-
Hồn hoả sơn trang.
Đông Phương Hoài Trúc mang theo Đông Phương Tần Lan cùng Tiêu Sắt về tới đại sảnh, nhìn Đông Phương gia chủ Đông Phương Cô Nguyệt phía trên, mấy người hành lễ.
"Bái kiến phụ thân."
"Đã trở lại." Đông Phương gia chủ nói.
"Phụ thân, lần này chúng ta trở về, tỷ tỷ còn mang theo bạn trai nha!" Đông Phương Tần Lan tiến đến trước mặt Đông Phương Cô Nguyệt, kéo tay hắn, nhỏ giọng nói.
"Tần Lan ngươi...." Nhìn Đông Phương Tần Lan vừa tới đã lật tẩy mình, Đông Phương Hoài Trúc liếc nàng một cái.
"Hoài Trúc, là thật sao?" Đông Phương Cô Nguyệt nghe xong liền có chút kinh ngạc, không nhịn được tò mò hỏi, hắn biết nữ nhi nhà mình thông minh hơn người, ánh mắt cực cao, có thể được Hoài Trúc coi trọng tất nhiên là bất phàm.
"Thật." Đông Phương Hoài Trúc đỏ mặt gật gật đầu.
"Phụ thân, ta nói ngươi biết nha, vị tỷ phu này của ta rất lợi hại, chẳng những có được ngọn lửa lợi hại hơn Thuần chất dương viêm, ngay cả Lan Kình Thiên đều thua trong tay hắn." Đông Phương Tần Lan rất hài lòng với Tiêu Sắt, cộng thêm trên đường đi thu không ít đồ tốt từ Tiêu Sắt nên nói lời hay giúp hắn.
"Lan Kình Thiên không đơn giản, nghe ngươi ngươi nói lão phu cũng muốn xem xem là dạng tuấn tài thế nào, kêu hắn vào đi." Đông Phương Cô Nguyệt khẽ vuốt chòm râu.
"Tuân lệnh phụ thân." Đông Phương Hoài Trúc nghiêng đầu hướng cửa lớn hô to: "Tiêu Sắt, vào đi."
Đông Phương Hoài Trúc vừa hô xong, Tiêu Sắt chậm rãi đi vào đại sảnh, đầu tiên là mỉm cười với Đông Phương Hoài Trúc, sau đó chắp tay hành lễ với Đông Phương Cô Nguyệt: "Tiểu tế Tiêu Sắt thỉnh an nhạc phụ đại nhân."
Khoé miệng Đông Phương Cô Nguyệt giật giật, đại sảnh nháy mắt trở nên yên tĩnh, người tuổi trẻ này quá tự nhiên nha.
"Đừng vội kêu nhạc phụ, ta hỏi ngươi, ngươi là người phương nào?"
"Một giới tán tu, bốn biển là nhà." Tiêu Sắt đáp.
"Vừa rồi nghe Tần Lan nói ngươi có được một loại lửa lợi hại hơn Thuần chất dương viêm, chẳng biết có thể cho lão phu nhìn xem hay không?" Đông Phương Cô Nguyệt tiếp tục hỏi.
"Tự nhiên có thể." Tiêu Sắt giơ tay phải, ngọn lửa màu hồng phấn bỗng xuất hiện, thoáng chốc nhiệt độ cả sảnh tăng lên.
"Ngọn lửa thật đáng sợ, Tần Lan nói không ngoa." Đông Phương Cô Nguyệt phóng ra Thuần chất dương viêm, phát hiện Thuần chất dương viêm lại e ngại ngọn lửa màu hồng phấn, thậm chí còn có xu thế cúi đầu xưng thần.
"Ngươi đánh bại Lan Kình Thiên?"
"May mắn mà thôi."
......
Đông Phương Cô Nguyệt liên tục hỏi vài vấn đề, Tiêu Sắt có thể nói thì nói, không thể lừa dối thôi.
"Một vấn đề cuối cùng, ngươi thành thật trả lời ta liền đồng ý hôn sự giữa ngươi và Hoài Trúc." Đông Phương gia chủ nâng chung trà lên, uống một ngụm.
"Phụ thân, ngài nói gì đó, ai đồng ý gả cho hắn." Đông Phương Hoài Trúc liếc nhìn Đông Phương Cô Nguyệt, hờn dỗi nói.
"Ngươi là nữ nhi của ta, chút tâm tư này ta còn không rõ sao? Hơn nữa ta tin tưởng ánh mắt của ngươi." Đông Phương gia chủ nói
"Xin nhạc phụ nói thẳng." Tiêu Sắt mỉm cười nói.
"Ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Ta muốn nghe lời thật." Đông Phương gia chủ nghiêm mặt nói, tuy trông Tiêu Sắt cao lớn, trưởng thành vì hấp thu Hồn hoàn, Hồn cốt, nhưng theo kinh nghiệm của Đông Phương Cô Nguyệt thì hẳn là nhỏ hơn nữ nhi một chút.
"Chuyện này.... Chuyện này...." Tiêu Sắt có chút do dự.
"Nói đi, phụ thân ta đang hỏi ngươi đó." Nhìn thấy Tiêu Sắt ấp a ấp úng, Đông Phương Hoài Trúc có chút không kiên nhẫn, nàng thấy ấn tượng của phụ thân đối với Tiêu Sắt cũng không tệ lắm, không thể đứt ngang lúc này.
"Thật sự phải nói sao?" Tiêu Sắt có chút chần chờ hỏi.
"Đương nhiên, mau nói nha, gấp chết người rồi." Đông Phương Tần Lan thúc giục.
"Hô..." Tiêu Sắt hít sâu một hơi, nghiêm mặt nói: "Mười lăm..."
Mười lăm?
Nghe hai chữ này, Đông Phương gia chủ, Đông Phương Hoài Trúc, Đông Phương Tần Lan suýt nữa hộc máu, mẹ nó, người trẻ tuổi trông nhưbtiểu bạch kiểm này không phải là tiểu bạch kiểm, mà thật sự còn nhỏ....
Đêm xuống!
Vầng trăng như khay bạc, bầu trời đầy sao.
Một chỗ hẻo lánh trong rừng trúc thuộc Hồn hoả sơn trang.
"Đại sư huynh, chuyện là như vậy." Tiểu Lục quỳ gối trước mặt một nam tử không có mắt, rụt rè nói.
"Nói vậy là tiện nhân Đông Phương Hoài Trúc kia thích một tên tiểu bạch kiểm, còn mang hắn về Hồn hoả sơn trang." Nam tử không có mắt lạnh lùng hỏi.
"Đúng vậy, đại sư huynh." Tiểu Lục gật đầu nói.
"Lão gia hoả Đông Phương Cô Nguyệt kia nói như thế nào?" Sắc mặt nam tử không có mắt càng lạnh hơn, tiếp tục hỏi.
"Hình như gia... Gia chủ rất hài lòng với Tiêu Sắt, đã đồng ý hắn hôn sự giữa hắn cùng đại tiểu thư." Tiểu Lục run rẩy nói.
"Phế vật..." Nam tử không có mắt đá Tiểu Lục bay ra, quát to "Cút, cút cho ta...."
"Tuân lệnh, đại sư huynh." Tiểu Lục nghe vậy như đượcnđại xá, hận không thể có nhiều chân hơn, khập khiễng ra khỏi rừng trúc. Nhưng mà không ai chú ý tới thời điểm Tiểu Lục đi ra, trong mắt phải của hắn có dấu hiệu Tả luân nhãn loé lên.
Đợi Tiểu Lục đi rồi, Nam tử không có mắt ngửa mặt lên trời rống giận: "Đáng chết... Lão già đáng chết, ta cầu xin hắn nhiều lần như vậy hắn đều không muốn gả Đông Phương Hoài Trúc cho ta. Đáng chết... Đáng chết, vì sao ông trời khiến đôi mắt đột nhiên biến thành một đôi trứng vô dụng, nếu không ta đã đi Đỉa yêu thôn lấy được bí thuật thay máu rồi..."
"Không được, ta không thể chờ nữa, cần phải lấy được bí thuật thay máu trước khi Đông Phương Hoài Trúc cùng tiểu bạch kiểm kia thành hôn, sau đó lại lấy thần huyết từ lão già Đông Phương Cô Nguyệt... Đến lúc đó Đông Phương Hoài Trúc chính là vật trong bàn tay...."
Ở gần nam tử không có mắt, Tiêu Sắt, Đông Phương Hoài Trúc, Đông Phương Cô Nguyệt, Đông Phương Tần Lan đang đứng trong Hãn hải càn khôn tráo.
Nghe nam tử không có mắt nói xong, mọi người đều nhíu mày.
"Kim Nhân Phượng đáng chết, chúng ta đối với hắn tốt như vậy, chẳng những thèm muốn tỷ tỷ mà còn muốn hại phụ thân." Đông Phương Tần Lan cắn môi đỏ, giận tím mặt nói. Nếu không tận tai nghe được, nàng thật sự không muốn tin, đại sư huynh nàng kính trọng lại là kẻ lòng lang dạ sói.
"Tần Lan yên tĩnh, nghe xem phụ thân nói thế nào." Đông Phương Hoài Trúc nắm chặt bàn tay, thân thể có chút run rẩy, trong lòng oán hận Kim Nhân Phượng đồng thời không khỏi cảm thấy may mắn,... May mắn vì Tiêu Sắt phát hiện sự khác thường của Tiểu Lục, may mắn dẫn bọn hắn sang bên này chuẩn bị xem pháp quyết khống hỏa, đúng lúc biết âm mưu của Kim Nhân Phượng, nếu không thì không dám nghĩ tới hậu quả.
"Nhạc phụ, ngươi tính toán xử lý têm đồ đệ này như thế nào?" Tiêu Sắt nhìn về phía Đông Phương Cô Nguyệt.
Hôm nay Kim Nhân Phượng bị vạch trần tự nhiên có công của Tiêu Sắt, hắn biết rõ con người Kim Nhân Phượng, dù mắt mù cũng sẽ không từ bỏ mưu đồ, phần lớn bi kịch của hồ yêu cũng do Kim Nhân Phượng dẫn phát, bởi vậy hắn không thể không chết.
"Khi sư diệt tổ, lưu để làm gì..." Đông Phương Cô Nguyệt lạnh lùng nói. Đối với môn nhân, từ trước đến nay hắn đều khoan dung, nhưng với kẻ vong ân phụ nghĩa, có ý đồ khi sư diệt tổ, thậm chí muốn nhúng chàm nữ nhi mình, không cần thương hại.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận