..... Đại lục Đấu La.
Phía đông thành Tác Thác, thôn Phượng Hoàng, trước cửa một phòng ốc.
Phất Lan Đức, Triệu Vô Cực, Lư Kỳ Bân, Lý Úc Tùng, Thiệu Hâm, năm đạo sư đầu não của học viện Sử Lai Khắc tề tụ một chỗ.
"Chuyện chính là như vậy." Ánh mắt Thiệu Hâm, Lý Úc Tùng phức tạp, nhỏ giọng nói với ba người Phất Lan Đức.
Nghe Thiệu Hâm nói, mọi người tức khắc yên lặng.
Nghe nói tới Tiêu Sắt sẽ không gây phiền toái cho học viện Sử Lai Khắc, mấy người Phất Lan Đức cực kỳ vui mừng.
Nhưng khi nghe Tiêu Sắt nói Đường Tam là một người đoạt xá, tất cả đều yên lặng.
Nếu sự thật đúng như lời Tiêu Sắt nói, vậy thì Đường Tam quá đáng sợ.
Vì đạt được tân sinh, cắn nuốt linh hồn trẻ con, độc ác không kém những Hồn sư tà ác đã từng xuất hiện ở đại lục Đấu La.
Mấu chốt là hắn còn như không có chuyện gì, làm bộ làm tịch trước mặt ngươi.
Càng nghĩ càng thấy ớn.
"Nói như vậy, trong lòng Hạo thiên đấu la cũng có điều hoài nghi rồi?" Phất Lan Đức tỏ vẻ nghiêm trọng, trầm giọng nói.
"Tiêu Sắt là nói như vậy." Thiệu Hâm gật đầu nói.
Triệu Vô Cực nhíu mày, trầm giọng nói: "Xác thật rất khả nghi, những ám khí của Đường Tam cùng với những hồn kỹ tinh diệu tự nghĩ ra chưa từng thấy ở đại lục Đấu La. Hạo thiên đấu la cũng không biết, đại sư lão hữu của Phất Lan Đức càng không có khả năng biết. Tiểu hài tử ở học viện Nặc Đinh còn muốn phải chăm chỉ tu luyện, dù là thiên tài cũng không có khả năng sáng tạo ra những loại kỹ xảo cao siêu này vì tinh lực có hạn. Khả năng duy nhất là sinh ra đã có sẵn."
Nghe Triệu Vô Cực nói, mọi người lại yên lặng.
Sau một lúc lâu lúc sau, Phất Lan Đức than nhẹ một tiếng, ánh mắt mệt mỏi nhìn mọi người, chậm rãi mở miệng nói: "Chuyện này tạm thời không nhắc tới, chờ lần sau gặp được Hạo thiên đấu la hoặc Tiểu Tân, ta sẽ tự mình dò hỏi. Còn Đường Tam, trong thân thể có cất giấu một lão quái vật hay không còn chờ khảo sát. Vì an toàn của Áo Tư Tạp cùng đám Hồng Tuấn, sau khi về học viện tạm thời xếp Đường Tam ở ký túc xá lão sư."
"Đồng ý." Bốn người Triệu Vô Cực gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra. Tiểu Vũ nâng Đường Tam đi ra.
Với sự trợ giúp từ lạp xưởng khôi phục của Áo Tư Tạp cùng với hồn lực bản thân Đường Tam, trải qua một ngày một đêm, rốt cuộc Đường Tam đã có thể hoạt động bình thường.
"Hô hô.... Viện trưởng, tình huống thế nào? Gia hỏa kia còn không chịu buông tha học viện Sử Lai Khắc chúng ta sao?" Bởi vì bị đá rụng răng cửa nên giờ phút này hắn nói chuyện có chút khó nghe nhưng khuôn mặt tràn ngập sát khí, nghiến răng nghiến lợi, có chút dữ tợn.
Năm người Phất Lan Đức nhìn dáng vẻ này của Đường Tam mà không khỏi hít hà một hơi, trong đầu nhớ tới lời đánh giá ' có thù tất báo ' từ bằng hữu của Tiêu Sắt.
"Tiểu Tam, ngươi hiểu lầm, Thiệu Hâm lão sư cùng Lý Úc Tùng lão sư đã nói chuyện với Tiêu Sắt, chính là thiếu niên kia, hắn không ghi hận học viện Sử Lai Khắc. Hôm qua chỉ là một trận xung đột bình thường, chờ vết thương của các ngươi thương tốt lên, chúng ta liền dọn về học viện." Phất Lan Đức chậm rãi giải thích.
Hắn sợ Đường Tam chạy đi tìm Tiêu Sắt, đến lúc đó bỏ mất mạng nhỏ không nói, còn liên lụy tới học viện Sử Lai Khắc.
"Ca, thôi bỏ đi, ngày hôm qua thật sự là chúng ta không đúng. Ngươi không cần để trong lòng nữa." Tiểu Vũ rưng rưng nói.
Đúng hay không đúng nàng không biết, cũng không muốn biết. Nàng chỉ biết là Tiêu Sắt rất mạnh, thậm chí cho nàng áp lực không kém hơn Phong hào đấu la.
Giống Phất Lan Đức, nàng cũng không muốn Đường Tam tìm Tiêu Sắt báo thù.
Bởi vì như vậy có khác gì tự tìm đường chết đâu.
"Yên tâm đi Tiểu Vũ, ta đều có chừng mực."
Nhìn thấy Tiểu Vũ rơi lệ, Đường Tam tức giận trong lòng, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, trong mắt lóe sát khí, âm thầm thề: Tiểu Vũ, bất kỳ kẻ nào làm ngươi rơi lệ ta đều không bỏ qua...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận