Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 193: Trúc Thanh tẩu tử

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
----
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Y Tiên đỏ mặt nhỏ đi ra từ phòng Tiêu Sắt.
Chu Trúc Thanh cùng Hàn Nguyệt đang ngồi ăn bữa sáng ở sảnh.
Cả hai nghe tiếng bước chân chợt quay đầu, nhìn thấy mặt Tiểu Y Tiên Tiêu đỏ hồng, hai người không hẹn mà cùng tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Tối hôm qua các ngươi...."Mặt Hàn Nguyệt hơi đỏ, có chút chần chờ nói.
"Đừng... Đừng hiểu lầm, chúng ta... còn nhỏ, không làm gì cả, là Tiêu Sắt cho ta một kiện bảo vật, trợ giúp ta luyện hóa, hiện tại tu vi đã tăng lên một tinh." Tiểu Y Tiên vội vàng xua tay, nói năng lộn xộn.
Ngày hôm qua, nàng tốn hai canh giờ mới hoàn toàn dung hợp Bát chu mâu.
Sau khi dẫn độc tố trong cơ thể vào Bát chu mâu sau, Ách nhạn độc thể được khống chế chặt hơn, nàng tu vi tăng lên một tinh cấp, đạt tới Đấu Hoàng bát tinh.
Rồi lại làm quen với Bát chu mâu.
Kế tiếp là bị Tiêu Sắt khi dễ, chẳng những trên người bị trồng đầy dâu tây (hickey), thậm chí còn uống một ly...
Tuy rằng vì tuổi còn chưa đủ nên không có tiến hành bước cuối cùng nhưng nếu người khác biết được, chuyện này đã đủ để Tiểu Y Tiên chết lâm sàng rồi.
"Ngồi xuống ăn bữa sáng đi, sáng sớm ta cùng Trúc Thanh liền tới nhà ăn học viện, thuận tiện lấy cho ngươi và Tiêu Sắt một phần." Hàn Nguyệt lướt qua đề tài vừa rồi.
"Không cần, ta mới vừa tu luyện xong, cơ thể hơi bẩn, hiện tại nhão nhão dính dính, ta về tắm rửa trước đã, phần của ta để tiểu tử thúi kia giúp ta ăn đi." Tiểu Y Tiên cười gượng một tiếng, thân hình chợt loé rồi biến mất.
Lúc này, Tiêu Sắt cũng từ trong phòng đi ra, khuôn mặt mang nụ cười ấm áp.
Nhìn Hàn Nguyệt cùng mèo con ngồi ăn bữa sáng, hắn chậm rãi đi tới, ngồi xuống cạnh mèo con, mỉm cười nói: "Sớm như vậy... Trúc Thanh, đây là bữa sáng ngươi lấy giúp ta sao? Quả nhiên vẫn là mèo con nhà ta chu đáo."
"Ăn cơm." Chu Trúc Thanh liếc Tiêu Sắt một cái, chân dưới bàn hung hăng dậm chân Tiêu Sắt.
Rốt cuộc tối hôm qua Tiểu Y Tiên đã trải qua chuyện gì, làm sao mà Chu Trúc Thanh lại không biết, đúng là Tiêu Sắt có giúp Tiểu Y Tiên, hơn nữa Tiểu Y Tiên cũng nhận được chỗ tốt rất lớn.
Nhưng sau đó là một đêm bị khi dễ.
Vì sao nàng biết rõ như vậy?
Bởi vì nàng cũng từng bị khi dễ, hơn nữa không chỉ một lần.
Tuy là quan hệ giữa nàng và Tiểu Y Tiên rất tốt, hơn nữa cũng chấp nhận sự mập mờ giữa Tiêu Sắt và mấy nàng khác nhưng biết được nam nhân mình âu yếm tiếp xúc thân mật với người khác, nói trong lòng không khó chịu là nói dối.
Nhìn vẻ mặt ghen tuông của mèo con, Tiêu Sắt bất đắc dĩ cười cười, nói lảng sang chuyện khác: "Trúc Thanh, ngươi đã đột phá Đấu Sư lục tinh sao? Xem ra không lâu nữa có thể tấn chức Đại Đấu Sư."
Chu Trúc Thanh gật đầu, vẫn không cho Tiêu Sắt nhìn sắc mặt tốt.
Hàn Nguyệt nhìn hai người chim chuột, trong lòng cười thầm: "Xem ra hậu cung của hắn không có hài hoà như trong tưởng tượng nha!"
Một bữa sáng giản dị kết thúc, mèo con vẫn không muốn phản ứng Tiêu Sắt, sau khi chào hỏi Tiêu Sắt liền theo Hàn Nguyệt đi ra ngoài.
Hôm nay là ngày Hàn Nguyệt thành lập bang hội, là bằng hữu nên nàng phải đến giúp đỡ.
"Ai, con đường hậu cung, gánh thì nặng mà đường thì xa nha!" Nhìn mèo bóng dáng mèo con đi xa, Tiêu Sắt lắc đầu cười khổ, xoay người đi ra hành lang, không lâu sau hắn sẽ tiếp xúc với Vẫn lạc tâm viêm, chuyện quan trọng nhất trước mắt chính là luyện chế Địa linh đan và Dung linh đan.
Nhưng mới đi tới cửa sân liền thấy mười mấy tên tân sinh đang vây quanh, mèo con cùng Hàn Nguyệt đứng một bên.
"Tiêu Sắt học trưởng, ngươi làm chủ cho chúng ta với!" Đám tân sinh nhìn thấy Tiêu Sắt đi ra liền bắt đầu rồi tố khổ, nháy mắt náo loạn.
"Đừng gào!" Tiêu Sắt quát một tiếng, đợi đám tân sinh yên tĩnh liền nhìn về phía Chu Trúc Thanh cùng Hàn Nguyệt, dò hỏi: "Đám gia hỏa này bị sao vậy?"
"Bị lão sinh thu phí bảo hộ." Hàn Nguyệt lạnh nhạt giải thích. Khi nói đến lão sinh, trong giọng nói tràn ngập sự khinh thường cùng chán ghét.
Tiêu Sắt bừng tỉnh, đúng là trong nguyên tác có chuyện này, nhiều thế lực lão sinh tìm tân sinh thu phí bảo hộ, giống mấy tên đại ca vườn trường kiếp trước của Tiêu Sắt, chẳng qua ở thế giới cá lớn nuốt cá bé này, học viện sẽ không ngăn cản, ngược lại còn vui mừng, dù sao ngươi ở đây cảm nhận nhân sinh tàn khốc tốt hơn là sau này ra bên ngoài bị người ta làm thịt.
Hắn chợt buông tay, thản nhiên nói: "Bị khi dễ sao, vậy thì nỗ lực tu luyện, sau khi mạnh lên lại phản kháng, chạy tới chỗ ta làm gì, ta không phải ' bảo mẫu '."
Nghe Tiêu Sắt không muốn giúp mình chủ trì công đạo, đám tân sinh lập tức cuống lên, muốn tiếp tục tố khổ nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của hắn liền nuốt lời nói vào bụng.
Rơi vào đường cùng, cả đám chỉ có thể dời ánh măt sang Chu Trúc Thanh, khẩn cầu nói: "Trúc Thanh tẩu tử, xin cầu tình giúp chúng ta, để Tiêu Sắt học trưởng giúp chúng ta, bằng không chúng ta không cách nào tiếp tục sinh hoạt ở nội viện."
"Đúng vậy, Trúc Thanh tẩu tử, ngươi bạn gái của Tiêu Sắt học trưởng, xin giúp đỡ!"
"Trúc Thanh tẩu tử làm ơn...."
Nghe đám tân sinh trái một câu tẩu tử, phải một câu tẩu tử, Chu Trúc Thanh có bao giờ gặp qua tình cảnh này, lập tức đỏ mặt, trong lòng có chút vui vẻ, ánh mắt chuyển sang Tiêu Sắt, có chút chần chờ nói: "Nếu không... Ngươi liền giúp bọn họ một chút?"
"Đã sớm chờ ngươi nói." Nghe mèo con mở miệng nói chuyện với mình trở lại, Tiêu Sắt thiếu chút nữa nói ra suy nghĩ, chợt tiến đến gần, nhỏ giọng nói bên tai nàng: "Ngươi không giận ta nữa?"
"Không giận." Mặt Chu Trúc Thanh nóng lên.
"Vậy kêu một câu lão công đi?" Tiêu Sắt cười nói.
"Không giúp thì thôi." Thấy Tiêu Sắt được một tấc lại muốn tiến một thước, Chu Trúc Thanh lập tức quay đầu, lạnh nhạt nói.
Ta giúp.... Ta giúp còn không được sao. Thân là một người nam nhân, sao có thể khiến lão bà mất mặt chứ." Thấy mèo con quay đi, Tiêu Sắt biết không thể đùa nữa, nhanh nắm lấy tay nàng, gấp rút nói.
Nghe vậy, Chu Trúc Thanh bật cười, nắm chặt tay Tiêu Sắt, mỉm cười nói: "Chúng ta đi xem đi."
Nàng biết Tiêu Sắt có thực lực rất mạnh, ngay cả Phong hào đấu la ở thế giới của nàng đều không thể làm gì Tiêu Sắt lúc hắn còn là Đại Đấu Sư. Hiện giờ Tiêu Sắt đã là Đấu Linh, nàng căn bản không lo lắng trong nội viện có người uy hiếp được hắn.

Bình Luận

0 Thảo luận