Nghe xong, ngay lập tức Chúc Khôn giận tím mặt: "Được, rất tốt, vậy mà một Hồn tộc nho nhỏ này cũng dám thâm nhập vào Thái Hư Cổ Long nhất tộc ta, còn có mấy tên ăn cây táo, rào cây sung kia, xem ta trở về xử lý bọn họ như thế nào."
Tiêu Sắt nói: "Long Hoàng tiền bối, hiện tại Hồn Tộc cũng không đơn giản như ngươi tưởng tượng. Trước mắt ngoài mặt Đấu Khí Đại Lục có thực lực mạnh nhất là Cổ tộc, trên thực tế thực lực Hồn tộc dường như đã vượt qua tổng cộng Viễn cổ lục tộc còn lại, chỉ riêng Cửu Tinh Đấu Thánh đã có được hai vị, một vị là Hồn tộc trưởng Hồn Thiên Đế, hiện giờ tu vi đã đạt tới Cửu Tinh Đấu Thánh đỉnh phong, một vị khác là Hư Vô Thôn Viêm xếp thứ hai bảng dị hỏa, tu vi đã đạt tới Cửu Tinh Đấu Thánh sơ kỳ. Ngoài ra, Hồn Tộc còn có mấy tên Bát Tinh Đấu Thánh và Thất Tinh Đấu Thánh, những cường giả Đấu Thánh khác cũng không ít, nếu không cần thiết, tốt nhất Long Hoàng tiền bối không nên bộc phát xung đột toàn diện cùng với Hồn Tộc."
"Lão phu biết." Thực lực của Hồn tộc, làm cho giữa hai hàng lông mày của Chúc Khôn toát ra vẻ kiêng kỵ, đứng dậy gạt xuống một mảnh long lân màu vàng từ trước ngực, đưa cho Tiêu Sắt: "Miếng long lân này cho ngươi, nếu gặp phải nguy hiểm đến tính mạng có thể rót đấu khí vào bên trong, mặc kệ là ở đâu, cho dù là ở trong không gian của viễn cổ gia tộc, ta cũng có thể đến, kế tiếp ta sẽ mang Tử Nghiên về Thái Hư Cổ Long tiếp nhận truyền thừa. Lúc trước ta cũng đã nói qua, chỉ cần ngươi giúp lão phu chạy thoát, có thể thỏa mãn ba điều kiện của ngươi, hiện tại ngươi cứ việc nói."
Tiêu Sắt tiếp nhận Long Lân, nói: "Thật ra không dám giấu diếm, ta muốn giúp một người sống lại người này rất quan trọng đối với ta, cho nên cần tinh huyết ma thú, càng cao cấp càng tốt, lần này Long Hoàng tiền bối trở lại Thái Hư Cổ Long nhất tộc, chắc chắn sẽ thanh lý phản đồ."
"Trước mắt Cổ Long Đảo đã bị chia làm bốn, ngoại trừ Đông Long Đảo, còn lại ba đảo đều đã phản bội, nếu như có thể, ta hy vọng sau khi Chúc Khôn tiền bối thanh lý môn hộ, có thể giao thi thể của bọn họ cho ta. Nếu như có thêm linh hồn thì sẽ tốt hơn."
"Đương nhiên, nếu Long Hoàng tiền bối cảm thấy khó xử, coi như ta không nói, tùy tiện đưa thi thể ma thú cấp bậc Đấu Thánh cho ta cũng được."
"Người ngươi muốn giúp sống lại chắc hẳn là tiểu cô nương ẩn giấu trên cánh tay ngươi đi, không thể không nói khẩu vị của ngươi rất lớn, vậy mà có chủ ý đánh vào tam đại cường giả Đấu Thánh của Thái Hư Cổ Long nhất tộc ta." Đôi mắt Chúc Khôn híp lại, đang muốn tức giận, lại nghe thấy Tử Nghiên đứng ở một bên quát lớn: "Không đáp ứng thì không đáp ứng, không được nổi giận với tên thối tha."
"Ách..." Nghe được tiếng con gái bảo bối của mình, Chúc Khôn thay đổi sắc mặt ngay lập tức, hòa ái dễ gần nói với Tiêu Sắt: "Ngươi yên tâm, chỉ cần ta xác định ba tên kia thật sự có lòng phản loạn, ta chắc chắn sẽ mang thi thể và linh hồn của bọn họ giao cho ngươi, cho dù không có, ta cũng sẽ tìm một thi thể ma thú cấp Đấu Thánh cho ngươi."
"Đã như vậy, vậy thì cảm ơn Chúc Khôn tiền bối." Tiêu Sắt gập đầu, trong lòng thầm nghĩ, quả thật không hổ là con gái nô a, lật mặt như thế này, còn nhanh hơn hắn làm với lão bà.
"Còn hai điều kiện nữa thì sao? Cũng nói luôn đi." Chúc Khôn cười tủm tỉm nói.
"Hai điều kiện còn lại tạm thời còn chưa nghĩ ra, chờ sau này nghĩ ra lại nói với ngài." Tiêu Sắt khẽ nhún vai, hai điều kiện khác hắn đã sớm nghĩ, chỉ là bây giờ, chưa phải là lúc.
Chúc Khôn gật đầu, sủng nịch vỗ cái đầu nhỏ của Tử Nghiên, nói: "Tử Nghiên, chúng ta cần phải đi."
"Tên xấu xa, ta sẽ nhớ ngươi." Tử Nghiên nhào vào trong ngực Tiêu Sắt, gào khóc.
Trong lòng Tiêu Sắt cảm động không thôi, nhưng câu tiếp theo, làm cho khóe miệng Tiêu Sắt co giật: "Đừng quên ngươi còn nợ ta một viên đan dược bát phẩm."
"Sẽ không quên phần của ngươi." Tiêu Sắt xoa đầu nhỏ của Tử Nghiên, thầm nghĩ trong lòng, có lão già Chúc Khôn này ở đây, làm sao hắn có thể quên được!
Tử Nghiên Và CHúc Khôn vừa đi, trong đại điện cũng chỉ còn lại mấy người Bỉ Bỉ Đông và Tiêu Sắt!
"Tiêu Sắt, tiếp theo chúng ta cần phải ra khỏi đây rồi tới Trung Châu sao?" Bỉ Bỉ Đông hỏi Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt nói: "Ừ, đến Trung Châu rồi, trước tiên chúng ta sẽ đi tới chỗ mẹ con Vân Vận và Yên Nhiên đã được sắp xếp trước, sau đó sẽ lên kế hoạch."
Hiếm khi, chúng nữ đã chuẩn bị xong tất, chuẩn bị xuất phát.
Trên quảng trường của Hải Vương.
Ánh mắt Tiêu Sắt dời sang ba người Diệu Thiên Hỏa, Băng Long Vương, Hỏa Long Vương: "Diệu lão, Băng Tâm, Hỏa Long, Hải Vương tạm thời giao cho các ngươi, nếu như có chuyện gì, thì có thể đi qua không gian trùng động đến Giã Mã đế quốc để gặp mấy người Toa Toa, đây là danh sách các dược liệu luyện chế Thanh Phục Linh Đan, các ngươi cần phải huy động tất cả các nguồn để gom góp, nếu như tìm được hạt giống thì nên chuyển tới tổng bộ Hải Vương các ở Gia Mã đế quốc ở đấy có riêng vùng trồng các loại dược liệu quý hiếm. Ở bên ngoài ta cũng sẽ chú ý đến các dược liệu cần tìm, để đến khi trở về có thể luyện chế được đan dược khôi phục lại thực lực của các ngươi."
Nói xong, Tiêu Sắt đưa ra danh sách, dành cho ba người.
"Ha ha, Minh chủ người cứ yên tâm đi đi, Hải Vương các có ta và mấy người Băng Tâm và Hỏa Linh rồi, sẽ không có vấn đề gì cả." Diệu Thiên Hỏa cười ha ha cầm lấy danh sách, hắn cũng không nghĩ tới nhanh như vậy mà Tiêu Sắt đã trở thành một luyện dược sư bát phẩm, còn trở thành một trong những cường giả Đấu Tôn có thực lực đứng đầu.
Hỏa Long Vương cười nói tiếp: "Minh chủ, nhóm chúng ta sẽ trông coi Hải Vương Các thật kỹ."
Cuối cùng là đến phiên của Băng Tâm nhưng sắc mặt của nàng vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng mà ở trong mắt của nàng có thể nhìn ra, thật ra muốn nói rồi lại thôi: "Ta..."
"Ta..." Ấp úng nửa ngày, cuối cùng Băng Tâm cũng nói ra câu: "Tất cả cẩn thận."
Tiêu Sắt trân trọng gật đầu, xoay người nhìn về phía Vân Vận và Yên Nhiên thản nhiên nói: "Vận nhi, Yên Nhiên để rút ngắn quá trình đi và bảo vệ A Lệ được an toàn, tạm thời ba người các ngươi vào trong túi Bách Như Ý của ta."
Nghe vậy, hai người gật đầu, sau đó bế theo A Lệ, tiến vào trong túi Bách Như Ý.
Đúng lúc này, khu vực không gian trùng động chỗ rừng trúc dao động không ổn định, hấp dẫn lực chú ý của mọi người.
"Tiêu Sắt, hình như trong không gian trùng động có người muốn tới, chẳng lẽ là đám người Mỹ Đỗ Toa quên giao chuyện gì cho chúng ta hay sao?" Tiểu Y tiên tò mò hỏi Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt lắc đầu: "Ta cũng không biết, chờ người ở bên trong đi ra rồi nói!"
Ước chừng qua một lúc, một ánh sáng màu xanh nhạt đi ra khỏi đó, cắt về phía chân trời, đáp xuống quảng trường, hóa thành bóng dáng xinh đẹp của Thanh Lân.
Thanh Lân nhìn quét mọi người ở quảng trường, cuối cùng ánh mắt rơi trên người Tiêu Sắt, trong nháy mắt đôi mắt đẹp nổi lên hơi nước, đang lúc trong ánh mắt của mọi người đều là sự ngạc nhiên, nàng đã nhào vào trong ngực Tiêu Sắt.
...
Thiên Nhai Thành, đặt trong một vị trí có tên là Thiên Châu Tiểu sơn, cách xa Hắc Giác Vực cả vạn lý.
Phương tiện đi lại trong khu vực, cũng chỉ có một không gian trùng động duy nhất có thể đi tới Trung Châu, trong phạm vi xung quanh nghìn dặm của Thiên Nhai Thành đều có trình độ phồn hoa, coi như là số một.
Dựa vào tốc độ của mấy người Tiêu Sắt, từ Hắc Giác Vực đi tới Thiên Châu Tiểu sơn cũng phải mất một giờ lộ trình, buối sáng xuất phát từ giờ Tỵ, chưa tới giữa trưa đã đến nơi.
Trên khuôn mặt nhỏ của Thanh Lân tràn đầy sự hưng hấn, tay khoác lên cánh tay của Tiêu Sắt, cánh tay chỉ vào một chỗ xa, vui vẻ nói: "Thiên Châu Tiểu sơn, đại ca ca, Đông Nhi tỷ, Tiên Nhi tỷ, Tuyết nhi, ta đến rồi!"
"Ha ha, đã biết." Tiêu Sắt nhìn dáng người vui vẻ của Thanh Lân, xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, khẽ cười nói.
Hắn cũng không ngờ tới tốc độ trưởng thành của Thanh Lân lại nhanh như vậy, ở Thiên Xà Phủ không được sáu năm, vậy mà lớn lên cũng đã thành một Đấu Tông.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận