"Tiểu sắc lang khốn nạn, không nói một tiếng liền chạy tới làm anh hùng, ngươi mà chết thì ta biết làm sao?" Nhìn thấy người mình tâm tâm niệm niệm hơn nửa năm xuất hiện, Tiêu Ngọc không quan tâm nhiều người đang có mặt, nhảy vào lòng Tiêu Sắt, hai cánh tay ôm chặt lấy hắn, mặt đẹp chôn vào ngực.
Huân Nhi cũng muốn qua nhưng nhìn thấy Tiêu Ngọc dẫn đầu một bước cùng với nhớ lại ước định giữa mình và Tiêu Sắt liền ngừng lại, lẳng lặng đứng tại chỗ, mỉm cười quan sát, dù thế nào đi nữa, Tiêu Sắt còn sống là tốt rồi.
Tiêu Sắt có thể cảm nhận được tim Tiêu Ngọc đập kịch liệt, đối với nữ hài cùng lớn lên, là người thứ nhất đi vào trong lòng, gặp lại sau khi xa cách hơn tám tháng, sao hắn lại không kích động chứ?
Huân Nhi vẫn không nói gì, ánh mắt phức tạp nhìn Tiêu Sắt cùng Tiêu Ngọc rồi nhìn về phương xa.
"Đều sắp thành đại cô nương hai mươi tuổi, khóc cái gì, chung quanh đang có nhiều người nhìn kìa." Tiêu Sắt nhẹ nhàng vuốt ve Tiêu Ngọc, giọng nói dịu dàng.
"Lão nương mặc kệ, ngươi là tiểu khốn nạn, hại lão nương lo lắng hãi hùng lâu như vậy"
Cũng khó trách Tiêu Ngọc sẽ kích động thế này, tám tháng nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn, trước kia Tiêu Sắt cũng rời đi một đoạn thời gian nhưng nàng biết hắn không có gặp nguy hiểm.
Lần này bị dị hỏa kéo vào đáy tháp tràn ngập dung nham, cho dù cường giả Đấu Hoàng cũng khó đảm bảo không chết.
"Sẽ không có lần sau." Áo Tiêu Sắt bị nước mắt Tiêu Ngọc thấm ướt, hai tay nàng vẫn quấn quanh chặt Tiêu Sắt, giống như sợ Tiêu Sắt lại chạy mất.
Tiêu Ngọc ngẩng đầu, giờ phút này hai mắt đã đỏ bừng, chu môi đỏ nói: "Ngươi còn dám có lần sau, ta sẽ không bao giờ để ý tới ngươi nữa. Hứa với ta, không nên làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa."
"Ta hứa với ngươi." Tiêu Sắt vừa lau mặt cho Tiêu Ngọc vừa an ủi.
Lúc này, có lẽ là thấy hai người tình tứ đủ rồi, đại trưởng lão Tô Ngàn sớm đã tới quảng trường chợt lên tiếng: "Tiêu Sắt, ngươi quả nhiên còn sống, hơn nữa tu vi của ngươi..."
"Ha ha, trong tám tháng bị Vẫn lạc tâm viêm cắn nuốt, nó luôn muốn luyện hoá cả ta và dị hoả trong cơ thể, ta bắt đầu đấu tranh với nó, vừa tu luyện vừa luyện hóa nó, hai bên giằng co khiến tu vi ta tăng dần, cuối cùng vào ba ngày trước ta đạt được thắng lợi." Tiêu Sắt khẽ cười nói.
"Khó trách tâm hoả lại đột nhiên biến mất." Tô Ngàn bừng tỉnh, nghiêng đầu nhìn về phía Phần Thiên Luyện Khí tháp, lẩm bẩm nói: "Trước kia luôn lo lắng đồ vật khủng bố này sẽ sẽ bùng nổ, khiến tâm thần không yên, hiện tại ngươi có thể thu phục nó, ta coi như có thể ngủ yên giấc."
Nhìn thấy Tô Ngàn không có trách cứ mình, Tiêu Sắt có chút kinh ngạc, xem ra mình lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, hắn biết Vẫn lạc tâm viêm rất quan trọng với nội viện, Tô Ngàn nói như vậy cũng là muốn mình không cần để ý, trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua.
Tiêu Sắt chợt lấy Tụ hoả hồ từ kho hàng hệ thống, cười nói: "Đại trưởng lão, chỉ sợ ngài không thể an giấc nha, tuy rằng ta luyện hóa đoá Vẫn lạc tâm viêm cuồng bạo đã sinh ra linh trí kia nhưng ta ở đó ba ngày mới ra là vì phát hiện một đoá Vẫn lạc tâm viêm mới."
"Vẫn lạc tâm viêm mới?" Nghe Tiêu Sắt nói, Tô Ngàn ngẩn ra, tiếp nhận Tụ hỏa hồ, hắn cảm nhận được dị hoả bên trong, lòng thầm mừng rỡ.
"Không sai." Tiêu Sắt gật đầu, cười nói: "Vẫn lạc tâm viêm này còn ở giai đoạn ấu sinh nhưng chỉ cần trưởng lão tu luyện đấu khí thuộc tính hoả không ngừng cung cấp đấu khí, nó liền sẽ sinh ra tâm hoả, khiến Phần Thiên Luyện Khí tháp trở lại như cũ, thậm chí không bao lâu nữa sẽ sinh ra linh trí. Khi đó, trải qua nội viện đào tạo, tin rằng nó sẽ không bài xích gì cả. Chỉ cần đào tạo thích đáng, nói không chừng Phần Thiên Luyện Khí tháp không bao giờ phát sinh chuyện Vẫn lạc tâm viêm bạo động, có thể vĩnh viễn mở ra."
Nghe Tiêu Sắt nói, khuôn mặt già nua của Tô Ngàn tràn đầy vui mừng, hiển nhiên có thể mở lại Phần Thiên Luyện Khí tháp là chuyện rất tốt.
"Xem ra, lần này nội viện nhờ phúc của ngươi lạc!" Tô Ngàn vuốt ve Tụ hỏa hồ, cười hắc hắc.
Tiêu Sắt thản nhiên cười, chuyển đề tài: "Đúng rồi, Tô Ngàn trưởng lão, không biết Tiểu Y Tiên cùng Trúc Thanh thế nào."
"Ha ha, hiện tại Tiểu Y Tiên trưởng lão chính là nhân vật khó lường, sau khi lần lượt chém giết Vàng bạc nhị lão, Phạm Lao, Viên Y cùng cường giả Hắc giác vực, nàng mang theo nha đầu Tử Nghiên cường thế thu phục Phong thành, Bát phiến môn, Huyết tông, Viêm tông... thành lập Hải Vương cung, hiện giờ nàng chính là bá chủ một phương Hắc giác vực. Trúc Thanh cũng đi theo Tiểu Y Tiên trưởng lão, này hơn nửa năm nay cũng có tên tuổi không nhỏ. Chịu ảnh hưởng từ các nàng, không ít học sinh nội viện tốt nghiệp đợt này cũng gia nhập Hải Vương cung." Tô Ngàn cười ha hả nói.
"Chắc chắn Tô Ngàn trưởng lão trợ giúp không ít đi." Tiêu Sắt cười nói.
Với tu vi Đấu Tông của Tiểu Y Tiên, tuy rằng có lực kêu gọi cực kỳ khổng lồ.
Những học viên dù có tốt nghiệp, chưa được học viện cho phép cũng không thể dễ dàng liên quan đến các thế lực ở Hắc giác vực, do địa phương này quá rối loạn.
"Cũng không thể nói như vậy, coi như lẫn nhau đều có lợi đi! Có Hải vương cung ở một bên, những thế lực Hắc giác vực khác cũng không dám xâm lấn học viện Già Nam như lần trước." Tô Ngàn xua tay.
Tiêu Sắt khẽ gật đầu, thi lễ với Tô Ngàn, nói: "Đại trưởng lão, nếu chuyện đã xong, ta đây liền cáo từ."
"Đi thôi, nếu ngươi muốn tìm Tiểu Y Tiên trưởng lão thì nàng đang ở Phong thành, với tốc độ của ngươi, nửa canh giờ liền đến." Tô Ngàn nói.
Tiêu Sắt gật đầu, mang theo Tiêu Ngọc, Huân Nhi rời khỏi quảng trường.
Ba người bước chậm trong nội viện, nhanh chóng hấp dẫn ánh mắt của không ít học viên, khi mọi người biết được vị thiếu niên trước mắt chính là Tiêu Sắt đánh bại Dược Hoàng Hàn phong, một đám lộ vẻ sùng bái cùng hâm mộ.
"Chúng ta đi Phong thành tìm nhóm Tiên Nhi sao?" Tiêu Ngọc kéo Tiêu Sắt tay, cười nói.
"Không được, về chỗ ta trước, ta giới thiệu hai người cho các ngươi nhận biết." Tiêu Sắt lắc lắc đầu, hắn cũng không muốn mang Tiêu Ngọc rời học viện Già Nam.
"Tiêu Sắt?" Mới vừa đến chỗ ở, Tiêu Sắt liền đụng phải Hàn Nguyệt, nàng tỏ vẻ mừng rỡ không thôi.
Tiêu Sắt gật đầu, sau đó mang theo Tiêu Ngọc và Huân Nhi về phòng mình.
"Thế nào, từ sau khi tiến vào nội viện, ta cùng Huân Nhi luôn giúp ngươi quét dọn phòng." Mới vừa tiến vào phòng, Tiêu Ngọc liền tranh công kéo Tiêu Sắt ngồi xuống.
"Cũng không tệ lắm." Tiêu Sắt dịu dàng vuốt ve đầu Tiêu Ngọc.
"Hì hì." Tiêu Ngọc cười tít mắt, nói: "Không phải ngươi nói muốn giới thiệu hai người cho chúng ta nhận thức sao? Là ai nha!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận