----
Cùng ngày, Tiêu Sắt cố nén cảm giác ghê tởm để sử dụng tinh huyết Thái hư cổ long pha nước miếng, chẳng những tu luyện thành bí pháp ' Hoả thần nộ ' tầng thứ hai mà còn nhờ năng lượng khổng lồ ẩn chứa trong tinh huyết nội tăng cường tu vi lên tới Đấu Linh cửu tinh.
Tới chạng vạng, Tiêu Sắt rời khỏi phòng.
Tiểu Y Tiên, Chu Trúc Thanh, Hàn Nguyệt ba người đang ở phòng khách ăn cơm chiều.
"Tu luyện xong rồi, lại đây ăn chút đi, đúng lúc chúng ta làm cơm chiều." Tiểu Y Tiên nhìn sắc mặt Tiêu Sắt có chút khó coi nói.
"Không... Không cần, hôm nay ăn uống không tốt lắm." Tiêu Sắt vẫn có chút buồn nôn, xua tay nói.
"Hắn làm sao vậy?" Tiểu Y Tiên nhìn về phía Chu Trúc Thanh.
Chu Trúc Thanh đỏ mặt, sau đó khóe miệng co rút, buông chén đũa kề sát bên tai Tiểu Y Tiên, kể lại chuyện lúc sáng.
Tiểu Y Tiên không nhịn được mà bật cười: "Không phải khá tốt sao, ít nhất ngươi đã tu luyện thành công."
"Xem như vậy đi." Tiêu Sắt cười gượng nói.
Có lẽ là muốn nói sang chuyện khác nên Tiêu Sắt nhìn Hàn Nguyệt, dò hỏi: "Đúng rồi Hàn Nguyệt, ' Thiên nguyệt ' của ngươi thế nào rồi?"
"Cũng thuận lợi, trải qua sàng lọc đã có hơn hai mươi thành viên." Hàn Nguyệt không nhanh không chậm đáp lại.
Bầu không khí trở nên xấu hổ, trong lúc nhất thời, Tiêu Sắt cũng không biết nên nói gì mới ổn, dứt khoát đi ra ngoài luyện kiếm.
Một canh giờ sau, Tiêu Sắt trở về đại sảnh, Hàn Nguyệt đã về phòng, trong đại sảnh chỉ còn Tiểu Y Tiên cùng Chu Trúc Thanh.
Nhìn thấy Tiêu Sắt tiến vào, Chu Trúc Thanh cùng Tiểu Y Tiên đều nở nụ cười, "Hẳn là hiện tại đã đói bụng đi, chúng ta để lại đồ ăn cho ngươi, đang ở phòng bếp, sẽ mang lên liền."
Nói xong, hai vị mỹ nữ nhanh chóng đi vào phòng bếp, bưng đồ ăn ra.
Tiêu Sắt sờ sờ bụng, đúng là có chút đói, mỉm cười rồi ngồi xuống ăn.
Gắp một miếng đồ ăn, Tiêu Sắt thuận miệng nói với Tiểu Y Tiên: "Tiên Nhi, ngày mai ta đi lấy Địa tâm tôi thể nhủ với Tử Nghiên, sau đó ngươi cùng ta đi đại lục Đấu La một chuyến, chúng ta đi tìm mấy con Nhân diện ma hoàng giúp ngươi tăng hồn cốt lên tới Thần cấp, như vậy Ách nạn độc thể sẽ không bùng nổ trước khi bước vào Đấu Tôn."
"Ngươi lại có thể sử dụng bí pháp sao?" Tiểu Y Tiên kinh ngạc nói, trong nhận thức của các nàng, sở dĩ Tiêu Sắt có thể đi tới dị thế giới là nắm giữ bí pháp cổ xưa nào đó.
"Ừ, bí pháp này cùng một nhịp thở với linh hồn người sử dụng, theo cảnh giới linh hồn của ta tăng lên, đã có thể tuỳ ý thi triển bí pháp." Tiêu Sắt mặt không đỏ lòng không thẹn nói hươu nói vượn. Sau đó cười cười nhìn về phía Chu Trúc Thanh, nói: "Trúc Thanh, ngươi đi theo chúng ta hay là lưu lại nơi này tiếp tục dùng Phần thiên luyện khí tháp tu luyện."
"Ta cũng đi, từ sau khi đột phá Đại Đấu Sư, như vận mệnh chú định, ta cảm giác võ hồn có thể có thể tiếp tục tăng thêm Hồn hoàn."
"Tiếp tục tăng thêm Hồn hoàn?" Tiêu Sắt nghe vậy sửng sốt, có chút kinh ngạc nói: "Vậy không hấp thu Hồn hoàn sẽ hạn chế gia tăng tu vi sao?"
Chu Trúc Thanh lắc lắc đầu: "Cũng không có ảnh hưởng."
"Được, ngày mai ta sẽ mang các ngươi đi." Nghe vậy, Tiêu Sắt thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói.
Lần trước, nguyên nhân khiến hắn không thức tỉnh võ hồn ở đại lục Đấu La chính là vấn đề này, thức tỉnh võ hồn có thể khiến thực lực bay vọt ở giai đoạn đầu nhưng nếu trở thành hạn chế bản thân ở hậu kỳ thì mất nhiều hơn được.
.......
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chan hoà, vạn dặm không mây.
Tiêu Sắt theo sau Tử Nghiên, bay đến một khu rừng trúc sâu trong nội viện, bên ngoài rừng trúc có một tiểu sơn cốc, sơn cốc trông như hồ lô, chỉ có một lối đi hẹp thông vào bên trong.
Cửa lối đi có một con vươn to màu trắng cường tráng, cao khoảng ba bốn trượng, đang nằm rạp trên mặt đất nghỉ ngơi.
Con vượn to tản ra hơi thở lạnh lẽo, thê lương, hai mũi nó phun ra hai luồng sưồng trắng dày đặc, hai tay thon dài so với thân, có vẻ rắn chắc dị thường.
"Đây là Tuyết thiên ma viên cấp Đấu Vương sao?" Ánh mắt Tiêu Sắt dừng trên con vượn trắng này, lẩm bẩm nói.
Tử Nghiên đưa lưng về phía Tiêu Sắt, hung tợn chỉ Tuyết thiên ma viên, nói: "Tiêu Sắt, chúng ta mau làm thịt con khỉ thối này đi, nó dám khi dễ ta." Nàng đến đây nhiều lần, muốn lấy bảo vật trong huyệt động, đáng tiếc bị con Tuyết thiên ma viên này đánh lui, hiện tại có người giúp đỡ, tự nhiên muốn đánh lại.
Tiêu Sắt cùng Tử Nghiên không che giấu hơi thở, nhanh chóng khiến Tuyết thiên ma viên bừng tỉnh, nó nhìn thấy cả hai, sau đó lập tức nhận ra Tử Nghiên.
"Lại là ngươi? Ngươi lại tới nữa!" Tuyết thiên ma viên múa may bàn tay bắn ra vài đạo kình phong phá nát vài tảng đá to bên cạnh, nhìn về phía cả hai, đôi mắt đỏ lên, tràn ngập sát ý và cuồng bạo.
"Tiêu Sắt, động thủ đi, giáo huấn con khỉ thúi này một trận." Tử Nghiên vẫy vẫy hay tay, thúc giục Tiêu Sắt.
"Yên tâm đi, giao cho ta, từ khi đột phá đến Đấu Linh đỉnh, ta chưa từng ra tay, ngươi đứng một bên đi, để ta đối phó." Tiêu Sắt bẻ bẻ ngón tay, khớp xương kêu tách tách.
"Ngươi mới Đấu Linh đỉnh, không lo lắng sao? Gia hỏa này là ma thú ngũ giai đó, tương đương với cường giả Đấu Vương." Tử Nghiên có chút chần chờ nói
"Yên tâm đi, cũng không sẽ tốn bao nhiêu sức lực." Tròng mắt Tiêu Sắt lập loè ánh lửa màu hồng phấn, tâm thần vừa động, bề mặt thân thể được lửa hồng bao bọc.
Tay trái dựng thẳng kiếm chỉ, giơ qua đỉnh đầu, toàn bộ cánh tay phát ra ánh sáng hồng.
Hồn cốt của Hỏa long vương, phát động hồn kỹ thứ nhất: ' Tăng phúc thuộc tính hỏa'!
Ngay sau đó, chỉ thấy ngọn lửa hồng phấn quanh thân Tiêu Sắt bùng nổ, trong không trung đột nhiên xuất hiện hàng ngàn hàng vạn cự kiếm dị hoả.
"Gấp mười lần dung hợp dị hoả phát động Xích viêm kiếm, hy vọng ngươi có thể nhận nổi phần đại lễ này."
Tiêu Sắt hạ kiếm chỉ, vô số cự kiếm dị hoả nhanh chóng hóa thành từng tàn ảnh, hung hăng bắn về phía Tuyết thiên ma viên.
Chiêu thức của Tiêu Sắt chẳng những khiến Tử Nghiên hoảng sợ mà còn khiến Tuyết thiên ma viên kinh ngạc há to mồm, vội vàng vung vẩy hai tay, tạo ra một tầng phòng hộ đấu khí phía trước người.
Nhưng nó là ma thú thuộc tính băng, trời sinh đã bị dị hỏa khắc chế, đối mặt với công kích thế này bị áp chế gắt gao.
Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!
Rốt cuộc, dưới hàng ngàn hàng vạn cự kiếm dị hỏa công kích, phòng hộ đấu khí của Tuyết thiên ma viên nứt ra, cuối cùng vỡ nát.
Tiêu Sắt canh đúng cơ hội, đôi mắt lập loè ánh sáng vàng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận