"Đó là đương nhiên, bất kể là thuật luyện dược hay tu vi thì dù ngươi không phải là người xuất sắc nhất ở Đấu Khí Đại Lục, nhưng lại là người có đủ tư cách làm lão sư nhất, lúc trước chỉ là do gặp phải người không tốt thôi. Lần này ta tới Đan Tháp là có ba việc, một là hồi sinh ông, thứ hai là để A Tị bái ông làm sư, thứ ba chính là..." Tiêu Sắt lộ ra nụ cười thần bí.
"Thứ ba là cái gì?" Dược lão không khỏi tò mò.
"Hoa Bà Bà xuất hiện đi, Dược Trần ca ca mà bà ngày đêm mong nhớ đang ở trước mặt bà đấy." Tiêu Sắt lấy ra nạp giới chứa hồn.
Nạp giới chợt lóe lên ánh sáng, linh hồn của Hoa Bà Bà từ bên trong bay ra.
"Hoa Ngọc..." Con ngươi của Dược Trần và Huyền Y đều co rút lại.
Tình nhân cũ và tình địch gặp mặt nhau, không cần phải nói khung cảnh hiện tại xuất sắc tới cỡ nào.
Ba người nhìn nhau, Hoa Bà Bà liếc mắt đưa tình nhìn chằm chằm Dược Trần, hai mắt rưng rưng. Vẻ mặt Dược Trần vô cùng phức tạp, ông ta cũng không ngờ rằng đời này của ông ta vẫn có thể gặp lại Hoa Ngọc, hơn nữa còn trong trạng thái như vậy.
Huyền Y nhìn Dược Trần, lại nhìn về phía Hoa Bà Bà, hàm răng cắn chặt môi đỏ, trong lòng tiếc hạn Hoa Ngọc biến thành linh hồn, nhưng đồng thời lại không thể không cảm thấy ghen tuông, đôi gò bồng đào đầy đặn khẽ phập phồng, phác họa ra đường cong xiêu động lòng người.
Tiêu Sắt giải thích: "Một năm trước khi ta vừa tới Trung Châu, từng đưa mẹ con Vận Nhi và Nạp Lan Yên Nhiên ở lại Hoa tông, trong một lần tình cờ thì gặp được Hoa Bà Bà đang cận kề cái chết, Hoa Bà Bà đã truyền Đấu Khí cả đời mình cho Vận Nhi, đúng lúc ta chạy tới, cho bà ta dùng Hồn Anh Quả để bảo vệ linh hồn của mình, hiện giờ bà ta cũng là linh hồn thể giống như ông, đợi lát nữa ta sẽ luyện chế cơ thể cho hai người, như thế cả hai có thể hoàn toàn sống lại.
"Thế nào Dược lão, ta có đủ lòng thành nhỉ. Ta cũng đã chuẩn bị một phần Hồn Anh Quả cho ông rồi, bịch, cho ông đấy."
Vừa nói, Tiêu Sắt vừa ném Hồn Anh Quả sang.
Dược lão nhận lấy Hồn Anh Quả, trên mặt lại không có chút vui mừng nào, khuôn mặt già đỏ lên, trong lòng thầm kêu khổ, bởi vì Huyền Y đã bắt đầu thầm so đo với Hoa Ngọc.
"Khụ khụ...." Dược lão ho khan vài tiếng, nói sang chuyện khác: "Cảm ơn Tiêu Sắt, A Tị này ta thu, cả đời này ta sẽ cố gắng hết sức để dạy hắn thành tài."
"Vậy ta đây thay mặt A Tị cảm ơn." Tiêu Sắt cười khẽ, nhận lấy A Tị từ trong lòng Vân Vận rồi đặt xuống đất, bảo hắn đứng dậy: "A Tị, sau này Dược Trần tiền bối chính là lão sư của con, con phải kính yêu ông ta giống như kính yêu cha vậy, nào... Mau qua đó gọi lão sư."
Tuy A Tị không biết lão sư là gì, nhưng nếu cha già đã bảo hắn kêu vậy hắn liền kêu. Lập tức bước đôi chân ngắn ngủn của mình, xiêu vẹo đi về phía Dược Trần, vừa đi vừa kêu: "Xin chào lão sư..."
"Ha ha, A Tị ngoan." Dược lão ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt đầu A Tị, hiển nhiên cũng vô cùng vui vẻ, tên nhóc giống như một tờ giấy trắng này thật khiến người khác muốn thương yêu.
Một lúc sau, A Tị lại trở về với vòng tay của Vân Vận, Tiêu Sắt nói: "Vậy Dược lão hãy chờ tới khi A Tị ba tuổi bắt đầu có thể tu luyện Đấu Khí, ta sẽ đưa hắn tới bên cạnh ông để dạy dỗ, đương nhiên nếu ông có thể đến Hải Minh ở Gia Mã Đế Quốc để dạy hắn thì không còn gì tốt hơn."
"Tiểu tử ngươi quả nhiên là không phải kiểu người chịu thiệt mà, được rồi, dù sao Tinh Vân Các cũng đã gia nhập Hải Minh, vậy đợi đến khi A Tị ba tuổi, ta lập tức qua đó, nhân tiện đến đó để dưỡng lão vậy." Dược Trần cười nói.
Tiêu Sắt gật đầu, lấy ra hai cổ thi thể từ trong nạp giới, trong đó có một cái là Hoa Cẩm Đấu Tôn có ý đồ mưu hại Vân Vận, còn một cái khác là hồn thương Đấu Thánh của Hồn Tộc trước đây đã bị Long Hoàng Chúc Khôn giết chết.
"Đây là..." Dược Trần và Hoa Ngọc đồng thời kêu thành tiếng.
"Thi thể nữ là một người ở Hoa tông gọi là Hoa Cẩm Đấu Tôn, nàng đưa tới Bán Thánh Hồn Điện có ý đồ mưu hại vợ ta, nên ta đã thuận tay thu thập nàng ta. Thi Thể nam còn lại đến từ một Đấu Thánh Hồn tộc, tu vi của hắn lúc sinh thời là nhị tinh đỉnh Đấu Thánh, lần trước khi đi tới Cổ tộc thì đụng phải trên đường, ta đưa cho Long Hoàng tiền bối và bị hắn ta đánh chết." Tiêu Sắt bình thản nói.
"Cái này quá quý giá." Trong lòng Dược Trần vô cùng cảm động, vốn dĩ một cơ thể Đấu Tôn thôi là ông ta đã cảm thấy rất đủ, không ngờ lại cho hắn cả một cơ thể Đấu Khánh, hơn nữa còn là một cơ thể Đấu Thánh hoàn chỉnh. Điều mà trước đây ông ta chưa bao giờ nghĩ tới.
"Dược lão, dù gì thì ông cũng là lão sư A Tị nhà ta, cái này cũng không có gì to tát. Ngươi cứ luyện hóa Hồn Anh Quả trước đi, đợi lát nữa ta sẽ tới luyện chế cơ thể cho các ngươi.
Nói xong, Tiêu Sắt dẫn đám người Bỉ Bỉ Đông trở về chỗ ở.
Trước tiên là sắp xếp phòng cho mẹ con Vân Vận và Nạp Lan Yên Nhiên, sau đó lại đưa Bỉ Bỉ Đông tới mật thất tu luyện, sử dụng Dị Hỏa để chuyển hóa Đấu Khí loang lổ trong cơ thể nàng, thuận tiện trở về mật thất Đấu La, cuối cùng giao cho nàng công pháp Thiên Giai cao cấp thuộc tính ám và Hồn Thương mà Tiêu tộc cất giữ, cũng cung cấp cho nàng bốn linh hồn là Bán Thánh Hồn tộc, Hoa Cẩm, Yêu Hoa Tà Quân, một vị Đấu Thánh, một vị Bán Thánh và hai người Đấu Tôn để nàng cắn nuốt tăng cấp tu vi.
Một khi luyện hóa, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, thì khi Bỉ Bỉ Đông xuất quan sẽ tấn chức lên Đấu Thánh.
Ba tháng trôi qua trong chớp mắt.
Tháng thứ nhất, Tiêu Sắt luyện chế cơ thể cho Dược lão và Hoa Bà Bà, bởi vì sử dụng cơ thể Đấu Thánh nên tu vi của Dược lão trực tiếp nhảy qua Bán Thánh mà tấn chức thành nhất tinh Đấu Thánh, trở thành dược thánh chân chính tu vi của Hoa Bà Bà cũng khôi phục lại đỉnh Đấu Tôn ban đầu.
Từ đây, mỗi ngày Huyền Y và Hoa Ngọc đều dây dưa bên cạnh Dược Trần để tranh giành tình cảm, Dược Trần vừa đau khổ vừa vui mừng, rất nhiều lần chạy tới chỗ Tiêu Sắt để kể khổ.... Tiêu Sắt chỉ mỉm cười.
Sau một khoảng thời gian đó, Vân Vận cũng bế quan, nàng cần phải bế quan để luyện hóa Đấu Khí mà Hoa Bà Bà truyền vào trong cơ thể nàng, A Tị sẽ để Nạp Lan Yên Nhiên chăm sóc. Tiêu Tuyết cũng bế quan, trước đó khi ở Thiên mộ, nàng chỉ còn cách một khoảng nhỏ là có thể đột phá lên nhị tinh Đấu Thánh, hiện giờ nàng đã cảm nhận được cơ hội và đột phá.
Cuối cùng chỉ còn lại Tiêu Sắt và Long Quỳ, hai người dứt khoát nghiên cứu các bí thấp và đấu kỹ mà Tiêu tộc cất giữ. Nhân tiên nghiên cứu về việc tạo ra con người.
Thỉnh thoảng sẽ giúp Nạp Lan Yên Nhiên giữ A Tị và hướng dẫn Nạp Lan Yên Nhiên tu hành.
Điều đáng nói chính là, không biết từ khi nào mà Tào Dĩnh cũng bắt đầu thường xuyên lui tới chỗ ở của Tiêu Sắt, mục đích là muốn xin Tiêu Sắt thu nàng ta làm đồ đệ, Tiêu Sắt không trả lời nàng ta, nàng ta bắt đầu đi lấy lòng A Tị, nói là muốn chia sẻ với Nạp Lan Yên Nhiên.
Tiêu Sắt lo lắng A Tị sẽ bị Tào Dĩnh dạy hư, cuối cùng không còn cách nào khác nên đành thu nhận Tào Dĩnh làm đệ tử, đương nhiên cũng có điều kiện, chính là gia nhập Hải Minh và trở thành một thành viên của Đan Đường.
Mãi đến tháng thứ ba thì Tiểu Y Tiên và Thanh Lân mới từ chỗ rèn luyện Thú vực trở về, tu vi của cả hai đều tăng vọt, dựa vào thiên phú thể chất xuất chúng mà tấn chức lên Bán Thánh, thuận tiện còn mang về hai món quà bất ngờ cho Tiêu Sắt, Tiêu Viêm và Vạn Thú Linh Hồn xếp hạng thứ hai mươi hai trong danh sách Dị Hỏa.
Có lẽ là do vận mệnh, hoặc cũng có thể là trùng hợp, ba tháng sau, Dược Trần lại một lần nữa tới cửa, ông ta mang về Cốt Linh Lãnh Hãn mà ông ta đã từng phóng thích, đúng lúc đụng phải Tiêu Viêm.
Thầy trò gặp nhau, đỏ mắt vô cùng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận