Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 210: Mẫu bạo long quỷ dị

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
Lải nhải mắng Ngọc Tiểu Cương một trận xong, Liễu Nhị Long tức khắc dễ chịu hơn rất nhiều, cuối cùng cũng phát tiết áp lực đè nén trong lòng nhiều năm.
"Nhị Long, ngươi xem Tiểu Tân đã thành như vậy rồi, nếu không thì bỏ đi, nhóm Tiêu Sắt cũng sắp tới." Thấy Liễu Nhị Long mắng mệt rồi, Phất Lan Đức khuyên can.
"Tới thì tới, chẳng lẽ lão nương sẽ sợ mấy tên tiểu quỷ." Liễu Nhị Long bĩu môi, ánh mắt lại nhìn về phía Ngọc Tiểu Cương ủy khuất sắp khóc, quát to: "Một đại nam nhân, đỏ mắt cái gì, từ trước tới nay ta rất chán ghét bộ dạng ngượng ngùng xoắn xít của ngươi, muốn được người khác tôn trọng thì phải học tôn trọng chính mình."
"Ta biết rồi, Nhị Long." Khuôn mặt cứng đờ của Ngọc Tiểu Cương cố nặn ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Chính là liếm cẩu không được chết tử tế, đối mặt với nữ nhân thứ hai mà hắn yêu trong đời, hắn đã hèn mọn tới cực điểm.
Từ cuộc đối thoại giữa hai người có thể nhìn ra không phải lần đầu Ngọc Tiểu Cương bị Liễu Nhị Long mắng. Chẳng qua bởi vì Ngọc Tiểu Cương biến thành tên ẻo lả nên bị mắng thảm hơn mà thôi.
"Đúng rồi Nhị Long, thân thể bá mẫu thế nào? Sao không thấy nàng đi cùng ngươi." Phất Lan Đức lướt qua đề tài khác.
"Ngay cả chúng ta cũng đã một đống tuổi, mụ mụ chỉ là người thường...." Liễu Nhị Long than nhẹ một tiếng, ngửa đầu nhìn về phía phía chân trời, giọng dần dần nhỏ đi.
"Nén bi thương!" Phất Lan Đức có chút nặng nề nói.
"Không có việc gì, mụ mụ sống thọ và chết tại nhà, thời điểm ra đi rất thanh thản cho nên chúng ta phải vui vẻ mới đúng." Liễu Nhị Long mỉm cười, trong đầu nhớ lại lúc còn là thiếu nữ.
Khi đó mẫu thân sinh bệnh, hết sức nguy kịch, đúng lúc nàng gặp được một kẻ thần bí mặc áo choàng trắng ở Thiên Đấu thành, đội đấu lạp và đeo mặt nạ.
Biết mẫu thân bệnh nặng, kẻ thần bí ra tay giúp đỡ.
Sau khi mẫu thân ăn đan dược mà kẻ thần bí cho, giữ được tính mạng, bệnh tình chuyển biến tốt đẹp.
Sau đó hai người lại ở chung mấy ngày.
Từ giọng nói của ' kẻ thần bí ', nàng đoán đối phương là một thiếu niên độ tuổi như mình.
Vì thế nàng muốn cảm tạ đối phương, nhưng đối phương không muốn để lộ mặt thật.
Mỗi khi ở cùng thiếu niên, nàng cảm thấy rất an tâm.
Sau khi mẫu thân khỏi hẳn, thiếu niên liền rời đi, từ đó nàng không còn gặp lại nữa.
Nhiều lần nàng muốn ra ngoài tìm kiếm, nhưng biển người mênh mông, nàng lại không biết phải đến nơi nào tìm, nàng cũng chỉ biết mỗi giọng nói cùng cái tên không biết thật hay giả của đối phương.
.........
Liễu Nhị Long than nhẹ một tiếng, trong tầm nhìn có thêm ba điểm sáng, điểm sáng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành bóng người, hình như một bóng người còn ôm một người.
"Phất lão đại, có người bay qua bầu trời." Liễu Nhị Long nhíu mày nói.
Nghe vậy, mọi người đều tỏ vẻ cảnh giác, giương mắt nhìn lên thì thấy ba bóng dáng quen thuộc, Tiêu Sắt, Chu Trúc Thanh, Tiểu Y Tiên.
"Nhị Long là bọn Tiêu Sắt, lát nữa đừng xúc động, coi như ta cầu ngươi." Phất Lan Đức có chút nghiêm trọng, có lẽ không ai biết rõ sự cường đại của Tiêu Sắt hơn hắn.
Phất Lan Đức vừa nói xong, trước ánh mắt chăm chú của Liễu Nhị Long cùng đám người Sử Lai Khắc, đám Tiêu Sắt hạ xuống.
"Oa, Tiểu Áo, mỹ nữ bên cạnh Tiêu Sắt, nàng này xinh đẹp hơn nàng kia, vị mỹ nữ tóc vàng này xinh đẹp hơn tất cả mỹ nữ chúng ta từng gặp." Nhìn thấy Thiên Nhận Tuyết trong lòng Tiêu Sắt, Mã Hồng Tuấn thì thầm với Áo Tư Tạp.
Áo Tư Tạp khẽ gật đầu nhưng lại yên lặng không nói. Hiện tại, chuyện duy nhất mà hắn cần phải làm là nỗ lực hạ thấp cảm giác tồn tại của bản thân, nếu không lại nghe nhắc đến chuyện Đái Mộc Bạch đã làm, hắn thật sự muốn chết cho rồi.
"Viện trưởng Phất Lan Đức, đến lúc Trúc Thanh giải quyết ân oán với Đái Mộc Bạch rồi." Tiêu Sắt nhẹ nhàng buông Thiên Nhận Tuyết ra, trong mắt có hai ngọn lửa màu hồng phấn lượn lờ, chợt nhấc chân phải dậm nhẹ.
Lấy bản thân hắn làm trung tâm, một vòng lửa màu hồng phấn khuếch tán, nhiệt độ chung quanh chợt tăng cao, đám người Phất Lan Đức không kịp phản ứng, chỉ theo bản năng giơ tay bảo vệ mặt.
Nhưng công kích như trong tưởng tượng của bọn hắn vẫn chưa đến, tất cả ngẩng đầu nhìn nhìn, một đám trợn mắt há hốc mồm, chỉ thấy cây cối, hoa cỏ trong phạm vi trăm mét đều đã biến mất, xuất hiện một khu đất trống rộng lớn.
Nếu không phải nhìn thấy dấu vết đốt cháy ở rìa đất trống, bọn họ đều hoài nghi nơi vốn là một một mảnh đất bằng phẳng.
Hít!
Tất cả người học viện Sử Lai Khắc và Lam Bá đều hít hà một hơi.....
Nếu ngọn lửa này dừng trên người bọn họ, chỉ sợ cũng sẽ biến mất y như vậy.
Bọn họ đều bị thực lực của Tiêu Sắt làm chấn động, tinh thần hoảng hốt.
Mặt Đái Mộc Bạch trắng bệch, hung hăng nuốt nước miếng, giờ phút này hắn mới biết được mình ngu xuẩn cỡ nào, dĩ nhiên chọc phải một gia hoả khủng bố thế này. Nếu vừa rồi ngọn lửa nhằm vào Sử Lai Khắc, chỉ sợ bọn họ khó mà thoát khỏi.
"Viện trưởng Phất Lan Đức, bắt đầu đi." Tiêu Sắt cười nói.
"A... Nga...." Nghe Tiêu Sắt nói, Phất Lan Đức từ trong chấn động bừng tỉnh, nuốt nuốt nước miếng, nhìn về phía Đái Mộc Bạch, nói: "Mộc Bạch, không cần miễn cưỡng."
"Ta đã biết, nhưng ta cũng không bởi vậy mà sợ hãi, ta sẽ khiến nữ nhân phản bội ta trả giá đắt." Đái Mộc Bạch nắm chặt tay, đi vào trung tâm khu đất trống.
Chu Trúc Thanh và Tiêu Sắt liếc nhau, Tiêu Sắt gật đầu. Chu Trúc Thanh cũng tiến vào.
Trên đất trống.
Ánh mắt Đái Mộc Bạch lạnh băng, lưng thẳng tắp, thịt mỡ run lên.
Chu Trúc Thanh lạnh nhạt đứng dối diện, cử chỉ ưu nhã thong dong.
"Chu Trúc Thanh, hôm nay ta muốn để ngươi biết, dù võ hồn của Đái Mộc Bạch ta biến dị, thân thể mập ra, vẫn không phải người mà ngươi có thể đánh bại, vương không thể nhục.... Hổ viên phụ thể!"
Ánh sáng trắng bùng nổ, Đái Mộc Bạch khom người, hai tay rũ xuống, xương cốt kêu bùm bùm, thân thể to tra, khiến quần toàn thân rách nát.
Hai vàng một tím, ba vòng Hồn hoàn đồng thời từ dưới chân Đái Mộc Bạch dâng lên.
Ánh sáng trắng xanh chậm rãi tiêu tán, một sinh vật đầu hổ thân vượn đập vào mắt mọi người. Khi sinh vật này xuất hiện, nhiệt độ tăng thêm vài phần.
"Thân của Hợp viên mà lại mang đầu hổ, đây là thứ quỷ gì?" Tiểu Y Tiên ngạc nhiên.
Ngoại trừ Chu Trúc Thanh cùng đám người Sử Lai Khắc, phần lớn người còn lại lần đầu thấy võ hồn của Đái Mộc Bạch, không hẹn mà cùng kinh ngạc, đặc biệt là Tiểu Y Tiên, từ nhỏ sinh hoạt ở Ma Thú sơn mạch, nàng quá quen thuộc với Hợp viên, không ít lính đánh thuê đã bị loại yêu thú này giết.
Khoé miệng Tiêu Sắt co rút, con hổ viên này thật có chút.....
Trừ Thiên Nhận Tuyết, tất cả mọi người đều không chú ý tới, từ lúc Tiêu Sắt mở miệng nói chuyện, Liễu Nhị Long vốn nổi giận lại yên tĩnh, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Sắt trông rất quỷ dị....

Bình Luận

0 Thảo luận