"Ta tên Bạch Trình, ngươi rất mạnh, mạnh phi thường, ta thừa nhận mình không phải là đối thủ của ngươi, có lẽ chỉ có ngươi mới xứng với Trúc Thanh học muội, nhưng là một nam nhân, ta tuyệt đối không nhận thua. Hôm nay, cho dù thắng không đáng tự hào nhưng ta vẫn muốn đánh bại ngươi trước mặt Trúc Thanh học muội." Thanh niên tự xưng Bạch Trình cầm theo trường thương màu bạc được khảm ma hạch chỉ thẳng Tiêu Sắt, lạnh nhạt nói.
Ba người còn lại cũng nghiêm túc lấy vũ khí ra, nhắm về phía Tiêu Sắt.
"Vậy tới đi." Tiêu Sắt nhún vai, biểu hiện không thèm để ý.
Trong một tháng ở học viện Già Nam, với thiên phú khủng bố cùng tướng mạo tuyệt mỹ, mấy người Chu Trúc Thanh, Huân Nhi được vô số người truy cầu.
Có lẽ là bởi vì Chu Trúc Thanh có được vóc dáng quyến rũ không phù hợp với lứa tuổi nên lượng người hâm mộ nàng cực kỳ khủng bố, thường hay được thổ lộ, thậm chí còn có một ít tên bị từ chối còn muốn tiếp tục dây dưa, đối với mấy kẻ này, Tiêu Sắt thấy một đánh một, cụ thể đã từng đánh bao nhiêu người thì cả hắn cũng không nhớ rõ.
Có lẽ Bạch Trình trước mắt chính là bang chủ Bạch bang ở nội viện trong nguyên tác, đã từng bị hắn đánh.
"Động thủ." Bạch Trình quát to, đấu khí màu xanh nhạt tràn ra bao trùm trường thương, bàn chân đạp mạnh, thân hình hắn tựa như đạn pháo bay vọt lên cao, trường thương màu bạc rung động, lập loè ánh bạc, đấu khí tựa như từng con rắn nhỏ phủ kín cán thương, tay phải nắm chặt trường thương đâm mạnh, mấy chục ánh thương màu bạc hung hăng bắn về ngực Tiêu Sắt.
Hai trong ba người còn lại cũng vung trường đao cùng thiết chùy trong tay, nhào về phía Tiêu Sắt.
Người cuối cùng là một thiếu nữ tóc bạc.
Đây là một cô nàng có đủ tiêu chuẩn mỹ nhân, mặc váy bạc, da thịt trắng nõn, gương mặt như họa, mái tóc bạc dài đến eo kết hợp váy bạc mang đến cho người ta cảm giác lãnh đạm, tựa như Thiên sơn tuyết liên, chỉ có thể nhìn mà không thể khinh nhờn.
Nhìn ba người Bạch Trình vây công Tiêu Sắt, thiếu nữ chần chờ một lát rồi đạp nhẹ lui về phía sau, chung không có lựa chọn ra tay.
Thiếu nữ đột nhiên lùi lại khiến Tiêu Sắt có chút ngạc nhiên nhưng cũng không để ý nhiều, đấu khí trong cơ thể tràn ra, trường kiếm run lên, hắn hướng về phía ba người Bạch Trình chém ra ba kiếm, có kiếm ý gia trì, ba đạo kiếm khí khủng bố xuất hiện, phóng thẳng đến ba người.
Ánh thương của Bạch Trình bị xé nát một cách dễ dàng, công kích của hai người còn lại đều tan rã.
"Keng keng keng....."
Kiếm khí không suy giảm, chạm vào vũ khí của ba người tạo ra tia lửa, trường thương bị uốn cong, đao nứt ra, cự chùy xuất hiện vết kiếm.
Cuối cùng ba người không ngăn cản nổi, chỉ có thể dùng toàn lực thay đổi quỹ đạo công kích của kiếm khí, chật vật tránh thoát.
Tạp sát! Tạp sát! Tạp sát!......
Kiếm khí rơi xuống, tạo ra ba cái rãnh to, mấy cột đá cứng đều bị chặt đứt.
Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt, rất nhiều người không thể nhìn rõ Tiêu Sắt đã ra tay như thế nào, thật sự nhanh đến mức đáng sợ.
"Đây là uy lực khi có thêm kiếm ý sao?" Nhìn ba cái rãnh sâu trên lôi đài, Tiêu Sắt có chút cảm khái.
Hắn vừa mới thi triển mấy chiêu bình thường trong Tung hoành kiếm pháp, theo Tần thời minh nguyệt thì chỉ là chiêu thức mà Cái Nhiếp và Vệ Trang thường dùng, bình thường không thể phát ra kiếm khí.
Trước khi Tiêu Sắt dung hợp kiếm ý, bằng tu vi cường đại cũng có thể phát ra kiếm khí mạnh mẽ thế này nhưng là trong tình huống sử dụng ma kiếm.
Hiện tại không dùng ma kiếm mà có thể phát huy ra uy lực này, hắn không thể không cảm khái.
"Hàn Nguyệt, vì sao không ra tay?" Bạch Trình nuốt máu tươi, hổ khẩu rách ra, máu chảy dọc cán thương, khụy gối trên nền, tức giận mắng thiếu nữ tóc bạc.
Công kích của Tiêu Sắt chẳng những phá tan đấu kỹ của bọn họ mà còn xuyên thấu qua vũ khí ảnh hưởng đến cơ thể, tổn thương nội tạng bọn họ.
Giờ phút này, bọn họ chỉ cảm thấy có một luồng năng lượng nhỏ đang chạy khắp cơ thể, điên cuồng cắt phá.
Ba người Bạch Trình cảm nhận được cái chết.
Thiếu nữ tóc bạc tên Hàn Nguyệt nghe xong liền liếc mắt nhìn ba cái cái rãnh khủng bố mà lòng sợ hãi, lạnh lùng nói: "Ta không thích dùng hành vi đê tiện này để giành thắng lợi, huống hồ....." Hàn Nguyệt dừng một chút, mắt đẹp nhìn Tiêu Sắt, trịnh trọng nói: "Dù liên thủ cũng không địch nổi hắn."
Lời Hàn Nguyệt nói khiến Bạch Trình im lặng, một kích vừa rồi của Tiêu Sắt đã khiến ba người bọn họ mất đi sức chiến đấu.
Trên đài cao, Hổ Càn hứng thú quan sát Tiêu Sắt, công kích vừa rồi của Tiêu Sắt không qua mắt được cường giả Đấu Hoàng đỉnh như hắn.
Hắn vốn dự đoán, Tiêu Sắt là Đấu Linh trung giai, đánh thắng bốn Đại Đấu Sư cao giai không thành vấn đề nhưng tuyệt đối sẽ không nhẹ nhàng như vậy, ít nhất cũng phải chiến đấu một trận.
Ai ngờ Tiêu Sắt gần chỉ dùng ba chiêu kiếm pháp không tính là ' đấu kỹ ' liền dễ dàng đánh bại ba Đại Đấu Sư cao giai.
"Vừa rồi tiểu gia hỏa này có thêm gì đó vào trên thân kiếm, không đơn giản nha!" Hổ Càn lẩm bẩm.
"Phó viện trưởng, vừa rồi trong khoảnh khắc Tiêu Sắt xuất kiếm, bảo kiếm của nhiều học viên chung quanh đều run rẩy, thậm chí còn bay khỏi vỏ..." Một trưởng lão bên cạnh Hổ Càn mở miệng nói.
Hổ Càn gật gật đầu, "Ta cũng thấy được, hình như có lực lượng nào đó hấp dẫn bảo kiếm, giống như đang triều bái quân vương, hơi giống cảnh dị hỏa hiện, vạn hỏa phục..."
Đứng phía sau Hổ Càn, Hổ Gia nghe gia gia mình nói mà nhịn không được thốt lên: "Khiến bảo kiếm thần phục? Chẳng lẽ tên kia là Kiếm trung chi vương?"
"Có lẽ thật!" Hổ Càn nở nụ cười đầy ẩn ý, hắn cũng thấy Tiêu Sắt đưa đan dược cho Nặc Lâm.
Có thể tùy tiện đưa ra loại đan dược như Tam văn thanh linh đan thì bản thân Tiêu Sắt thấp nhất cũng là Luyện dược sư ngũ phẩm, Có thể nắm giữ tạo nghệ luyện dược cao cấp đồng thời sức chiến đấu cũng cường hãn dị thường, không thể không nói hắn càng ngày càng có hứng thú đối với thiếu niên trẻ tuổi có thể thu phục Ách nạn độc thể này.
"Còn đánh nữa hay không..." Tiêu Sắt nhìn về phía ba người Bạch Trình đang thống khổ.
Bạch Trình cắn chặt răng, không cam tâm đáp lại: "Ta nhận thua..."
"Ta cũng nhận thua!"
"Ta cũng nhận thua, hiện tại trong cơ thể ta có luồng năng lượng kỳ dị đang phá hoại, xin giúp ta giải trừ."
Hai người cũng là tỏ vẻ đầu hàng.
"Ngươi đây?" Tiêu Sắt nhìn về phía Hàn Nguyệt.
"Ta không phải đối thủ của ngươi, nhận thua!" Hàn Nguyệt không cậy mạnh, nàng là nữ nhân thông minh, từ lúc Tiêu Sắt lấy bảo kiếm ra nàng liền thấy khí chất của hắn hoàn toàn thay đổi, nếu Tiêu Sắt chưa cầm kiếm giống như giếng cổ không gợn sóng thì khi cầm kiếm hắn chính là biển rộng có sóng to gió lớn, tràn ngập tính công kích.
Bốn đối thủ đã đầu hàng, Tiêu Sắt giành được đệ nhất, sau khi giúp ba người Bạch Trình loại bỏ kiếm ý sót lại trong cơ thể liền bay xuống lôi đài.
Bởi vì ba người Bạch Trình bị thương nên Hàn Nguyệt xếp thứ hai, đến đây thì thi đấu vào nội viện hoàn toàn kết thúc.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận