Gia Mã đế quốc, Đế Đô Gia Mã thánh thành.
Trụ sở Hải Minh.
Vừa mới xử lý xong chuyện hằng ngày của Hải Minh, Mỹ Đỗ Toa chuẩn bị bắt đầu tu luyện khẽ vuốt ve phần bụng nhô lên, trên gương mặt yêu diễm, toát ra nụ cười nhu hòa ấm áp.
Đúng lúc này, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng thông báo, "Báo, nữ vương bệ hạ, ngoài cửa có một vị Đấu Tông trẻ tuổi không rõ lai lịch, chỉ đích danh muốn tìm minh chủ đại nhân."
Dứt lời, trưởng lão mới nhiệm chức của Xà Nhân tộc Nguyệt Mị bước đi vào đại điện, quỳ một gối xuống đất.
"Người nọ trông như thế nào? Có xác định được thân phận như thế nào không?" Nữ vương Mỹ Đỗ Toa bưng chén trà ngọc thạch lên, thản nhiên hỏi.
Nguyệt Mị cung kính nói: "Thưa nữ vương đại nhân, người tới là một thiếu nữ bề ngoài nhìn qua mười bốn mười lăm tuổi, cũng không có báo tên, chỉ nói mình là em gái của minh chủ."
Em gái?
Khóe miệng Mỹ Đỗ Toa giật giật, theo nàng biết, Tiêu Sắt căn bản không có em gái, miễn cưỡng coi Tiêu Mị, Tiêu Thanh như là em gái nên đã đón tới Hải Minh, đoán chừng là tình cảm em gái mưa đó đi!
Còn Long Quỳ?
Xin lỗi, đã từ em gái, thăng cấp thành thê tử.
Việc này không thể gạt được nàng nữ vương Mỹ Đỗ Toa.
Cái tên chết tiệt kia rốt cuộc là đã trêu chọc bao nhiêu thiếu nữ ở bên ngoài đây.
Trong lòng nghĩ như vậy, lặng lẽ, chén trà trong tay nữ vương Mỹ Đỗ Toa bị bóp xuất hiện vết nứt, bắt đầu phát ra tiếng ọp ẹp.
Đồng thời, Nguyệt Mị cũng có chút hiểu biết ít nhiều đối với Tiêu Sắt, vị thiếu nữ kia tư sắc không tệ, thiên phú lại xuất chúng, thật sự là có khả năng là em gái mưa của Tiêu Sắt, nhìn thấy sắc mặt Mỹ Đỗ Toa không tốt, trong lòng ngay lập tức biết nàng tức giận, đột nhiên yếu ớt hỏi: "Nữ vương đại nhân. Vị tự xưng là em gái minh chủ đại nhân kia... Ngài có muốn gặp thiếu nữ trẻ đó không, hay là không?"
"Để cho nàng vào đi." Nữ vương Mỹ Đỗ Toa khẽ thở dài một tiếng, còn không đợi Nguyệt Mị xoay người, ngay sau đó lại nói: "Chờ một chút. Ta sẽ đến gặp nàng ấy. Ngược lại ta muốn xem lần này tên khốn nạn kia lại trêu chọc loại cô nương gì."
"Vâng. Nữ hoàng đại nhân." Nguyệt Mị dịu dàng hành lễ, xoay người dẫn đường về phía trước.
Trước cửa đại điện tổng bộ Hải Minh.
Thanh Lân phong khinh vân đạm đứng ở nơi đó, một bên, Hải Ba Đông, Gia Hình Thiên cũng ở đây, giờ phút này thân hình bọn họ có hơi chật vật, rõ ràng là vừa mới giao thủ với người khác, chịu thiệt thòi lớn.
"Hải lão đầu,
Ngươi và Tiêu Sắt quen nhau lâu nhất, biết cô nương này phải không? Vì sao ta chưa từng nghe qua, tuổi còn nhỏ lại có được thực lực Đấu Tông, chiến lực còn mạnh như vậy, cho dù lúc trước Tiêu Sắt ở tuổi của nàng, cũng không bằng như vậy được." Gia Hình Thiên hỏi Hải Ba Đông.
"Ta cũng không biết." Hải Ba Đông lắc đầu, nhìn về phía Thanh Lân, trong mắt tràn đầy kiêng kỵ.
Đúng lúc này, trong cửa điện vang lên một tiếng bước chân thanh thúy, Mỹ Đỗ Toa dẫn theo Nguyệt Mị không nhanh không chậm đi tới.
"Nữ vương." Hải Ba Đông và Gia Hình Thiên gật đầu hành lễ.
"Hai vị trưởng lão vất vả rồi." Nữ vương Mỹ Đỗ Toa gật đầu, ánh mắt chuyển hướng sang Thanh Lân, thản nhiên nói: "Không biết vì sao các hạ tìm Tiêu Sắt?"
Thanh Lân đánh giá Mỹ Đỗ Toa từ trên xuống dưới, đợi sau khi đôi mắt nhìn thấy bụng nhô lên, khẽ nhíu mày, nói với Mỹ Đỗ Toa: "Nữ vương đại nhân thật đúng là quý nhân quên chuyện nhiều, lúc trước ở sa mạc Tháp Nhĩ Qua, ngươi dùng ta để uy hiếp đại ca ca giao ra dị hỏa, đến nay ta vẫn còn rõ ràng."
Sa mạc Tháp Nhĩ Qua? Dị hỏa? Uy hiếp?
Mỹ Đỗ Toa đánh giá Thanh Lân lần nữa, cuối cùng hiểu ra, thoáng cái đã hơn năm năm trôi qua, tiểu cô nương ngây ngô kia bây giờ đã trưởng thành rồi.
"Ngươi là Thanh Lân!" Nữ vương Mỹ Đỗ Toa thăm dò hỏi.
"Đại ca ca ta đi đâu rồi? Ta muốn gặp hắn." Thanh Lân không phủ nhận, hỏi ngược lại.
Nữ vương Mỹ Đỗ Toa có hơi bất đắc dĩ, có lẽ tiểu nha đầu này vẫn còn đang ghi hận chuyện năm đó.
Nhưng với tư cách là nữ vương của Xà Nhân tộc, kiêu ngạo trong lòng không cho phép nàng xin lỗi, đột nhiên lạnh nhạt nói: "Ngươi đến trễ, cách đây không lâu hắn vừa mới đi tới Hắc Giác Vực, hiện tại đoán chừng đã chạy tới Trung Châu."
"Làm sao ta có thể tin tưởng ngươi?" Thanh Lân nhíu mày, đột nhiên hỏi.
"Ta cần gì phải lừa ngươi?" Mỹ Đỗ Toa ưỡn bụng, hỏi ngược lại.
"Có mùng một sẽ có mười lăm, ai biết được có phải ngươi lại ép buộc đại ca ca ta hay không."
"Cho dù là ta ép buộc thì ngươi có thể làm gì ta?"
Thanh Lân nhìn thẳng khuôn mặt xinh đẹp của Mỹ Đỗ Toa, phát ra chất vấn.
Mỹ Đỗ Toa cũng bị cô nương trước mắt này chọc giận, dứt khoát lười giải thích.
Hai người đối diện châm chọc lẫn nhau, bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt mơ hồ có xuất hiện tia lửa điện. Khí thế mạnh mẽ, áp chế làm cho một đám thành viên Hải Minh xung quanh không thở nổi.
Nhìn hai người liếc mắt một cái lúc nào cũng có thể đánh nhau, lúc này, một vị thiếu nữ khuôn mặt xinh đẹp đi tới, khuyên can nói: "Thanh Lân cô nương, ngươi hiểu lầm nữ vương đại nhân nhà ta."
"Ngươi là?" Thanh Lân nhìn về phía thiếu nữ, sắc mặt nhu hòa một chút, luôn cảm giác khuôn mặt đối phương làm cho nàng có chút quen thuộc.
"Ta?" Thiếu nữ chỉ mình, sau đó mỉm cười nói: "Ta chính là xà nữ lúc trước ở sa mạc Tháp Nhĩ Qua được người và Tiêu Sắt đại nhân cứu vớt. Nguyệt Nhi. Ở cung điện Xà Nhân tộc ta còn từng đưa cơm cho ngươi!"
Nghe đến đây, Thanh Lân mới hồi tưởng lại. Đột nhiên hỏi: "Đại ca ca ta thật sự đi Trung Châu rồi sao?"
Nguyệt Nhi nói, "Ừm, Tiêu Sắt đại nhân mang theo mấy người Tiểu Y Tiên đại nhân, Bỉ Bỉ Đông đại nhân, Nhưng mà ta nghe thấy Tiêu Sắt đại nhân nói sẽ ở lại Hắc Giác Vực một đoạn thời gian ngắn, ngươi đi qua không gian trùng động của Hải Minh của chúng ta đi qua đó, nói không chừng có thể đuổi kịp."
"Cảm ơn, xin hãy nhanh chóng dẫn ta qua đó." Tâm trạng Thanh Lân rất kích động, năm năm từng ngày qua từng đêm nàng không ngừng suy nghĩ, hối hận vì nàng trở thành trói buộc Tiêu Sắt không chỉ một lần, vì thế, bắt bản thân mình liều mạng rèn luyện ở Thiên Xà phủ, lần này, nàng sẽ không làm liên lụy Tiêu Sắt nữa.
Nghe vậy, ánh mắt Nguyệt Nhi chuyển hướng về phía nữ vương Mỹ Đỗ Toa. Xin phép nàng ấy.
Nữ vương Mỹ Đỗ Toa khoát tay áo, "Dẫn nàng đi."
........
Bên kia, trong lúc Thanh Lân đi qua không gian trùng động, Tiêu Sắt đã cùng Chúc Khôn trở lại tổng bộ Hải Vương Các phong thành Hải Minh.
Mọi người khi biết được người Tiêu Sắt mang về chính là tộc trưởng Thái Hư Cổ Long nhất tộc, đương thời còn sót lại là một trong tam đại cường giả Cửu Tinh Đấu Thánh Long Hoàng Chúc Khôn, ai nấy đều khiếp sợ không thôi.
"Thật không nghĩ tới ở địa giới nhỏ bé của Hắc Giác Vực, vậy mà có thể được ngươi tạo ra sáu bảy Đấu Tôn, cũng khó có được." Ánh mắt Chúc Khôn đảo qua từ trên người các Đấu Tôn Hải Vương, đối với Tiêu Sắt tán thưởng nói.
"Long Hoàng tiền bối nói đùa, mấu chốt vẫn là chính bọn họ." Tiêu Sắt cười nhạt một tiếng, không có quá nhiều rối rắm đề tài này, ngay lập tức căn cứ vào nguyên tác của Đấu Phá, đơn giản thuật lại hiện trạng hiện giờ của Thái Hư Cổ Long nhất tộc.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận