----
"Ngươi luyện chế Thiên hồn dung huyết đan làm gì?" Mỹ Đỗ Toa có chút kinh ngạc hỏi.
"Xà nhân tộc không phải có một loại bí pháp bồi dưỡng trẻ con sao?" Tiêu Sắt hỏi lại, mỉm cười nhìn bụng Mỹ Đỗ Toa.
Nghe lời này, Mỹ Đỗ Toa cũng nhìn theo ánh mắt Tiêu Sắt, phát hiện không nhìn tới bụng, mặt đẹp hơi hơi đỏ lên, trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua, một tay dịu dàng vuốt ve bụng, một tay ngọc không tự chủ mà cầm bàn tay Tiêu Sắt, cả hai đều không nói gì.
... Ban đêm!
Vầng trăng như khay bạc, bầu trời đầy sao
Ánh trăng sáng ngời rơi xuống rừng trúc trông thật mỹ lệ.
Đi ra từ phòng Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Sắt đi vào phòng Tiểu Y Tiên.
"Ta còn tưởng rằng đêm nay ngươi muốn qua đêm ở phòng Mỹ Đỗ Toa đây!" Tiêu Sắt mới vừa tiến phòng, Tiểu Y Tiên liền đón lấy, thuần thục cởi áo cho hắn.
"Ta cũng muốn lắm, nhưng không thể quấy rầy tỷ muội người ta." Tiêu Sắt cười khổ nói.
"Long Quỳ đâu? Sao không thấy nàng ra tới." Tiểu Y Tiên xếp áo Tiêu Sắt chỉnh tề, đặt trên tủ quần áo.
"Long Quỳ ở phòng Toa Toa cùng Điệp, đêm nay các nàng muốn nói một vài chuyện giữa các nữ nhân." Tiêu Sắt cởi giày, trực tiếp nằm lên giường của Tiểu Y Tiên, tay trái mở ra, tay phải gối cổ, thuận miệng hỏi: "Trúc Thanh đâu? Sao nàng lại rời học viện Già Nam."
"Vốn ta cũng muốn để nàng lưu lại nhưng nàng nói không muốn làm một đoá hoa trong nhà ấm nên theo ta ra ngoài rèn luyện, tám tháng này, nàng tu luyện khắc khổ hơn bất kỳ ai." Tiểu Y Tiên cũng nằm xuống, dựa vào ngực Tiêu Sắt, mỉm cười nói.
"Vẫn quật cường như vậy, ước nguyện lúc trước khi ta đưa nàng từ đại lục Đấu La tới đây chính là không muốn để nàng trải qua cuộc sống lo lắng đề phòng." Tiêu Sắt bất đắc dĩ cười nói.
"Nếu không thì lát nữa ngươi đi nói với nàng? Nàng và nha đầu Tử Nghiên ở trên lầu ba, hẳn là đã trở lại." Tiểu Y Tiên dùng ngón tay vẽ vẽ trên ngực Tiêu Sắt.
"Sẽ đi, nhưng Tiên Nhi à, ta nhớ mgươi lớn hơn ta một tuổi, sắp tròn mười tám đi." Tiêu Sắt nắm lấy tay Tiểu Y Tiên hôn hôn, cười xấu xa nói.
"Đúng vậy, còn thiếu mấy tháng là tròn mười tám. Làm sao vậy?" Tiểu Y Tiên theo bản năng gật đầu, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, mặt đẹp nháy mắt ửng đỏ. Nàng nhớ Tiêu Sắt từng nói, chờ sau khi thành niên sẽ ăn nàng, chẳng lẽ hắn muốn...
Quả nhiên, ngay sau đó, Tiêu Sắt ôm thân thể mềm mại của nàng, trở mình.
"Ngươi... Ngươi muốn làm gì? Không phải nói chờ sau khi ta thành niên sao? Ta còn thiếu mấy tháng đây." Cảm nhận được ánh mắt nóng cháy của Tiêu Sắt cùng với tiếng thở dốc, Tiểu Y Tiên đỏ mặt, có chút trốn tránh nói.
"Lễ thành niên ở đại lục Đấu Khí là mười sáu tuổi, ngươi đã sớm thành niên, ta cũng vừa thành niên...." Tiêu Sắt mỉm cười, vung tay phải lên, nến tự động tắt, màn che rũ xuống.
Thoáng chốc, trong phòng có cảnh xuân sắc lặng yên trình diễn, đáng tiếc, không ai có phúc quan sát.
.......
Khi Tiêu Sắt rời phòng Tiểu Y Tiên đã là ba giờ sáng, bên ngoài gác mái lóe tia sét, mây đen giăng đầy.
Từ chín giờ tối đến ba giờ sáng, Tiêu Sắt lôi kéo Tiểu Y Tiên học "ngoại ngữ", ngay cả chính hắn đều không thể không bội phục năng lực của bản thân, lâu dài mà cường tráng.
Ra khỏi phòng, Tiêu Sắt thu liễm hơi thở, lặng yên không một tiếng động lên lầu ba.
Bởi vì phòng Tiểu Y Tiên ở lầu hai cho nên Tiêu Sắt nhanh tới lầu ba.
Giống lầu hai, lầu ba có hai gian phòng ngủ.
Căn cứ theo lời Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh ở phòng phía tây, cũng chính là hướng học viện Già Nam, Tử Nghiên ở phòng phía đông.
Tiêu Sắt lặng yên đẩy cửa phòng ra, hắn quyết định cho mèo con niềm vui bất ngờ.
Linh hồn lực khổng lồ phóng thích khiến âm thanh bị cách ly, rèm che trên giường được buông xuống, không nhìn thấy gì, nếu Tiêu Sắt muốn thì có thể dễ dàng thấy rõ cảnh bên trong, nhưng đang muốn tạo niềm vui bất ngờ mà.
Đi vào giường, vén màn lên, Tiêu Sắt nhìn thấy trên giường có một nữ nhân nằm quay mặt sang hướng khác, tóc dài lại xõa ra, cơ thể nhỏ xinh nằm gọn trong chăn.
Tiêu Sắt cởi giày, mèo con ngủ rất sâu, vẫn không có phát hiện người khác tiến vào. Tiêu Sắt nhẹ nhàng xốc một góc chăn rồi bò vào, cảm nhận được độ ấm cùng mùi hương thiếu nữ nhàn nhạt, lòng muốn học "ngoại ngữ: của Tiêu Sắt lại ngo ngoe rục rịch.
Có một vị học giả từng nói, chỉ có thực tiễn mới là tiêu chuẩn duy nhất của chân lý.
Lại có người từng nói, cần phải giữ lòng học tập hăng say, nếu không sẽ mai một. Tuy rằng Tiêu Sắt đã thực tiễn với Tiểu Y Tiên và Mỹ Đỗ Toa, đã học "ngoại ngữ" rất tốt nhưng không thể kiêu ngạo, muốn ôn cũ học mới.
Cho nên Tiêu Sắt quyết định lôi kéo mèo con, học tập "ngoại ngữ" lần nữa, dù sao mèo con đã đủ tuổi, nên nhập học.
Nhẹ nhàng ôm lấy mèo con từ phía sau, đầu chôn vào tóc nàng, hình như có mùi hương không đúng lắm, Trúc Thanh thay đổi dầu gội bao giờ? Chẳng lẽ bởi vì thời gian ta không ở đây, nàng dùng hết đầu gội do ta điều chế? Có khả năng, đã qua hơn nửa năm rồi.
Mèo con chỉ ăn mặc một cái áo ngủ đơn bạc, áo ngủ rất mỏng, mềm mại, dệt từ tơ Thiên tằm tam giai, lúc trước Tiêu Sắt dùng hỏa năng đổi ở ngoại viện, Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh, Tiêu Ngọc đều có mấy bộ. Ngay cả Huân Nhi cùng Tử Nghiên cũng đều được một kiện.
"Kỳ quái, sao chén ngọc của Trúc Thanh lại thu nhỏ." Tiêu Sắt chạm vào ngực Chu Trúc Thanh rồi bỗng nhíu mày, cảm thấy kỳ quái: Chẳng lẽ là bởi vì tu luyện quá khắc khổ nên gầy đi? Hay là do mình so với Mỹ Đỗ Toa nên thấy khác? Không đúng, Trúc Thanh không hề kém hơn nha!
"Ầm ầm ầm..."
Đúng lúc này, ngoài phòng chợt có tiếng sấm sét nổ vang, mèo con ưm một tiếng, đột nhiên quay đầu vùi vào ngực Tiêu Sắt, hai tay ôm cổ Tiêu Sắt, thân thể cả hai gần như dán sát vào nhau.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận