Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 182: Thực lực của mèo con

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Hôm nay là ngày thi đấu nội viện học viện Già Nam, mỗi năm một lần.
Bởi vậy học viện đã sớm chuẩn bị một quảng trường lớn.
Vô số học viên nối tiếp nhau tiến vào quảng trường, trong chốc lát đã chật kín người.
Đây là một quảng trường khổng lồ hình tròn, quanh quảng trường có bậc thang đá, hình dạng giống như đấu trường La Mã ở kiếp trước của Tiêu Sắt, ngồi trên những bậc thang có thể thấy toàn bộ quảng trường.
Lúc này, trung tâm quảng trường tối sầm, có hai bóng người đan xen nhau, giữa chưởng cùng trảo có đấu khí hung mãnh dao động khiến người xem tấm tắc. So với hai bóng người trong sân thì phong cảnh ở một góc khán đài lại hấp dẫn hơn chút.
Chỉ thấy có một nam ba nữ ngồi cùng nhau. Ngoài cùng bên trái là một thiếu nữ tóc bạc như tuyết, mặc một bộ váy tím tương đối rộng, ống tay áo có thêu chỉ vàng, so với màu tóc, da thịt nàng còn trắng hơn nhưng lại mang theo sự hồng hào, phối hợp với gương mặt tinh xảo, nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm toàn trường.
Nhưng có chút đáng tiếc chính là thiếu nữ rất ít cười, đôi mắt màu tím như cây khô không chút cảm xúc, cho người ta cảm giác người sống chớ tới gần, chỉ có khi nhìn về phía thiếu niên bên cạnh mới lộ ra sự dịu dàng.
Thiếu niên cũng không tầm thường, mặc một bộ áo xanh, làn da trắng nõn, ngũ quan tuấn tú, dáng người cân đối.
Ngoại trừ vẻ ngoài tuấn tú thì thiếu niên cũng không có điểm gì quá đặc biệt, nhưng chỉ cần chú ý tới đôi mắt thiếu niên liền có thể nhận ra điểm khác biệt, đôi mắt hắn sắc bén, thâm thúy, bị đôi mắt này theo dõi sẽ cảm giác như có ngàn vạn thanh kiếm bao trùm, chỉ cần có một chút ác ý liền sẽ bị đâm thành tổ ong.
Bên cạnh thiếu niên, ngoại trừ thiếu nữ tóc bạc còn có một thiếu nữ mặc trang phục học viện cùng một thiếu nữ váy tím.
Bọn họ đúng là Tiểu Y Tiên, Tiêu Sắt, Tiêu Ngọc, Huân Nhi đang quan chiến.
"Xem kìa Tiêu Sắt, Trúc Thanh thật lợi hại, tuy rằng chưa quen thuộc với đấu kỹ nhưng dựa vào đấu khí sa y hình mèo, tên Đấu Sư hoàn toàn không phải đối thủ của nàng." Nhìn bóng đen giữa sân đang ngăn chặn thanh niên tuấn tú, Tiêu Ngọc không nhịn được tán thưởng.
Tiêu Sắt lắc lắc đầu cười, giải thích: "Đó không phải đấu khí sa y mà là U minh linh miêu, có thể tăng phúc tất cả phương diện của thân thể."
"U minh linh miêu? Đó là cái gì?" Tiêu Ngọc nghiêng nghiêng đầu hỏi.
"Ngươi có thể hiểu là một loại thể chất đặc thù đi." Tiêu Sắt cười cười, những chuyện về đại lục Đấu La, với tính cách miệng rộng của Tiêu Ngọc, tạm thời không nói thì tốt hơn.
Khi hai người nói chuyện, bóng hình xinh đẹp màu đen chợt dừng lại, hai trảo màu đen chuyển động, cào trúng ngực thanh niên kia, lực xé rách đáng sợ xé tan đấu khí sa y, đánh hắn bay khỏi sân đấu.
"Học trưởng, đa tạ!" Một trảo đánh lui đối thủ, thiếu nữ khẽ gật đầu với thanh niên tuấn tú kia.
"Trúc Thanh học muội quả nhiên không hổ là mấy thiên tài hàng đầu lần này, ta thua." Nhìn gương mặt tuyệt mỹ của thiếu nữ, tuy bị đánh bại nhưng thanh niên lại không chút tức giận, phủi bụi trên người rồi tiêu sái rời đi.
"Trận này, Chu Trúc Thanh thắng." Nghe trọng tài tuyên bố xong, Chu Trúc Thanh xoay người xuống đài.
"Trúc Thanh, chúc mừng ngươi." Sau khi Chu Trúc Thanh xuống đài, một nữ tử dịu dàng vẫy tay cười nói với nàng.
"Ta còn kém xa lắm! Nặc Lâm đạo sư." Chu Trúc Thanh nở nụ cười hiếm có, phớt lờ những ánh mắt nóng bỏng chung quanh, bước nhanh đến cạnh nữ tử.
Sau khi theo Tiêu Sắt tới đại lục Đấu Khí, vì tính cách lạnh lùng nên nàng không có nhiều bằng hữu, trong đông đảo học viên học viện Già Nam, ngoại trừ Tiêu Sắt, Huân Nhi, Tiêu Ngọc, Tiểu Y Tiên cũng chỉ có Nặc Lâm đáng để nàng thân cận.
"Ta phát hiện đám gia hoả các ngươi đều là quái vật, ngay cả Ngọc Nhi cũng là...." Nặc Lâm nghiêng đầu, ánh mắt có chút phức tạp nhìn về phía mấy người Tiêu Sắt, nhớ lại hai tháng trước gặp Chu Trúc Thanh lần đầu, lúc ấy vẫn cửu đoạn đấu khí, Tiêu Ngọc là Đấu Giả lục tinh, hiện giờ cả hai đều bước vào Đấu Sư. Chu Trúc Thanh càng đột phá tới Đấu Sư ngũ tinh, nàng biết chắc chắn có liên quan đến thân phận Luyện dược sư của Tiêu Sắt.
"Nặc Lâm đạo sư quá khen." Chu Trúc Thanh khẽ cười, chào hỏi rồi bước nhanh đến cạnh Huân Nhi ngồi xuống.
Ngoài dự đoán mọi người, mèo con và Huân Nhi trông rất hoà hợp.
Ngay cả Tiêu Sắt cũng kinh ngạc khó hiểu.
"Trúc Thanh, không tệ nha." Huân Nhi mỉm cười, liếc Tiêu Sắt một cái, chợt tỏ vẻ buồn khổ, "Tuy rằng ngươi chỉ là một Đấu Sư ngũ tinh nhưng dựa vào U minh linh miêu đã có thể sánh vai với Đại Đấu Sư, hẳn là có thể nhanh chóng vào nội viện, thật hâm mộ ngươi."
"Tiểu sắt nói ngươi là người có thiên phú mạnh nhất trong nhóm chúng ta, chỉ cần nghiêm túc tu luyện, nhất định có thể." Chu Trúc Thanh an ủi.
"Có lẽ vậy đi!" Huân Nhi bất đắc dĩ cười, mấy năm nay nàng đều tùy tiện tu luyện, chủ yếu hưởng thụ ký ức thời thơ ấu là chính, đến giờ này khắc này nàng mới hối hận không thôi.
Nàng không có hồn lực trong cơ thể giống Chu Trúc Thanh, có thể nhanh chóng luyện hóa gia tăng tu vi. Trong hai tháng, cho dù dùng Phượng hoàng quỳ, dù là thiên tài thì nàng cũng không có khả năng tăng từ tu vi bát đoạn đấu khí lên tới Đấu Sư.
Khi hai người trò chuyện thì đã đến lượt Tiêu Sắt.
Ngoài dự đoán của Tiêu Sắt, đối thủ của hắn lại là cô nàng bách hợp trong nguyên tác, cháu gái Hổ Càn, Hổ Gia.
"Ngươi chính là Tiêu Sắt mà gia gia ta nói tới sao? Cũng chẳng ra làm sao mà dám chân đạp bốn thuyền, đoạt đi Huân Nhi, Trúc Thanh mà ta thích nhất." Hổ Gia vung roi dài trong tay, nổi giận đùng đùng nhìn Tiêu Sắt.
Nhìn thiếu nữ áo đỏ đanh đá trước mắt, khoé miệng Tiêu Sắt co rút, không giải thích nhiều, bóng dáng chợt lóe, xuất hiện phía sau Hổ Gia, nắm cổ áo nàng, ném ra khỏi sân, kết thúc trận đấu trong nháy mắt.
"Trận này, Tiêu Sắt thắng." Trọng tài không chút bất ngờ, trước đó phó viện trưởng ngoại viện Hổ Càn cũng đã tiết lộ thực lực của Tiêu Sắt, hắn chỉ tham gia thi đấu cho đúng quy trình mà thôi, học viên ngoại viện không ai là đối thủ của hắn.
Tiêu Sắt khẽ gật đầu, xoay người bước xuống đài.
"Ngươi...." Còn chưa có ra tay đã bị ném bay, Hổ Càn ngơ ngác, nghe tiếng trọng tài hô mới giật mình tỉnh lại, nhìn Tiêu Sắt xuống đài, gương mặt tràn đầy xấu hổ và giận dữ, nàng đường đường là tiểu yêu nữ ngoại viện học viện Già Nam mà lại bị người khác ném từ trên đài thi đấu xuống.
Tiêu Sắt mỉm cười, không có nhiều lời, thản nhiên về chỗ đám người Tiểu Y Tiên.

Bình Luận

0 Thảo luận