----
Khi Tiêu Sắt cùng Thiên Nhận Tuyết ra khỏi Đại đấu hồn tràng, vòng thứ nhất đã kết thúc, ở vị trí cách lối ra không xa, Trữ Phong Trí đang ở cùng nhóm người Sử Lai Khắc.
Ánh mắt Trữ Vinh Vinh đảo qua Tiêu Sắt cùng Thiên Nhận Tuyết, khi tiếp xúc ánh mắt với Tiêu Sắt, trái tim không khỏi có chút hoảng loạn. Chợt tiến đến bên tai Trữ Phong Trí nói thầm mấy câu. Trữ Phong Trí có chút kinh ngạc, chợt gật đầu mỉm cười với Tiêu Sắt, Thiên Nhận Tuyết.
Đường Tam, Tiểu Vũ cùng mấy người Sử Lai Khắc nhìn theo ánh mắt Trữ Vinh Vinh cùng Trữ Phong Trí, khi thấy gương mặt quen thuộc của Tiêu Sắt, ngoại trừ Thái Long, Hoàng Viễn, Hàng Châu, Kinh Linh, những người còn lại có người kinh hãi, thù hận hoặc hoảng sợ.
Đặc biệt là Đường Tam cùng Tiểu Vũ, Đường Tam vì đã từng bị Tiêu Sắt đánh thảm, đến nay răng cửa vẫn còn hở, tức giận không thôi, Tiểu Vũ sợ hãi Tiêu Sắt vì bản năng hồn thú mách bảo, trốn phía sau Đường Tam.
Còn Áo Tư Tạp, hắn biểu thị mình là không khí, ngươi không thấy ta, ngươi không thấy ta. . . . Ta không muốn bị nhắc đến chuyện đêm hôm đó. . .
"Ba ba, xem ra Đường Tam hận ngươi tận xương đây, có muốn giết hắn hay không?" Thiên Nhận Tuyết liếc mắt nhìn nhóm người Sử Lai Khắc, nhẹ như mây gió hỏi Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt lắc đầu: "Như vậy quá lợi cho hắn rồi, chờ tổng kết giải đấu Hồn sư để hắn tan nát cõi lòng là được rồi, đi thôi, qua chào hỏi vị Trữ tông chủ này thôi."
Cả hai người đi đến trước mặt mấy người Trữ Phong Trí.
"Lão sư."
"Trữ tông chủ."
Tiêu Sắt cùng Thiên Nhận Tuyết chào hỏi Trữ Phong Trí.
"Ha ha, Thanh Hà không cần khách khí." Trữ Phong Trí cười nhạt, ánh mắt chuyển sang Tiêu Sắt, mỉm cười nói: "Tiêu Sắt tiểu hữu, lần trước từ biệt gần hai năm, bây giờ chúng ta lại gặp mặt. Tiểu Y Tiên cô nương cùng Trúc Thanh cô nương không tới sao?"
"Bọn họ đang bế quan." Tiêu Sắt nhàn nhạt đáp lại.
"Vậy thì thật đáng tiếc, ta muốn tổ chức tiệc chiêu đãi Thanh Hà cùng Tiêu Sắt tiểu hữu, chẳng biết có được hay ?" Trữ Phong Trí hạ thấp tư thái, nghiễm nhiên đã coi Tiêu Sắt là một Phong Hào Đấu La. Đương nhiên, Tiêu Sắt cũng có thực lực này.
Tiêu Sắt và Thiên Nhận Tuyết liếc mắt nhìn nhau, Tiêu Sắt gật đầu, Thiên Nhận Tuyết nói: "Lão sư, vậy ta cùng Tiêu Sắt huynh đệ cung kính không bằng tuân lệnh."
Nghe Thiên Nhận Tuyết đồng ý, Trữ Phong Trí nở nụ cười, chợt giới thiệu: "Các tiểu hữu Sử Lai Khắc, ta giới thiệu cho các ngươi, vị này chính là thái tử đế quốc Thiên Đấu Tuyết Thanh Hà, vị này là thiên tài hiếm có Tiêu Sắt, mới có mười sáu tuổi mà đã là Hồn Đế."
Nghe Thiên Nhận Tuyết là thái tử đế quốc Thiên Đấu, mấy người Sử Lai Khắc đều có vẻ hoảng sợ, lúc nghe tới Tiêu Sắt là một vị Hồn Đế, biểu hiện đã không thể dùng từ kinh hãi để hình dung, so với Tiêu Sắt, thiên tài trong nhóm bọn hắn như Đường Tam cũng ảm đạm phai mờ. Cả nhóm vội vàng hành lễ.
Đương nhiên, Đường Tam và Tiểu Vũ chỉ hành lễ với Thiên Nhận Tuyết, hành lễ với kẻ thù, bọn họ không làm được.
Thiên Nhận Tuyết mỉm cười nói: "Không cần khách khí, hiện tại ta cũng không phải thái tử gì, chỉ là ca ca của Vinh Vinh, các ngươi có thể giống như nàng, xem ta như một ca ca thông thường là được."
Thiên Nhận Tuyết bình dị gần gũi khiến các thành viên Sử Lai Khắc sinh hảo cảm, nhưng khi nhớ tới chuyện mà Sử Lai Khắc làm với Hoàng đấu chiến đội trước đó.
Ngoại trừ Đường Tam, tất cả những người còn lại đều xấu hổ cúi đầu.
Hình như nhận ra sự xấu hổ này, Thiên Nhận Tuyết nói bổ sung: "Không cần để tâm chuyện Hoàng đấu chiến đội, coi như không phát sinh chuyện bất ngờ thì với thực lực của các ngươi, bọn họ cũng không phải đối thủ."
Lần này, ngay cả kẻ tự kiêu như Đường Tam, cũng không khỏi đánh giá Thiên Nhận Tuyết cao hơn một chút, khí độ này không phải người thường có khả năng so sánh.
"Thái tử ca ca, Tiêu Sắt sẽ tham gia thi đấu sao?" Trữ Vinh Vinh chớp mắt to, cười nói.
Nghe nàng hỏi, những người khác cũng hứng thú, nếu như Tiêu Sắt tham gia thi đấu, như vậy vị trí quán quân không cần đoán rồi.
"Phải xem ý Tiêu Sắt huynh đệ rồi." Thiên Nhận Tuyết nhìn về phía Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt lắc đầu: "Ta không có hứng thú với cuộc tranh tài này."
"Thật là đáng tiếc, có người nói quán quân được nhận ba khối hồn cốt." Trữ Vinh Vinh có chút thất vọng.
Trữ Phong Trí đứng cạnh mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ, xem ra nữ nhi của mình có ý với Tiêu Sắt.
Giờ khắc này, người đi ra từ Đại đấu hồn tràng càng lúc càng nhiều, Trữ Phong Trí nói: "Được rồi, các tiểu hữu Sử Lai Khắc, ngày hôm nay có thể nhận biết thanh niên tuấn kiệt như các ngươi khiến ta rất vui, các ngươi nhanh về học viện đi. Vinh Vinh, tối ngươi trở lạu."
"Ừ." Nghe được phụ thân muốn mình lưu lại, hai mắt Trữ Vinh Vinh sáng lên, phụ thân nói muốn mời Tiêu Sắt cùng Tuyết Thanh Hà ăn tiệc, chẳng phải là mình có thể ăn cùng Tiêu Sắt?
Nhóm Sử Lai Khắc đi rồi, Trữ Phong Trí mang theo Tiêu Sắt, Thiên Nhận Tuyết, Trữ Vinh Vinh đi tới phố Thiên hoàng phồn hoa nhất Thiên Đấu thành, vào một khách sạn tráng lệ----Khách sạn Thất Bảo.
Bốn người lên lầu hai, vào một căn phòng xa hoa, Trữ Phong Trí gọi món ăn xong, mỉm cười nói với Tiêu Sắt: "Nơi này là sản nghiệp của Thất Bảo Lưu Ly Tông ta, thức ăn cũng không tệ lắm."
"Lão sư khách khí, toàn bộ Thiên Đấu thành không ai không biết khách sạn Thất Bảo lừng lẫy có tiếng, dù Ngự thiện phường trong hoàng cung Thiên Đấu cũng không nhất định có thể làm tốt như khách sạn Thất Bảo." Thiên Nhận Tuyết mỉm cười nói.
"Ba ba, tại sao lại gọi Tiêu Sắt tiểu huynh đệ, đây không phải rối loạn bối phận sao?" Trữ Vinh Vinh bất mãn thè lưỡi.
"Ha ha, đại lục Đấu La, thực lực vi tôn, với thực lực của Tiêu Sắt tiểu huynh đệ, cho dù đối đầu với Phong Hào Đấu La cũng có thể nhẹ nhõm như thường." Tuy rằng Trữ Phong Trí không nhìn thấu Tiêu Sắt, nhưng Tiêu Sắt mang đến cho hắn cảm giác không thua kém Phong Hào Đấu La, thậm chí còn hơn.
"Phong Hào Đấu La. . ." Trữ Vinh Vinh yên lặng, mắt mở thật to, giơ tay che miệng.
"Trữ tông chủ, tán thưởng thì không cần đâu, vẫn nên nói xem người tìm ta có chuyện gì đi." Tiêu Sắt nói.
Trữ Phong Trí trịnh trọng nói: "Ta từng nghe Vinh Vinh kể, ngươi nói Đường Tam là người đoạt xá?"
"Không sai." Tiêu Sắt gật gù.
"Nếu thuận tiện, xin chỉ giáo, Phong Trí cảm thấy hứng thú đối với chuyện này." Trữ Phong Trí vuốt cằm nói.
"Không có gì, ngược lại cũng không phải bí mật to lớn gì." Tiêu Sắt khoát tay áo một cái, chợt nói: "Theo truyền thuyết, ở trên đời này tồn tại luân hồi, một người chết rồi, chỉ cần linh hồn bất diệt, như vậy sẽ quên mất ký ức, trọng sinh trở về."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận