Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 299: Ta là nữ

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:38
----
Tiến vào Vũ Hồn thành, Võ Hồn điện, đội ngũ dự thi được sắp xếp nơi ở.
Tiêu Sắt cùng Thiên Nhận Tuyết cũng được an bài một chỗ rất tốt sân.
Tiêu Sắt mới vừa mở cửa phòng, còn chưa kịp đóng lại thì một bóng đen đột nhiên phóng về phía hắn.
Tiêu Sắt cả kinh, người đến lại có thể thoát khỏi cảm ứng của hắn, tuyệt đối không phải kẻ đầu đường xó chợ, đang muốn thả dị hỏa công kích thì chóp mũi ngửi được một luồng mùi hương quen thuộc.
Tiêu Sắt hơi ngẩn ra, cười đưa tay, tùy ý để một thân thể đẫy đà nhào vào ngực, đang muốn mở miệng hỏi dò thì miệng liền bị cặp môi mềm mại ướt át lấp kín.
Tiêu Sắt là người thế nào, đã từng liên tục đại chiến với Mỹ Đỗ Toa ba ngày ba đêm ở thần điện, chiến đến Tiểu Y Tiên, mèo con liên tục ngây ngất, rất nhanh liền nắm giữ quyền chủ động hôn môi.
Sau mười phút, ánh mắt nữ nhân trở nên mê ly, thở hồng hộc ngã trong lòng Tiêu Sắt.
"Đông Nhi, sao ngươi lại tới đây?" Tiêu Sắt một tay ôm lấy nữ nhân, một tay đóng chặt cửa phòng.
Ánh nắng chiều từ cửa sổ chiếu vào phòng, rơi xuống gương mặt nhu mì xinh đẹp mang theo chút u oán.
Nữ nhân tuyệt sắc, đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở, khí chất quyến rũ, có một dáng người gợi cảm tuyệt đỉnh, da thịt và dung mạo như thiếu nữ tuyệt mỹ tràn ngập sức sống, thân thể mềm mại cùng với chút phong tình giữa hai chân mày khiến nàng trở nên thành thục.
Tóc dài buông xuống vai, mặc một bộ áo ngủ mà Tiêu Sắt từng mặc hai năm trước, rộng rãi mà gợi cảm, một đôi quả nho ẩn hiện bên dưới, hiển nhiên nàng vừa tắm rửa trong gian phòng phòng này. Tiêu Sắt cao hơn nữ nhân một ít, nhìn xuống chỉ cổ áo nàng, một rãnh sâu lúc ẩn lúc hiện, làm người ta cực kỳ say sưa. . . . .
Ai có thể nghĩ đến, Giáo Hoàng Bỉ Bỉ Đông cao quý để người ta không nhịn được mà quỳ bái sẽ nằm gọn trong lòng một nam nhân thế này.
"Làm sao? Ta không thể tới sao?" Bỉ Bỉ Đông cười nói: "Ta nghe nói người nào đó còn làm lớn bụng người ta ở đại lục Đấu Khí."
"Ạch. . . ." Khoé miệng Tiêu Sắt giật giật, cười nói: "Đó là bất ngờ, đó là bất ngờ."
"Thật sự chỉ là bất ngờ sao? Trừ khi ngươi chứng minh cho ta." Bỉ Bỉ Đông không tin.
"Chứng minh như thế nào?" Tiêu Sắt hơi khó hiểu. Cũng không thể để hắn tách Vẫn Lạc Tâm Viêm cùng Hải Tâm Diễm ra rồi dung hợp lại từ đầu cho sinh ra tà hỏa đi.
"Ta muốn. . . ." Bỉ Bỉ Đông che môi đỏ, ngay lúc nàng muốn dán môi đỏ vào môi Tiêu Sắt thì ngoài cửa có tiếng bước chân dồn dập vang lên, ngay sau đó có tiếng gõ cửa.
"Ai đó, tối rồi có để người ta ngủ hay không." Tiêu Sắt có chút tức giận nói.
"Tiểu sắt, trời còn chưa tối đây." Bỉ Bỉ Đông tựa trong lòng Tiêu Sắt, ngón tay ngọc chọc chọc ngực hắn, thấp giọng nói.
"Ạch. . ." Tiêu Sắt tức giận trừng Bỉ Bỉ Đông, ngươi đang giúp ai đây?
Ngoài cửa có một giọng nói ôn hòa vang lên: "Tiêu Sắt, là ta, Liễu Nhị Long."
"Liễu Nhị Long?" Nghe giọng nói êm ái này, Tiêu Sắt ngẩn ra rồi nhanh chóng phản ứng lại, nhìn Bỉ Bỉ Đông mà cười khổ: "Đông Nhi, ngươi xem có muốn giải thích rõ với nàng hay không?"
"Xem ngươi rồi." Bỉ Bỉ Đông cười nói.
Tiêu Sắt gật gù,
Thấp giọng nói: "Đông Nhi, ngươi mặc vào trang phục lúc trước thấy nàng đi, ta ra mở cửa."
"Ừ." Bỉ Bỉ Đông khẽ gật đầu, đi đến sau bình phong.
Cửa phòng mở ra, bóng dáng quen thuộc của Liễu Nhị Long ánh vào mắt Tiêu Sắt, ngày hôm nay Liễu Nhị Long mặc một cái váy màu trắng, trang phục thiên hướng thiếu nữ, mặt trái xoan, sự trong trẻo đoan trang lại thêm chút hiên ngang lạnh nhạt, phối hợp với ánh mắt mê người tạo nên khí chất đặc biệt.
"Hình như vừa rồi ta nghe có người ở bên trong nói chuyện, không quấy rầy các ngươi đi!" Ánh mắt Liễu Nhị Long có chút phức tạp, chần chờ nói.
"Không có gì, vào đi, lần trước đáp ứng ngươi lần thứ hai gặp mặt sẽ cho ngươi một lời giải thích hợp lý, bây giờ đúng lúc 'Tiêu Hoả Hoả' ở đây." Tiêu Sắt đưa tay nói.
"Tiêu Hoả Hoả?" Mắt Liễu Nhị Long sáng lên, nhiều năm qua nàng vẫn không gả, chưa từng để ý tới Ngọc Tiểu Cương không phải là đợi khoảnh khắc này sao?
Liễu Nhị Long đi vào phòng liền ngửi được một luồng mùi hương nữ tính nhàn nhạt, mặt đất có chút ướt, hiển nhiên vừa có người tắm rửa trong căn phòng này, nàng không khỏi nhíu mày, trong lòng có linh cảm không tốt. Thế nhưng nghĩ đến có thể gặp lại người mình nhớ nhung xa cách ba mươi năm, tất cả chuyện khác đều không còn quan trọng.
"Ngồi xuống trước, uống chén trà đi!" Tiêu Sắt rót một chén trà cho Liễu Nhị Long.
"Cảm tạ." Liễu Nhị Long ngồi xuống, nhận lấy chén trà rồi nhìn quanh nhưng chưa nhìn thấy Tiêu Hoả Hoả', không khỏi hỏi: "Tiêu Hoả Hoả đâu?"
Tiêu Sắt gật gù, ánh mắt chuyển sang bức bình phong: "Đi ra đi."
Hắn vừa nói xong, một bóng người mặc áo trắng, đeo mặt nạ quỷ cùng nón rộng vành trắng bước ra từ bình phong.
Nhìn bóng người cực kỳ quen thuộc trước mắt, hai mắt Liễu Nhị Long mông lung, ngấn nước, cả người cứng đờ tại chỗ, chén trà trong tay rơi xuống đất phát ra tiếng bốp, mặc cho nước trà bắn tung toé nhưng nàng chẳng hay biết.
"Hỏa. . . Tiểu Hỏa, đúng là ngươi sao? Không phải ta đang nằm mơ chứ? Bao nhiêu năm nay ta vẫn luôn tìm ngươi, ngươi đi đâu?" Giọng nói dịu dàng đặt câu hỏi mang theo sự run rẩy kịch liệt, nước mắt không kìm được mà chảy xuống, nàng đang cực kỳ kích động.
Bỉ Bỉ Đông dưới mặt nạ tức giận nhìn chằm chằm Tiêu Sắt, chợt dùng giọng nói giống với Tiêu Sắt đáp lại: "Là ta, tâm ý của ngươi ta đã biết, thế nhưng xin lỗi, chúng ta không cách nào ở cùng nhau."
"Tại sao không thể? Là bởi vì ta già sao?" Liễu Nhị Long lại rơi lệ.
"Không phải. Ngươi cũng không già, ngược lại vẫn còn rất đẹp." Bỉ Bỉ Đông lắc đầu.
"Đó là bởi vì ngươi đã có hài tử sao?" Liễu Nhị Long nghiêng đầu nhìn Tiêu Sắt, kiên định nói: "Ta không quan tâm, ta coi Tiểu Sắt như con của mình."
Khoé miệng Tiêu Sắt giật giật, không có mở miệng mà lẳng lặng chờ đợi Bỉ Bỉ Đông trả lời.
"Cũng không phải." Bỉ Bỉ Đông vẫn lắc đầu.
"Vậy bởi vì cái gì?" Liễu Nhị Long không rõ.
"Ngươi vẫn nên quên ta đi, ta cũng không muốn phá hoại hồi ức đẹp đẽ trong lòng ngươi." Bỉ Bỉ Đông thở dài nói.
"Dù ngươi bần cùng hay bao nhiêu tuổi, dù cho dung mạo ngươi xấu, có hài tử, đời này ta đều muốn đi cùng ngươi, ta không quan tâm gì cả." Liễu Nhị Long kích động nói.
"Dù cho ta là nữ?" Bỉ Bỉ Đông đổi về giọng nói mềm mại vốn có.
"Đúng, dù cho ngươi là nữ." Liễu Nhị Long gật gù, đột nhiên: "A. . . Ngươi là nữ?"

Bình Luận

0 Thảo luận