Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 177: Nữ vương Mỹ Đỗ Toa đến tìm

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
Biên: Hắc Dược
---
Tiêu Sắt trịnh trọng nói:
"Ta nghĩ ngươi sẽ không thiếu đấu kỹ công pháp hay là đan dược gì đâu, nhưng bụi cây tiên thảo này có thể vì ngươi cung cấp sự giúp đỡ to lớn. Thảo dược này tên là Phượng Hoàng quỳ, là một loại tiên thảo hiếm thấy trên đời. Nó chẳng những có thể củng cố và bồi dưỡng nguyên khí, còn có thể trực tiếp nâng tu vi và thiên phú của ngươi, tăng mạnh lực công kích của thuộc tính Hỏa."
"Đối với người tu luyện thuộc tính hoả như chúng ta mà nói, thứ này không thể thích hợp hơn. Ta từng dùng qua một cây khi còn là Đại Đấu Sư, lúc đó tu vi ta không chỉ đề thăng lên thành nhất tinh, còn giúp cơ thể ta luyện hoá tất cả dược lực tích cóp được mỗi lần dùng đan dược, khiến ta nhảy thêm hai cái Tinh cấp."
Nghe Tiêu Sắt nói vậy, trong lòng Huân Nhi cũng là hơi kinh hãi, tuy nói nàng không thiếu bất kỳ tài nguyên tu luyện gì, nhưng loại kỳ vật này, cho dù là nàng cũng chưa từng gặp.
"Cảm tạ Tiêu Sắt biểu ca."
Huân Nhi toát ra nụ cười hiền hòa, nhận lấy tiên thảo.
"Ngươi đi luyện hóa đi, nhớ kỹ không được nhai, phải nuốt một thể, sau đó có thể sẽ cảm thấy đau đớn, nhưng chỉ cần tiếp tục kiên trì, sẽ thu được lợi ích to lớn, tuy đối với thiên phú của ngươi tới nói, chỉ là thêu gấm trên hoa." Ánh mắt Tiêu Sắt có chút phức tạp.
Nghe vậy, Huân Nhi ngoan ngoãn gật đầu, đi tới bên cạnh Tiêu Ngọc ngồi xếp bằng xuống.
Ba người Tiểu Y Tiên, Tiêu Ngọc, Huân Nhi đều tiến vào trạng thái tu luyện, trong phòng cũng chỉ còn sót lại Tiêu Sắt và Chu Trúc Thanh là đang đứng.
"Trúc Thanh, các nàng phỏng chừng cần tốn vài canh giờ, chúng ta đi ra ngoài đi dạo đi! Thuận tiện quen thuộc hoàn cảnh." Tiêu Sắt cười nói với Chu Trúc Thanh.
Chu Trúc Thanh cũng ngờ ngợ nhận ra Tiêu Sắt sẽ không còn thời gian bầu bạn với nàng trong những ngày kế tiếp. tự nhiên phải đáp ứng, chợt hai người tay nắm tay, rời khỏi toà nhà. Toà nhà này là Hổ Càn chuyên môn vì Tiểu Y Tiên mà phân phối, phòng trống rất nhiều, Tiêu Sắt và Chu Trúc Thanh tự nhiên là để ở.
Vốn dĩ Tiêu Ngọc cũng muốn quaở chung, tuy nàng mặt ngoài lẫm lẫm liệt liệt, kì thực nội tâm lại sợ bị Tuyết Ny chế nhạo, cuối cùng vẫn là ngại ngùng không chuyển tới.
Còn về Huân Nhi, nàng thân vois Tiêu Ngọc nhất đám, Tiêu Ngọc không chuyển tới, nàng tự nhiên cũng sẽ không.
. . . . . .
Thời gian chậm rãi trôi đi, lặng yên bước qua một tháng.
Học viện Già Nam, trong một sơn cốc nào đó ở ngoại viện.
Trong cái đầm nằm dưới một thác nước cao tới trăm trượng có một khối đá to lớn.
Tiêu Sắt ngồi khoanh chân, Ma Kiếm nằm ngang trên đầu gối, hắn đang trong trạng thái không linh, vật ngã lưỡng vong.
Thác nước đập vào đáy đầm, phát ra tiếng đinh tai nhức óc, nhưng lại không ảnh hưởng đến Tiêu Sắt chuat nào.
Khi hắn minh ngộ, thung lũng không còn là thung lũng, thác nước cũng không phải là thác nước. âm thanh hoàn toàn biến mất. Mà tốc độ nước chảy cũng ngày càng chậm, cuối cùng dừng lại không nhúc nhích. Những giọt nước lơ lửng bất động trên không trung. Ánh nắng ấm áp chiếu xuyên hạt nước soi ra những màu sắc dị dạng, không khác nào những viên bảo thạch ơng ánh.
Đang lúc này, Tiêu Sắt đột nhiên mở mắt.
Cầm kiếm! Vung chém!
Động tác làm liền một mạch, không có nửa phần dây dưa dài dòng.
Lặng yên, thác nước trăm trượng trước người bị chia ra làm hai, một trái một phải rơi xuống hoà vào nước trong đầm.
Ầm ầm ầm! Ầm ầm ầm!
Liên tiếp hai tiếng nổ vang đột nhiên truyền ra, bọt nước tung toé. Một lát sau, thác nước lại chảy đầy thành một màng nước chắn ngang như ban đầu.
"Bây giờ nhìn lại, ngươi tựa hồ càng ngày càng giống một kiếm khách." Chẳng biết từ lúc nào, Mỹ Đỗ Toa xuất hiện, cười tủm tỉm đứng bên cạnh Tiêu Sắt.
Từ chiêu kiếm đó, Mỹ Đỗ Toa tựa hồ cảm nhận được một cảm giác đáng sợ, tuy rằng bây giờ còn vô cùng yếu ớt, không cách nào tạo thành bất cứ uy hiếp gì cho nàng, nhưng nếu là tiếp tục trưởng thành, sẽ trưởng thành lên một cấp độ vô cùng đáng sợ.
Nàng cũng là quen dùng kiếm, lúc chiến đấu, thường xuyên dùng đấu khí ở song chưởng ngưng tụ ra hai thanh trường kiếm hình rắn. Chỉ dựa vào hai thanh trường kiếm này, nàng đã từng dễ dàng phá Hải Ba Đông băng long.
"Hô! Thế à, có điều còn một đoạn đường rất dài cần đi."
Hơi nước phun ra như sương trong nhịp hắn thở, Tiêu Sắt chậm rãi đứng dậy, thân hình chấn động, thu lại ba phần mười kiếm ý đang tản mát, tiện tay vãn một đường kiếm hoa lệ, rồi thu Ma Kiếm về lại cơ thể.
"Xem ra thực lực của Nữ Vương lại tăng lên. Người đến là có chuyện gì không?" Tiêu Sắt mỉm cười nói.
Bình thường không có chuyện gì, nữ vương Mỹ Đỗ Toa cũng sẽ không dễ dàng hiện thân.
Mỹ Đỗ Toa khẽ gật đầu, nghiêm mặt nói:
"Vẫn chưa đến thời điểm thi tuyển nội viện, chương trình học của ngoại viện thì vô dụng đối với ngươi. Nơi này là Hắc Giác Vực, muốn tìm kiếm dược liệu cho Dung Linh Đan cũng không quá khó khăn. Ngươi hiểu ý tứ của ta đi."
"Chà chà. . ." Nghe vậy, Tiêu Sắt nhìn... từ trên xuống dưới... Mỹ Đỗ Toa, khóe miệng không ngừng tấm tắc.
"Ngươi tặc lưỡi cái gì?" Mỹ Đỗ Toa khẽ cong mày liễu, chất vấn.
Tiêu Sắt cười tủm tỉm lắc lắc đầu, "Không có gì, chỉ là Nữ Vương trước đây đều tự xưng bản vương, sau đó dùng giọng ra lệnh sai ta làm việc, lúc này bỗng nhiên dùng ngữ khí thương lượng, đúng là để ta có chút không phản ứng kịp."
"Nha? Vậy để bản vương đổi trở lại. . ." Mỹ Đỗ Toa cao ngạo mà toát ra một nụ cười nguy hiểm. Một lần nữa tự xưng bản vương.
"Không. . . Không cần, Nữ Vương dịu dàng như thế rất mê người." Tiêu Sắt khoát tay áo một cái, gấp gáp sửa lời.
"Vậy còn không nhanh đi. . . ." Mỹ Đỗ Toa lạnh lùng nói.
"Ạch. . . Vậy thì đi, ta đi gọi Tiểu Y Tiên, vừa vặn ta cũng cần một vài thứ."
Khóe miệng giật giật, Tiêu Sắt mặc quần áo vào, Tử Vân Dực nhanh chóng mọc từ sau lưng hắn, hai cánh rung lên, hóa thành một vệt lưu quang biến mất ở phía chân trời.
"Cũng thật là ba ngày không đánh thì tới phòng mở ngói, có điều. . . cũng thật sự là càng ngày càng giống . . ." Lầm bầm một tiếng, thân hình Mỹ Đỗ Toa hóa thành một vệt sáng màu đỏ, cấp tốc lượn đi, trong nháy mắt đã đuổi kịp Tiêu Sắt, vệt sáng tiêu tan, hóa thành một con rắn nhỏ bảy màu chui vào trong lòng hắn.
. . . . . .
Hắc Ấn thành.
"A. . . Là cường giả Đấu Hoàng. . . Chạy mau a. . . A."
Trên một đường phố rộng rãi, hai người áo đen đứng lặng ở nơi đó, một người trong đó vung tay áo một cái, lượng lớn khói độc màu đỏ tím ngưng tụ thành gai độc bắn ra, mười mấy tên đại hán vạm vỡ miệng sùi bọt mép, da dẻ xanh lên, ngã quắp trên mặt đất, trong đó thế mà có cả Đấu Linh.
"Cũng thật là đủ loạn, ban đầu ta cho rằng đế quốc Xuất Vân đã đủ loạn, so với nơi này quả thực kém xa." Sau khi thu hồi khí độc màu đỏ tím, một giọng nữ trong trẻo như chuông bạc chậm rãi vang lên, là tiếng của Tiểu Y Tiên.
Mà người còn lại rõ ràng là Tiêu Sắt.
Hai người tất nhiên là đang ở Hắc Ấn thành, Tiêu Sắt nhớ rõ tấm tàn đồ thứ ba của Tịnh Liên Yêu Hỏa đang ở sàn đấu giá Hắc Ấn thành, vẫn trong trạng thái lưu động, chờ đợi Tiêu Viêm đến gom hết kể cả đan dược thất phẩm Dương Huyền Long Đan.
"Quen thuộc là tốt rồi, Hắc Giác vực nổi danh hỗn loạn, ở nơi người ăn thịt người này, không nhất thiết coi bọn chúng là người. Bởi vì bọn họ đã không phải là người." Tiêu Sắt cười nhạt một tiếng, đưa tay về phía đống xác chết, mấy chục nạp giới bay khỏi xác chết, sau đó phiêu phù trong tay Tiêu Sắt.

Bình Luận

0 Thảo luận