Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 407: Hồn Thú 1

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
Bộ dạng của gốc hoa này rất kỳ quái, rễ cây và lá cây phía dưới đóa hoa đều là màn che của cây tử đăng, tỉ mỉ chải chuốt. Nhưng trên đỉnh là một bông hoa tulip vàng rực rỡ, hương thơm hoa tulip nồng đậm làm cho người ta có một cảm giác lộng lẫy.
"Lão sư, đây là cái gì?" Ninh Vinh Vinh cầm lấy đóa hoa, khẽ , vẻ mặt tò mò hỏi.
"Cái này tên là Ỷ La Tulip, là một gốc linh dược tiên phẩm, tác dụng cụ thể của nó ta cũng không giải thích quá nhiều, ngươi chỉ cần biết sau khi dùng nó, chẳng những không có bất kỳ tác dụng phụ nào, còn có thể giúp cho hồn lực của ngươi vững vàng hơn, tăng hồn lực của ngươi lên, lên cũng giúp cho võ hồn của ngươi, từ Thất Bảo Lưu Ly Tháp tiến hóa thành Cửu Bảo Lưu Ly Tháp." Tiêu Sắt nghiêm túcnghiêm túc nói.
Nghe vậy, không chỉ có Ninh Vinh VInh thậm chí là cả Ninh Phong Trí và Kiếm Đấu la đều sáng mắt lên, nhất là Ninh Phong Trí, hắn đưa hết toàn bộ bảo vật đè lên người Tiêu Sắt, không nghĩ tới nhanh như vậy đã có niềm vui.
Hơn nữa còn là một niềm vui lớn, Thất Bảo Lưu Ly Tháp tiến hóa thành Cửu Bảo Lưu Ly Tháp, đây chính là mục tiêu cả đời của hắn, vậy mà bây giờ nhanh như vậy có thể thực hiện ở trên người con gái nhà mình, nếu không phải hắn đã hứa sẽ cống hiến bảy phần tài phú của Thất Bảo Lưu Ly Tông cho Võ Hồn đế quốc, thì hắn cũng không muốn tiếc bất cứ giá nào, cầu Tiêu Sắt một gốc cây khác.
"Vinh Vinh, còn không mau cám ơn lão sư sư ngươi." Ninh Phong Trí cố nén kích động trong lòng, thúc giục nói.
"Cám ơn lão sư." Ninh Vinh Vinh cũng không nghĩ tới vậy mà có thể lấy được cơ duyên lớn như vậy, cười ngọt ngào, đang muốn hành lễ nói cảm ơn, lại bị Tiêu Sắt lên tiếng ngăn lại.
"Hành lễ thì không cần. Hãy nhớ rằng, bông hoa này không thể nuốt chửng. Cần phải hấp thụ nhụy hoa từ từ, chậm rãi ăn tinh hoa trong đó vào trong cơ thể, sau đó lại chậm rãi tu luyện hồn lực, để dược hiệu trải rộng tứ chi bách hài. Tiêu Sắt nói: "Trước tiên ngươi và phụ thân ngươi trở về Thất Bảo Lưu Ly Tông luyện hóa gốc tiên thảo này đi, ta và Tiên Nhi, Trúc Thanh còn cần phải đi bổ sung hồn hoàn trên người, chờ quay đầu lại tiếp ngươi đi ra ngoài lịch lãm, vừa lúc nhân dịp thời gian ngắn ngủi này thì hãy cố gắng ở với người nhà phụ thân một chỗ. Sau này đoán chừng trong vài năm tới ngươi cũng rất khó gặp lại gia đình.
Dứt lời, Tiêu Sắt ý bảo Tiểu Y Tiên, người sau mở ra một vết nứt không gian, ba người xẹt vào khe nứt biến mất không thấy.
Nhìn nơi ba người Tiêu Sắt biến mất, Ninh Vinh Vinh rất lâu không thể hoàn hồn, ánh mắt chuyển về Ninh Phong Trí,trong nháy mắt hốc mắt trở nên mơ hồ: "Ba ba, con..."
"Vinh Vinh, ngươi đã trưởng thành, nên có một mảnh đất cho riêng mình, huống hồ chỉ là mấy năm mà thôi, cơ thể của mấy lão già chúng ta vẫn còn khỏe mạnh, về sau cũng không phải không gặp được nữa, trở về đi, dựa theo cách nói của lão sư ngươi, luyện hóa gốc hoa này, ta không thể chờ đợi được chứng kiến sự ra đời của Cửu Bảo Lưu Ly tháp ra đời." Ninh Phong Trí vui mừng sờ đầu Ninh Vinh Vinh.
"Ừm, ba, ta sẽ làm." Ninh Vinh Vinh lau nước mắt khóe mắt, đỏ mắt gật đầu.
Ngay lập tức,
Dưới sự dẫn dắt của Kiếm Đấu La, mấy người bay tới nơi đóng quân của Thất Bảo Lưu Ly Tông. Mà ngay ngày hôm đó, tin tức Hạo Thiên Tông bị diệt không thể rời đi, một truyền mười, mười truyền trăm, vẻn vẹn chỉ mấy ngày, liền truyền khắp Đấu La đại lục.
Bên kia, mấy người Tiêu Sắt đã đi tới phía trên Sinh Mệnh Chi Hồ ở trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
"Có lẽ là nơi này." Ánh mắt Tiêu Sắt nhìn về phía dưới, bởi vì không có Thái Thản Cự Viên và Thiên Thanh Ngưu Mãng, Ám Ma Tà Thần Hổ và ba anh em Thiên Quân Kiến Hoàng lại trở thành Hồn Hoàn của Tiêu Sắt, vì thế mà Sinh Mệnh Chi Hồ đã thành vật vô chủ.
"Ca ca, hình như đáy hồ này có một không gian nhỏ, ngươi cẩn thận một chút." Long Quỳ nhẹ giọng, đột nhiên vang lên trong lòng Tiêu Sắt.
"Biết rồi." Tiêu Sắt gật đầu, bên trong không có gì bất ngờ chính là không gian nhỏ mà Cổ Nguyệt Na dựa vào lực lượng sáng tạo của Long Thần cấu tạo, đột nhiên ánh mắt chuyển về phía Tiểu Y Tiên: "Tiên nhi."
Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, bàn tay ngọc giơ lên, không gian lực thi triển, mặt ngoài hồ nước từ từ dâng lên một cánh cửa không gian.
"Chúng ta đi vào thôi." Vừa nói, Tiêu Sắt dẫn đầu lướt vào trong cánh cửa không gian, ba người Tiểu Y Tiên, Băng Long Vương, Chu Trúc Thanh theo sát phía sau.
Vừa mới tiến vào cánh cửa không gian, mấy người đã nhìn thấy một đám hung thú vây quanh một chỗ, có Đế Thiên, có Bích Cơ, có Vạn Yêu Vương, có Hùng Quân, có Xích Vương, còn có Tử Cơ và yêu linh.
Giờ phút này, bọn họ đang vây quanh sâu mập mạp, thật sự ngủ say, trong lúc thở dài một hơi, nguyên lực thiên địa bàng bạc từ trong cơ thể sâu mập lớn tuôn ra, bị bọn họ hấp thu, sau đó luyện hóa....
"Thật không nghĩ tới sâu trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm vậy mà còn che giấu nhiều hung thú như vậy." Nhìn thấy một màn kinh người trước mắt, trong lòng Chu Trúc Thanh không khỏi phát ra cảm thán, trước kia trong nhận thức của nàng, hồn thú mười vạn năm đã là tồn tại không thể lường trước được, vậy mà không nghĩ tới Tinh Đấu Đại Sâm Lâm còn tồn tại nhiều hung thú như vậy, trong đó có vài con, với thực lực hiện giờ của nàng, cũng không khỏi sinh ra sợ hãi.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Chu Trúc Thanh chuyển sang Tiêu Sắt đứng một bên, trong lòng cảm thấy an tâm.
Tiêu Sắt gật đầu, lấy lại một nụ cười an tâm.
"Nhân loại, mau cứu anh đi ra ngoài, anh đây nguyện ý hiến tế trở thành hồn hoàn trí tuệ của ngươi." Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu Tiêu Sắt.
Nghe ra chủ nhân của thanh âm đến từ con sâu mập mạp kia, Tiêu Sắt liếc mắt nhìn người trước một cái, trong lòng âm thầm buồn cười, những Hồn Thú khác thì có thể hiến tế, nhưng Thiên Mộng Băng Tằm hắn cũng không cần, nếu đối phương hiến tế, rất có thể sẽ giống như nguyên tác ngay cả hồn cốt cũng sẽ không lưu lại, mà Tiêu Sắt cần hồn cốt của hắn, hơn nữa còn phải là một khối hồn cốt ở đầu.
Mà lúc này, đám người Đế Thiên cũng phát hiện bốn người Tiêu Sắt xâm nhập.
"Nhân loại, thức thời thì mau rời khỏi nơi này." Cố nén xúc động trực tiếp phát động công kích, Đế Thiên phẫn nộ nói. Hắn không có lựa chọn trực tiếp ra tay, thứ nhất hồn thú cộng chủ Ngân Long Vương ở chỗ này ngủ say, không thể quấy nhiễu. Thứ hai, hắn cảm nhận được khí tức cực kỳ nguy hiểm trên bốn người Tiêu Sắt, nhất là Tiểu Y Tiên và Băng Long Vương, làm cho hắn có loại cảm giác đối mặt với Băng Long Vương thời kỳ toàn thịnh.
Tiêu Sắt không trực tiếp trả lời, ánh mắt chuyển hướng Băng Long Vương: "Băng Tâm, liền giao cho ngươi."
Băng Long Vương gật đầu, bước lên trước một bước, giọng nói lạnh nói: "Như thế nào? Đế Thiên ngay cả ta ngươi cũng không nhận ra sao?"
Trong lúc nói chuyện, khí tức bàng bạc từ trong cơ thể Băng Long Vương tuôn ra, ở phía sau hắn hóa thành một hình ảnh con rồng màu trắng thật lớn.
"Ngươi là... Băng Long Vương đại nhân." Đế Thiên lộ ra vẻ mặt không thể tin, hắn từng sống ở thời đại Long Thần, đương nhiên biết được sự tồn tại của Băng Long Vương, chỉ là không nghĩ tới Băng Long Vương đã ngã xuống cùng Hỏa Long Vương vậy mà sẽ xuất hiện ở chỗ này.
"Là ta." Băng Long Vương thản nhiên nói.
"Nhưng không phải ngài đã ngã xuống cùng với Hỏa Long Vương đại nhân sao? Làm thế nào ngài có thể ở cùng một chỗ với những người này? Còn có bây giờ trên người ngài làm sao có khí tức nhân loại?" Trong lòng Đế Thiên vừa sợ vừa mừng, nhưng càng nhiều nghi ngờ.
"Việc này nói ra thì dài, ngươi nên dẫn ta đi gặp Chủ Thượng trước đi, ta có việc muốn nói với nàng." Băng Long Vương nói.
"Cái này..." Đế Thiên có hơi chần chờ, đúng lúc này, trong không gian đột nhiên xuất hiện một cánh cửa không gian, giọng nói không linh từ bên trong truyền ra: "Đế Thiên, để Băng Long Vương tiến vào đi."
Nói xong, nàng nói với Băng Long Vương: "Tiến vào đi, ta cũng có rất nhiều chuyện muốn hỏi ngươi."
Băng Long Vương nói với Tiêu Sắt: "Các ngươi ở đây chờ ta trước."
"Đi đi, giúp ta mang theo một câu, lực lượng Tu La Thần trên người nàng, ta có thể giúp nàng hóa giải." Tiêu Sắt khẽ cười nói.
Băng Long Vương gật đầu, sau đó tiến vào cánh cửa không gian kia.

Bình Luận

0 Thảo luận