận Tuyết mặt mũi.
"Đây là ân oán cá nhân giữa Hạo Thiên Đấu La và Tiêu Sắt huynh đệ, đế quốc Thiên Đấu không có quyền can thiệp." Thiên Nhận Tuyết mỉm cười nói.
"Trữ Tông chủ." Tiêu Sắt nhìn về phía Trữ Phong Trí.
"Thanh Hà nói không sai, đây là ân oán cá nhân." Trữ Phong Trí cười nhạt, nói. Ở đây, sợ chỉ có Bỉ Bỉ Đông có thể ngăn cản hắn. Mà rõ là sẽ không xảy ra. Huống hồ vì một Đường Hạo bị phế, không cần thiết đắc tội Tiêu Sắt.
Linh hồn bị tâm hoả nung khô, Đường Tam thống khổ vạn phần, nghe Tiêu Sắt nói chuyện với mấy người Trữ Phong Trí, ngắm nhìn bốn phía, cũng là phát hiện không có một người vì hai cha con hắn cầu tình. Ngay cả đồng bạn Sử Lai Khắc cũng không một người đứng ra.
Trong lúc, Ngọc Tiểu Cương muốn đứng ra, nhưng là khi nhìn thấy ánh mắt Bỉ Bỉ Đông, lập tức rụt trở về, hắn cũng không muốn trở lại cái địa ngục đáng sợ kia.
"Nhị Long, ngươi quen biết Tiêu Sắt, xem có thể cứu Tiểu Tam hay không." Rơi vào đường cùng, Ngọc Tiểu Cương phải xin Liễu Nhị Long giúp đỡ. Đường Hạo là không có hy vọng, cứu cũng không còn sống được mấy giờ, Đường Tam là hy vọng dương danh lập vạn, cọ rửa khuất nhục của hắn, không thể chết được. . . .
"Vừa nãy Tiêu Sắt đích nói ngươi cũng nghe rồi, là lúc trước Đường Hạo tập sát hắn, bây giờ lại ra tay với hắn, ngươi bảo ta cầu tình làm sao? Huống hồ lấy tính cách có thù tất báo của Đường Tam, ngươi cảm thấy Tiêu Sắt sẽ bỏ qua cái tai hoạ ngầm này sao? Lần này ta không cách nào giúp ngươi." Liễu Nhị Long thản nhiên nói. Trong lòng nàng vốn là không thích Đường Hạo Đường Tam, bây giờ lại biết Đường Hạo tự tìm đường chết, nén được xúc động đi lên đập ké bọn họ là tốt rồi.
"Vinh Vinh. . ." Ánh mắt Ngọc Tiểu Cương nhìn qua Trữ Vinh Vinh, ném ra nhãn thần mong đợi, hy vọng Trữ Vinh Vinh nhờ Trữ Phong Trí cha nàng.
"Xin lỗi, đại sư, lời cha ta nói ngươi cũng nghe rồi, ta bất lực."
Trữ Vinh Vinh hơi nhún vai. Trong lòng nàng không có hảo cảm với cái tên quan hệ nam nam này, trái lại, thực lực Tiêu Sắt biểu hiện ra có sức hấp dẫn mạnh với nàng.
"Khụ. . ." Trên đài khách, Đường Hạo bị Tiêu Sắt bóp cổ phun ra búng máu tươi lớn, chỉ là còn chưa chạm vào Tiêu Sắt, liền bị một ngọn lửa vô hình thiêu cháy rồi.
"Khái khái. . . . Thật không nghĩ tới ngươi đã mạnh tới mức này, là ta thua." Đường Hạo gắng gượng cười khổ: "Trước khi chết có thể thỏa mãn ta một nguyện vọng không? Cho ta chết nhắm mắt."
"Đường Tam có bị đoạt xá hay không? Ta thỏa mãn ngươi." Tiêu Sắt đổ linh hồn lực vào Đường Hạo, giữ lại mạng hắn, đưa hắn vào lòng Đường Tam, cũng ngừng tâm hoả trong linh hồn Đường Tam.
"Ba ba, ngài không có sao chứ." Đường Tam lệ rơi đầy mặt ôm lấy Đường Hạo.
"Có thể gặp lại ngươi, ta rất vui, chẳng qua trước khi chết ta muốn biết ngươi đến cùng đúng là con ta hay không?" Đường Hạo hỏi Đường Tam.
"Ba ba, ngươi nói gì vậy, ta đương nhiên là con của ngài, là Đường Tam." Nghe vậy, Đường Tam ngẩn ra, trong mắt xẹt qua vẻ kinh dị, thầm nghĩ trong lòng,
Chẳng lẽ thân phận mình là người đổi kiếp bị ba ba biết?
"Ngươi chính là không biết nói láo, từ lúc ngươi sinh ra đã có vẻ thành thục trước tuổi, ta không có dạy qua ngươi bất kỳ vật gì, hai tuổi liền có thể làm cơm, còn có cổ quái ám khí và hồn kỹ tự nghĩ ra, cũng không có ai dạy bảo ngươi, ngươi từ đâu học được?" Đường Hạo hồi quang phản chiếu, chất vấn.
"Ba ba ta. . ." Đường Tam vô lực phản bác.
Đến lúc này, Đường Hạo làm sao không biết Tiêu Sắt nói đúng, hắn quát ầm lên: "Nói cho ta biết, tại sao muốn chọn con ta, hắn vừa mới sinh ra, thậm chí còn chưa thấy qua phụ mẫu. . . Vì sao. . . Vì sao ngươi nhẫn tâm thôn phệ linh hồn hắn như vậy, còn đoạt thân thể của hắn."
Nói rồi, Đường Hạo càng kích động, giơ lên cánh tay còn lại kéo cổ áo Đường Tam.
"Ba ba. . . . Không phải như thế, ta lúc đó cũng không biết thế nào, ta rơi xuống mơ mơ hồ hồ biến thành hài nhi." Đường Tam khóc, vội vàng giải thích. Là người của hai thế giới, từ nhỏ thiếu tình yêu, hắn sợ nhất chính là không được yêu, đối với hắn mà nói chính là mất đi tất cả, nếu như ngay cả phụ thân thân nhất cũng không tiếp tục thương hắn, vậy hắn nên đi nơi nào?
Nhưng mà, Đường Hạo đã không còn cách nào đáp lại hắn.
Ngũ chi chặt đứt tứ chi, còn sót lại cánh tay, thân thể thì bị Phật Nộ Hỏa Liên nổ, Đường Hạo còn có thể sống sót, ngoại trừ dựa vào luồng linh hồn lực Tiêu Sắt cấp cho, càng nhiều là dựa vào ý chí kiên cường.
Bây giờ biết câu trả lời, hắn đã không có tín niệm sống tiếp.
Con ngươi dần mất đi ánh sáng, hắn chết triệt để...
"A. . . ." Đường Tam ngửa mặt lên trời gào thét, trong cơ thể bộc phát ra một khí thế không thua gì Hồn Vương, thân nhân duy nhất của hắn chết, mang theo hận ý đối với hắn mà chết, hận hắn đoạt xác Đường Tam.
"Tiêu Sắt, ngươi khiến ta không được ai yêu, ta muốn đồng quy vu tận với ngươi." Vừa nói, Đường Tam triệu hồi ra Hạo Thiên chùy, tấn công về phía Tiêu Sắt, đồng thời, ném ra vô số ám khí.
Tất cả ám khí lớn nhỏ phảng phất mưa rơi tấn công về phía Tiêu Sắt, còn chưa tới gần Tiêu Sắt một trượng, liền bị lửa vô hình thiêu hủy sạch sẽ. Mà Đường Tam bị cừu hận làm đầu óc mê muội, giơ Hạo Thiên chùy đập hướng Tiêu Sắt. Lúc đến gần lửa, Hạo Thiên chùy và thân thể hắn bị lửa vô hình đốt cháy thành hư vô.
"Muốn chạy. . ." Tiêu Sắt tay khẽ vẫy, một quả cầu ánh sáng màu xanh lam lớn chừng trái nhãn bay vào trong tay, đây là linh hồn Đường Tam, nếu như hồn hắn thoát được, tất nhiên có thể chuyển thế hoặc đoạt xá lần nữa, Tiêu Sắt cũng không hy vọng lưu lại tai hoạ ngầm, cho nên đã sớm chú ý tới.
"Buông, ngươi là tên khốn kiếp, mau buông. . ." Quả cầu ánh sáng màu xanh lam hóa thành một u linh nhỏ giùng giằng trong tay Tiêu Sắt.
Toàn trường ngạc nhiên, ai nghĩ được, thiên tài võ hồn song sinh được ngoại giới vạn chúng chúc mục lại là một lão gia đoạt xá chuyển sinh.

Bình Luận

0 Thảo luận