Chỉ cần hơi không cẩn thận, toàn bộ Vân Lam Tông đều phải tan thành tro bụi.
"Người của Hải Minh dưới Đấu Tôn mau lui ra sau núi. Tiến vào Đại trận Hộ Tông của Vân Lam Tông." Mỹ Đỗ Toa hạ mệnh lệnh. Sau núi Vân Lam Tông, cách đó mười dặm, có kết giới không gian do nàng và nhóm Tiểu Y Tiên liên thủ thiết lập, nếu gặp phải khó khăn không cách nào vượt qua, người Hải Minh có thể lui vào trong đó, bảo đảm an toàn cho bọn họ.
Nghe vậy, bao gồm mẹ con Vân Vận, Nhã Phi, ai nấy đều bay về phía sau núi, trong sân chỉ còn lại Bỉ Bỉ Đông, Tiêu Tuyết, Cổ Nguyệt Na, Mỹ Đỗ Toa, Tiểu Y Tiên cùng với ba Đấu Tôn ẩn thế kia.
"Các ngươi nghĩ Tiêu Sắt có thể ứng phó được Cửu Sắc Đan Lôi khủng bố này không? Thiên Yêu Khôi Lỗi chưa đủ bảo đảm, đối mặt với lôi kiếp khủng bố như thế, chỉ sợ không cách nào hấp thu hết." Mỹ Đỗ Toa nhìn về phía bốn người Bỉ Bỉ Đông, Tiêu Tuyết, Cổ Nguyệt Na, Tiểu Y Tiên.
"Yên tâm đi, thực lực của tên này cũng không đơn giản như bề ngoài, cho dù là riêng ta hoặc Bỉ Bỉ Đông tùy ý xuất thủ toàn lực cũng không chắc có thể làm gì hắn." Cổ Nguyệt Na bất thình lình mở miệng.
"Nếu như hắn không ngăn cản được, có mấy người chúng ta ra tay đủ để bảo vệ hắn chu toàn." Bỉ Bỉ Đông khí phách mở miệng, nói chắc như đinh đóng cột, thật ra nàng muốn nói một mình nàng cũng được, nhưng sợ ba người Tiểu Y Tiên, Mỹ Đỗ Toa, Cổ Nguyệt Na cùng với con gái của Tiêu Sắt lo lắng, nên gộp mấy người này vào.
"Con tin ba." Ánh mắt Tiêu Tuyết sáng quắc nhìn Tiêu Sắt.
"Có hai đại Võ Hồn cùng hai đại lĩnh vực gia cố, không thành vấn đề." Tiểu Y Tiên tràn đầy tin tưởng vào Tiêu Sắt.
......
Trong lúc mấy người đang nói chuyện, Cửu Sắc Đan Lôi đã hóa thành vòng tròn có đường kính vượt qua trăm thước, lôi điện giao long nhào về phía Tiêu Sắt luyện đan dược.
Tiêu Sắt hừ lạnh một tiếng, phóng thích hơn một ngàn Thiên Yêu Khôi Lôi ngăn cản, tay trái phóng thích ra Võ Hồn Hỏa Miêu, tay phải lấy ra ma kiếm, quanh thân hiện ra một thiên sứ sáu cánh khổng lồ.
Đỏ đen, đỏ, đỏ, đỏ và đỏ.
Đỏ, đỏ, đỏ, đỏ, đỏ và đỏ vàng đỏ.
Ba chiêu chồng lên, dung hợp, mười tám vòng hồn hoàn khủng bố khổng lồ từ trong ra ngoài, xoay tròn quanh người Tiêu Sắt. Hình thành một thiên sứ sáu cánh khổng lồ.
Sí Thiên Sứ như thần ma giáng thế, quanh thân tản ra hào quang màu vàng mờ thần thánh và uy nghiêm. Đan dược phía dưới được bảo vệ.
"Đây là..." Ngoại trừ bốn người Bỉ Bỉ Đông, Tiêu Tuyết, Cổ Nguyệt Na, Tiểu Y Tiên đã từng chứng kiến hai đại Võ Hồn của Tiêu Sắt, Mỹ Đỗ Toa cùng đám người Hải Minh, thậm chí ba Đấu Tôn ẩn thế cũng phải kinh hãi, hung hăng nuốt nước miếng.
Đấu tôn có khả năng làm được sao?
Uy thế khủng bố như thế, chỉ sợ chỉ có Đấu Tôn cao giai mới có thể chống lại.
"Ba thật lợi hại." Trong lòng Tiêu Tuyết thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt đẹp lóe ra ánh sáng chói mắt, kích động mở miệng.
Võ Hồn của nàng là Sí Thiên Sứ sáu cánh, kết hợp của hai đại Võ Hồn như Tiêu Sắt, nhưng vì là đơn Võ Hồn, cộng thêm Hồn Hoàn bố trí không bằng Tiêu Sắt, nên yếu hơn Tiêu Sắt rất nhiều.
Hiện giờ nhìn thấy Tiêu Sắt mạnh mẽ như vậy, nàng làm sao có thể không kích động.
Khi Thiên Yêu Khôi Lỗi hấp thu hơn phân nửa đan lôi, sắp vượt qua cực hạn.
Tiêu Sắt huy động Ma Kiếm, Sí Thiên Sứ sáu cánh khổng lồ theo đó vung ra một kiếm, trời động đất rung, đột nhiên ngăn được lôi điện giao long, kể cả hư không cũng ngưng đọng, như một tấm gương khổng lồ che khuất bầu trời.
Tiêu Sắt khống chế lôi điện giao long chứ không xua tan.
Đợi Thiên Yêu Khôi Lỗi tiêu hóa xong lôi điện trong cơ thể, Tiêu Sắt giải trừ khống chế lôi điện giao long, tùy ý hấp thu năng lượng trong lôi điện.
Đấu Tôn hai sao.
Đấu Tôn ba sao.
Đấu Tôn bốn sao.
.....
Đấu Tôn tám sao, Thiên Yêu Khôi Lỗi hấp thu xong năng lượng Cửu Sắc Đan Lôi, tăng vọt lên Đấu Tôn tám sao mới ổn định khí áp.
Trong hư không cách Vân Lam Sơn mấy trăm dặm.
Mộ Cốt lão nhân lẳng lặng nhìn mọi chuyện trước mắt, không nhịn được lau mồ hôi lạnh trước trán, trong lòng thầm mắng: "Đáng chết, tiểu tử kia lại dám dỗ dành ta nói Tiêu Sắt chỉ có tu vi Đấu Tông. Đây đâu phải là Đấu Tông, rõ ràng là Đấu Tôn, bên người còn có một thiết bị thu lôi có thể chống lại Cửu Sắc Đan Lôi cùng với tám Đấu Tôn hộ trì. Cũng may ta đủ cẩn thận, không tùy tiện tới gần, nếu không..."
Mắng đến cuối cùng, Mộ Cốt lão nhân đã không dám tiếp tục suy nghĩ nữa.
Không ai biết.
Một tháng trước, bởi vì Mộ Cốt lão nhân chậm chạp không nhận được tin tức của Loan hộ pháp và Thiết hộ pháp mà đi tới Hắc Giác Vực.
Vừa vặn đụng phải Tiêu Viêm bị cướp dị hỏa và Dược Trần đang an ủi hắn.
Sau khi tranh đấu kết thúc, Mộ Cốt lão nhân hơi tốn công phu khắc chế được Dược Trần.
Mà Tiêu Viêm dưới sự bảo vệ liều mạng của Dược lão, vốn có cơ hội chạy trốn.
Thời khắc mấu chốt vậy mà trở thành Hàn Phong thứ hai, cho Dược lão một nhát đâm sau lưng.
Hắn kể tội Dược lão bao năm, dùng chuyện đó lập công đầu, gia nhập Hồn Điện, đổi lấy tính mạng của phụ thân Tiêu Chiến.
Lần thứ hai bị đồ đệ bán đứng, Dược lão nản lòng thoái chí, tóm lại vẫn bị bắt đi.
Mà Mộ Cốt lão nhân thì thấy được bóng dáng Hàn Phong từ trên người Tiêu Viêm, cộng thêm thân phận là một trong mấy dòng chính còn sót lại của Tiêu gia.
Hứa hẹn, chỉ cần giao ra ngọc cổ sẽ đề cử cho điện chủ Hồn Điện.
Nghe thấy ngọc cổ, ngay lập tức trong lòng Tiêu Viêm nhớ tới khối ngọc cổ lúc trước Tiêu Thanh cho hắn.
Tiêu Viêm đương nhiên không ngốc như vậy, giao ra lợi thế còn sót lại của mình.
Vì thế hắn đẩy cho Tiêu Sắt, nói ở trong tay Tiêu Sắt.
Mộ Cốt lão nhân đầu tiên là đi Hải Minh trong Hắc Giác Vực, sau khi cảm giác được ba hơi thở Đấu Tôn thì không tùy tiện hành động. Sau đó lại nghe được ba người kia là ba vị cung phụng mới gia nhập Hải Minh, minh chủ Tiêu Sắt đã trở về Gia Mã đế quốc.
Lúc này mới có chuyện Mộ Cốt lão nhân đến.
"Đáng chết, nơi này không nên ở lại lâu, nếu không một khi bị Tiêu Sắt và tám Đấu Tôn kia vây quanh, có lẽ ta không có khả năng sống sót." Căn cứ theo miêu tả của Tiêu Viêm, Tiêu Sắt không khoan nhượng với người trong Hồn tộc. Mộ Cốt lão nhân cũng tin tưởng không nghi ngờ, không phải ai cũng là Tiêu Viêm, bị tàn sát toàn bộ gia tộc mà vẫn có thể vì tham sống sợ chết chọn đầu hàng kẻ thù.
Ngay khi Mộ Cốt lão nhân thúc dục không gian lực để rời đi, bên tai đột nhiên vang vọng thanh âm trong trẻo: "Nhìn gì thế, ngươi muốn đi đâu?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận