Thấm thoát một thời gian, chớp mắt, đã trôi qua ba tháng.
Hôm nay là một ngày trọng đại đối với Vân Lam Tông thậm chí là cả Hải Minh.
Bởi vì đạo lữ của Tiêu Sắt là tông chủ Vân Lam Tông Vân Vận sắp sinh.
Giờ phút này tại chủ điện Vân Lam tông, đã tụ tập rất nhiều người.
Bỉ Bỉ Đông, Tiêu Tuyết, Mỹ Đỗ Toa, Điệp, Cổ Nguyệt Na, Chu Trúc Thanh, Tử Nghiên, Ninh Vinh Vinh tất cả đều tụ tập ở đây.
Điều này có thể làm cho Vân Thượng và Nạp Lan Yên Nhiên sợ tới mức sặc, bởi vì trong những người này tu vi dường như đều ở trên Đấu Tông, trong đó có mấy vị, còn đạt tới Đấu Tôn.
"Sư tổ, những người này đều là nữ nhân của Tiêu Sắt đại ca sao?" Nạp Lan Yên Nhiên nuốt nước miếng.
"Có lẽ đều đúng vậy." Vân Sơn có hơi xấu hổ. Cuối cùng hắn cũng biết vì sao lâu như vậy Tiêu Sắt ở bên ngoài lịch lãm vẫn chưa trở về, hóa ra là bên ngoài có nhiều phụ nữ như vậy, mỗi người đều khuynh quốc khuynh thành thì thôi, hơn nữa thiên phú còn nghịch thiên như vậy, đột phá Đấu Tông, Đấu Tôn vân vân, giống như ăn cơm uống nước vậy.
"Sư tổ, ngươi nói xem Tiêu Sắt đại ca có nhiều phụ nữ như vậy, có thể là sẽ không cần lão sư hay không. Lão sư đang ở chuẩn bị lâm bồn, mà hắn ta còn không đến." Nạp Lan Yên Nhiên có hơi lo lắng hỏi.
"Làm sao có thể xảy ra được? Vừa rồi chẳng phải nữ vương Mỹ Đỗ Toa đã nói rồi sao? Bây giờ Tiêu Sắt đang ở thời khắc mấu chốt đột phá Đấu Tôn, lúc này các nàng mới không có thông báo cho nàng, chờ đến khi Tiêu Sắt đột phá Đấu Tôn chắc chắn sẽ tới." Về phần Tiêu Sắt có phải loại người không chung thủy mà vứt bỏ bạn đời vào thời điểm này hay không, Vân Sơn vẫn dám đảm bảo, trước không nói Vân Vận mang con của Tiêu Sắt, cho dù Tiêu Sắt muốn bội tình bạc nghĩa, thì những nữ nhân bên cạnh hắn cũng sẽ chạy đến thăm Vân Vận.
"Đấu Tôn." Nạp Lan Yên Nhiên hít một hơi khí lạnh, thật đúng là quái vật.
Đúng lúc này bên ngoài đại điện vang lên một giọng nói trong trẻo: "Tộc trưởng Mễ Đặc Nhĩ gia tộc Nhã Phi tiểu thư đến."
Vừa dứt lời không lâu, Nhã Phi bước đi xinh đẹp, chậm rãi đi vào, gập đầu lễ: "Vân lão tông chủ."
"Làm khó tộc trưởng Nhã Phi đặc biệt chạy một chuyến." Vân Sơn dẫn Nạp Lan Yên Nhiên ra nghênh đón.
Nhã Phi mỉm cười nói: "Lão tông chủ đâu cần phải nói như vậy, tông chủ Vân Vận là tỷ tỷ của ta, ngày quan trọng như vậy, làm sao ta có thể không đến thăm."
"Cũng đúng, cũng đúng." Từ rất sớm, Vân Sơn đã biết Nhã Phi là phụ nữ của Tiêu Sắt
Nạp Lan Yên Nhiên tiến lên nắm lấy tay Nhã phi:
Xoay người đi vào trong điện: "Nhã phi tỷ tỷ, theo ta đi, đúng lúc, mọi nữ nhân bên cạnh Tiêu Sắt đại ca đều ở đây."
Nhã Phi cười tủm tỉm gật đầu, ngày hôm nay, tranh thủ thời gian tới đây ngoại trừ việc Vân Vận sinh con, phần lớn là muốn tới chứng kiến đông đảo tỷ muội của nàng.
Chỉ là vừa mới đi vào, Nhã Phi đã ngây ngẩn cả người, nàng tự hỏi cũng là một trăm dặm chọn một, vạn nhất chọn một tuyệt thế mỹ nữ, vả lại trời sinh mị cốt, hơn nữa lại vô duyên vô cớ tăng thêm vài phần mị lực.
Nếu như bị so sánh với chúng nữ trước mắt, thì chắc chắn sẽ bị so sánh ngay lập tức, bất kể là tướng mạo, hoặc là khí chất, thật sự đều vô cùng hiếm có trên thế gian này. Cộng thêm thực lực ai cũng sâu không lường được, ngoại trừ một số ít cá nhân, vậy mà khí tức mỗi người đều cao hơn tu vi Đấu Tông trên người Vân Sơn.
"Nhã Phi gặp qua chư vị tỷ muội." Nhã Phi dịu dàng hành một lễ, cuộc sống thương mại lâu dài, đã dưỡng cho nàng tố chất tâm lý tốt.
"Đều là chị em nhà mình, không cần đa lễ." Mỹ Đỗ Toa ưỡn cái bụng to, được Điệp dìu đi đến trước người Nhã phi, mỉm cười, giới thiệu với mọi người: "Đây là Nhã Phi, ngoại trừ Long Quỳ và Tiêu Ngọc ở học viện Già Nam ra, thì nàng ấy chính là phụ nữ được nhận sớm nhất, từ năm mười hai tuổi, đã câu đi lòng của người kia."
Ngoài Mỹ Đỗ Toa, thì đây là lần đầu tiên mọi người gặp Nhã Phi, sau khi nghe thấy Nhã Phi cũng là người phụ nữ của Tiểu Sắt, một đám vốn từ thờ ơ, trở nên thận trọng.
Tiêu Tuyết kéo Bỉ Bỉ Đông đứng dậy đi tới trước người Nhã Phi giới thiệu: "Ta tên là Tiêu Tuyết, là con gái của ba Tiêu Sắt. Đây là mẹ ta Bỉ Bỉ Đông. Bởi vì một số nguyên nhân, mà ba ta xuyên qua thời gian gặp mẹ cuat ta hơn ba mươi năm trước, cho nên sinh ra."
Trong lòng Nhã Phi giật mình, nàng tuyệt đối không nghĩ tới hai vị cô nương trước mắt thoạt nhìn mười tám mười chín tuổi còn nhỏ hơn nàng vậy mà lại là một đôi mẹ con, hơn nữa nghe lời này, thì nữ nhi cũng đã ba mươi tuổi, vậy thì mẫu thân chẳng phải là hơn bốn mươi tuổi, thậm chí hơn năm mươi tuổi.
Đáng chết thật không hổ là cường giả đỉnh cấp sao? Vậy mà có thể bảo trì dung nhan trẻ tuổi như vậy.
"So với Đông tỷ tỷ còn tốt hơn." Đầu tiên Nhã Phi gật đầu với Bỉ Bỉ Đông, sau đó nhìn về phía Tiêu Tuyết, trong lúc nhất thời, không biết nên xưng hô như thế nào. Tiêu Tuyết là con gái của Tiêu Sắt, nàng cũng là người phụ nữ tiêu sái, nhưng Tiêu Tuyết lớn tuổi hơn nàng, cũng không thể gọi con gái như đối phương.
Bỉ Bỉ Đông chậm rãi gật đầu, xem như tán thành thân phận của đối phương.
Dường như nhìn ra băn khoăn của Nhã Phi, Tiêu Tuyết thản nhiên cười nói: "Gọi ta là Tuyết nhi là được rồi. Trong số rất nhiều phụ nữ của ba, ngoại trừ Long Quỳ cô cô và mẫu thân, thì những người khác, ví dụ như Tiên Nhi và Trúc Thanh, các nàng đều là phụ nữ, nhưng chúng ta đều lén lút gọi nhau là tỷ muội."
"Tuyết nhi." Nhã Phi gật đầu, xem như chào hỏi.
"Vị này là Điệp muội muội ta, vị này là Chu Trúc Thanh, vị này là Cổ Nguyệt Na..... Vị này là Ninh Vinh Vinh, là đệ tử của Tiêu Sắt. Còn có một Tiểu Y Tiên, nàng có được năng lực chữa trị mạnh mẽ (hồn cốt mà hung thú Bích Cơ Phỉ Thúy Thiên Nga hiến tế lấy được), đang ở bên trong đỡ đẻ cho Vân Vận. Trong đám người chúng ta ngoại trừ Vinh Vinh, và muội muội điệp của ta, cùng với Tử Nghiên, bọn họ đều bị tên hỗn đản kia gây họa."
Mỹ Đỗ Toa lười giới thiệu từng người một, dứt khoát đi thẳng vào chủ đề. Một phen giới thiệu, trực tiếp làm cho Nhã Phi và Nạp Lan Yên Nhiên trợn mắt há hốc mồm, bởi vì trong những người này không ai là không phải người nổi tiếng ở Hắc Giác Vực, nhất là Tiểu Y Tiên, Hải Vương Các Thiên Độc Nữ, nổi tiếng như sấm.
.....
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận