Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 230: Đánh vào mông

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
"Đa tạ..." Đông Phương Hoài Trúc nói lời cảm tạ Tiêu Sắt.
Mấy người ra khỏi quán trọ.
Đang lúc Đông Phương Hoài Trúc cùng Đông Phương Tần Lan tính toán ngự vật phi hành thì bên tai vang tiếng Tiêu Sắt, "Các ngươi như vậy quá chậm, để ta mang các ngươi bay đi."
Vừa nói xong, trước ánh mắt kinh ngạc của Đông Phương Hoài Trúc và Đông Phương Tần Lan, Tiêu Sắt ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của hai nàng, Tà thần dực bung ra, thân hình ba người hóa thành tia sáng biến mất ở phía chân trời.
"Tiêu Sắt công tử, đôi cánh màu đen này là pháp bảo sao?" Cảm nhận cảm giác kỳ dị ở eo, mặt Đông Phương Hoài Trúc ửng đỏ, ánh mắt né tránh, nghiêng đầu nhìn về phía hai cánh lớn sau lưng Tiêu Sắt, nhẹ nhàng nói, đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc gần gũi với người khác phái thế này.
"Cũng không phải pháp bảo, ta khác với các ngươi tu đạo hay là tu yêu, ta luyện khí, tu luyện đấu khí, chỉ cần tu vi đạt tới cảnh giới nhất định liền có thể ngưng tụ ra hai cánh để phi hành." Tiêu Sắt ôm chặt eo nàng, thuận miệng giải thích.
"Luyện khí? Tuy rằng chưa từng nghe qua nhưng cảm giác có vẻ lợi hại. Khó trách ngươi còn nhỏ tuổi mà đã có thể hạ gục con nhện Yêu Vương kia." Đông Phương Tần Lan cũng đỏ mặt, cảm thán.
"Đừng nói ta nhỏ, ngươi nên suy xét chính mình đi, tiểu thí hài." Tiêu Sắt trêu chọc nói.
"Ta là tiểu hài tử, không phải tiểu thí hài!" Đông Phương Tần Lan tức giận nói.
"Được rồi, Tần Lan đừng ồn.... Tiêu Sắt công tử nhìn phía trước." Nhìn thấy hai người như một đôi oan gia, Đông Phương Hoài Trúc bất đắc dĩ cười, nhắc nhở.
......
Ít lâu sau, cả ba hạ xuống một chỗ đất bằng.
Có một gốc cây to che trời đứng lặng phía trước, dưới tán cây là một lão giả cùng một thiếu niên đang bị trói, rơi vào hôn mê.
"Tiêu Sắt công tử, quanh bụi cỏ có khí độc." Đông Phương Hoài Trúc nhìn nhìn quanh, phóng ra Thuần chất dương viêm rồi nói.
Tiêu Sắt nói: "Hẳn là dùng một loại cây cỏ để làm môi giới, Hoài Trúc cô nương, ngươi đi giải cứu tùy tùng của ngươi cùng lão giả kia, ta đi bắt tiểu quỷ sau lưng."
"Cẩn thận." Đông Phương Hoài Trúc khẽ gật đầu, biết thực lực của Tiêu Sắt cho nên nàng không lo lắng.
Khoé miệng Tiêu Sắt cong lên, thân hình chợt lóe, nháy mắt biến mất, khi xuất hiện đã đến gần đám cỏ, trong tay có thêm một bóng dáng hài đồng.
"A.... Ngươi buông ta ra, gia hoả đáng giận, ta độc chết ngươi...." Hài đồng ra sức giãy giụa, giọng nữ non nớt gần như gào rống, còn thả khí độc, nhưng những khí độc chưa kịp khuếch tán đã bị Tiêu Sắt dùng dị hỏa đốt sạch sẽ.
"Tiểu muội muội không ngoan nha, thư khiêu chiến hẳn là do ngươi lưu lại đi. Chỉ cần ngươi gọi to ' Ca ca ta sai rồi ', ta liền buông tha ngươi." Nhìn bộ dạng nhỏ xinh đáng yêu của nữ hài, Tiêu Sắt cười cười nói.
"Đúng thì thế nào? Ngươi biết ta là ai sao? Ta chính là công chúa Nam Quốc Lan Lạc, ngươi dám động ta thì ta sẽ kêu phụ thân giết ngươi." Nữ hài hung tợn nói.
"Bang..." Nàng vừa nói xong, bàn tay Tiêu Sắt bỗng hạ xuống, đánh vào mông nàng.
"A... Đau quá, ngươi dám đối xử với công chúa Nam Quốc thế này, ta nhất định phải để phụ thân giết ngươi..." Lúc này, nàng vừa xấu hổ vừa tức giận, sắp khóc lên rồi, gia hỏa này không theo lẽ thường, chẳng những dễ dàng xuyên qua bẫy rập mà còn không sợ kịch độc, lại còn dám đánh mông nàng, mấu chốt là còn đánh rất mạnh, từ nhỏ đến giờ, nàng chưa từng bị đánh thế này.
"Bang... Gọi hay không gọi"
"Mơ tưởng... Ngươi ở Nam Quốc khi dễ người Nam Quốc, ta sẽ không buông tha ngươi..."
"Bang..."
"Gia hỏa này cũng quá bạo lực đi. Tỷ tỷ, ta từng đắc tội hắn, hắn sẽ không trả thù ta chứ?" Đứng bên cạnh Đông Phương Hoài Trúc, Đông Phương Tần Lan theo bản năng che mông, nghiêng đầu nói với Đông Phương Hoài Trúc.
"Vậy phải xem biểu hiện của ngươi." Đông Phương Hoài Trúc che miệng cười nói.
Sau một lát, mông Lạc Lan đã bị Tiêu Sắt đánh sưng, nước mắt chảy ròng nhưng chưa từng mở miệng xin tha.
"Có phải ta đánh hơi quá hay không?" Nhìn Lạc Lan khóc thút thit, Tiêu Sắt lẩm bẩm nói.
"Ca ca, đúng là hơi quá mức nha, sao có thể đánh một nữ hài tử như thế này, còn đánh chỗ đó nữa." Tiếng Long Quỳ chợt vang lên.
"Được thôi!" Tiêu Sắt ngừng tay, nhìn về một hướng, nói: "Bên kia, xuất hiện đi, đưa công chúa của các ngươi rời khỏi, nhớ rõ lần sau đừng động chút là bắt người, muốn tìm ta trực tiếp tìm là được, bằng không ta sẽ đánh mông nàng nữa đó."
Vừa nói xong, Tiêu Sắt xách Lạc Lan như xách gà rồi ném ra xa, có một con gấu trúc nhanh chóng phóng ra tiếp lấy.
"Gia hỏa đáng giận, sớm hay muộn gì Lạc Lan ta cũng sẽ đòi lại món nợ này... A mông của ta..." Lạc Lan ở trong lòng gấu trúc ôm lấy mông sưng đỏ.
"Công chúa, người này rất mạnh, không thể xúc động." Gấu trúc nói tiếng người, nhắc nhở nàng.
"Ta đây liền chờ." Tiêu Sắt phất tay, rất là tùy ý, chân đạp đất, nháy mắt đến trước mặt tỷ muội Đông Phương Hoài Trúc.
"Hẳn là bọn họ trúng độc của tiểu nha đầu kia, đây là Giải độc hoàn ta luyện chế, cho bọn hắn ăn đi, sẽ nhanh chóng khôi phục." Nhìn một già một trẻ nằm trên mặt đất, Tiêu Sắt móc ra một bình ngọc nhỏ rồi nói.
"Đa tạ Tiêu Sắt công tử." Đông Phương Hoài Trúc tiếp nhận bình ngọc, cho lão gải cùng tùy tùng của nàng ăn.
"Này... Tiêu Sắt, thật ra hôm qua ta đã muốn hỏi ngươi, nhẫn trên tay ngươi là cái gì nha? Dĩ nhiên có thể thu nạp và phóng ra đồ vật." Nhìn Tiêu Sắt lấy bình ngọc từ nạp giới, Đông Phương Tần Lan tò mò hỏi.
"Vật này tên là nạp giới, luyện chế từ Nạp thạch cực hiếm, bên trong ẩn chứa một không gian nhỏ có thể chứa đựng bất kỳ đồ vật nào ngoại trừ vật sống." Tiêu Sắt giơ ngón tay, giải thíchi.
"Oa! Thật thần kỳ.... Trách sao mà không thấy ngươi mang hành lý." Nghe vậy, hai mắt Đông Phương Tần Lan tức khắc sáng lên, có vẻ hâm mộ cùng thèm khát...
Tiêu Sắt lấy ra một cái nạp giới cấp thấp từ kho hàng hệ thống, đưa tới trước mặt Đông Phương Tần Lan, cười cười nói: "Muốn sao?"
"Muốn... Muốn... Cái này tặng cho ta sao? Thật không?" Nhìn nạp giớ trong tay Tiêu Sắt, Đông Phương Tần Lan chớp chớp mắt to, mừng rỡ nói.
"Đương nhiên là thật sự, nhưng có một điều kiện....." Khóe miệng Tiêu Sắt cong lên.
"Lại gọi ca ca phải không! Ca ca, ca ca, Tiêu ca ca, Tiêu Sắt ca ca... Gọi xong rồi, mau đưa đây!" Đông Phương Tần Lan xòe bàn tay.

Bình Luận

0 Thảo luận