Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 114: Đôi khi nam nhân quá soái cũng là một cái tội

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:22:56
"Hừ, chờ xem, chờ ta thắng ngươi ở đại hội, đến lúc đó xem ngươi làm sao mà kiêu ngạo." Liễu Linh hừ lạnh một tiếng, hai tay nắm chặt.
Sự biến hoá của Liễu Linh tự nhiên không tránh khỏi cảm giác của Tiêu Sắt nhưng hắn cũng chẳng để ý nhiều, lần này tham gia đại hội Luyện dược sư là vì đáp ứng Phật Khắc Lan, đồng thời cũng muốn lấy được đan phương Dung linh đan lục phẩm cho Mỹ Đỗ Toa, nhân tiện thông qua Luyện dược sư đế quốc Xuất Vân hỏi thăm tình hình của Tiểu Y Tiên, còn chuyện những người khác nghĩ như thế nào hắn không quan tâm.
Yên tĩnh ngồi trên ghế, Tiêu Sắt khép hờ hai mắt, lẳng lặng chờ đợi. Bỗng nhiên dưới đài khách quý có tiếng ồn ào vang lên, Tiêu Sắt nghiêng đầu nhìn.
Chỉ thấy một đoàn người đang mỉm cười chào hỏi, đi đầu chính là Nạp Lan Kiệt, Đằng Sơn và một lão giả xa lạ, phía sau lão giả là Mộc Chiến.
Nhìn lão giả phát ra hơi thở Đấu Vương, Tiêu Sắt đoán được đối phương là gia chủ Mộc gia, Mộc Thần.
Nhã Phi hôm qua cướp đi nụ hôn đầu của Tiêu Sắt cũng ở trong nhóm. Giờ phút này nàng đi phía sau Đằng Sơn, năng lực giao thiệp xuất sắc cộng thêm diện mạo tuyệt vời nháy mắt hấp dẫn ánh mắt của mọi người, có lẽ đây là nguyên nhân khiến đám người ồn ào.
Chào hỏi vài vị trưởng bối xong, Nhã Phi đỏ mặt dời mắt hướng về phía Tiêu Sắt.
Hai người nhìn nhau cười.
Nhã Phi bỗng nhìn thấy Yêu Nguyệt cùng Nạp Lan Yên Nhiên bên cạnh hắn, mày đẹp không khỏi hơi nhíu, có chút ghen tuông.
Rõ ràng hôm qua còn hôn môi với nàng, chỉ qua một buổi tối liền ở cùng nữ nhân khác.
Nhưng khi thấy Tiêu Sắt vẫn chưa tiếp xúc với hai vị mỹ nữ bên cạnh, lúc này trong lòng mới hạ hoả, mỉm cười đi lên, đến ghế trống phía sau Tiêu Sắt ngồi xuống, mỉm cười nói: "Tiêu Hoả Hoả đệ đệ, lần này cần phải lấy thành tích tốt, rất nhiều người đang quan sát đó."
"Tuy rằng ta không biết luyện dược nhưng với thực lực của Tiêu Hoả Hoả tiên sinh, ta nghĩ ba vị trí đầu không thành vấn đề." Ngoài dự đoán mọi người, Nạp Lan Yên Nhiên bỗng cười nói.
"Yên Nhiên muội muội nói rất đúng." Nhã Phi hơi ngẩn ra, mày liễu lại hơi nhíu, nói lời phụ họa. Nàng đã xác nhận được, có lẽ Nạp Lan Yên Nhiên vẫn chưa thích Tiêu Sắt nhưng đã bắt đầu có hứng thú, mà nữ nhân hứng thú với một nam nhân, đó chính là bắt đầu thích, giống như chính Nhã Phi nàng đây!
Yêu Dạ ngồi bên cạnh nhìn Tiêu Sắt cùng hai vị mỹ nữ, khóe miệng cong lên, nàng phát hiện hai vị nữ tử có dung mạo không thua kém mình trông như đang tranh giành tình cảm trong mắt Tiêu Sắt. Ánh mắt nhìn về phía gương mặt bình phàm của Tiêu Sắt, thầm nghĩ: "Dáng vẻ cũng không phải rất tuấn tú nha, vì sao dễ dàng hấp dẫn sự chú ý của nữ tử ưu tú?"
Ba đại mỹ nữ Đế đo, nếu thêm tông chủ Vân Lam tông Vân Vận ngồi ở hàng ghế trước, chung quanh Tiêu Sắt có bốn vị mỹ nữ, cảnh này như gai chọc vào tròng mắt kẻ khác. Một đám nhìn Tiêu Sắt với ánh mắt hâm mộ, ghen tị, căm hận, kẻ không biết còn tưởng rằng Tiêu Sắt là kẻ thù giết cha giết mẹ của bọn họ đây.
Giờ khắc này, Liễu Linh bên cạnh Nạp Lan Yên Nhiên ngày xưa chói mắt biết chừng nào, hiện tại bị lu mờ.
Nhẹ ngửi bốn làn gió thơm khác nhau cùng với cảm nhận vô số ánh mắt thù hận, Tiêu Sắt vừa khó chịu lại vừa vui sướng. Hắn ngồi thẳng lưng, nhắm mắt lại, không để ý đến chuyện bên ngoài.
Nhưng sự bình thản của Tiêu Sắt rơi vào trong mắt một số người lại biến thành khoe khoang.
Giờ phút này, Liễu Linh tựa như rắn độc phun lưỡi.
Hắn thề, từ lúc chào đời tới nay chưa bao giờ hận một người như thế này.
Cho nên hắn cần phải đạt được thắng lợi cuối cùng. Muốn đạp tên đáng ghét trước mắt dưới lòng bàn chân, chứng minh cho Nạp Lan Yên Nhiên biết, chỉ có hắn mới là nam nhân xứng đôi với nàng nhất.
.........
Thời gian chậm rãi trôi đi, thời điểm bắt đầu lặng yên tới...
Dưới ánh mắt chăm chú của vô số người, phó hội trưởng tổng bộ Hiệp hội Luyện dược sư Thiết Mễ Nhĩ gõ vang chuông đồng trên đài khách quý, tiếng vang rung trời, toàn trường yên tĩnh trong nháy mắt.
Nghe tiếng chuông chậm rãi tan đi, ánh mắt vẩn đục của Pháp Mã nháy mắt trở nên sắc bén, chậm rãi đứng dậy, đi đến mép đài, ánh mắt đảo qua hơn một ngàn Luyện dược sư dự thi, cất cao giọng nói:
"Lấy danh dự của hội trưởng tổng bộ Hiệp hội Luyện dược sư đế quốc Gia Mã, tại tuyên bố đại hội Luyện dược sư chính thức bắt đầu!"
"Oanh!"
Tiếng vỗ tay rung trời, toàn trường kích động reo hò.
"Hiện tại mời các tuyển thủ dự thi tiến vào vị trí!" Bầu không khí trở nên nóng hổi, Pháp Mã mỉm cười, âm thanh được đấu khí gia trì truyền khắp quảng trường.
Giờ phút này, Liễu Linh cầm đầu một nhóm Luyện dược sư, bởi vì Tiêu Sắt ' độc chiếm ' ba đại mỹ nữ Đế đô ba đại mỹ nữ mà lòng đầy căm phẫn, một đám muốn nhảy từ đài cao xuống mặt đất cách chục mét.
Nhưng mà độ cao này vượt qua năng lực của đám Luyện dược sư sống trong nhung lụa này, rơi vào đường cùng, bọn họ chỉ đành hậm hực xuống bằng cầu thang.
"Một đám phế vật." Nhìn thấy không một tên nào dám nhảy xuống đi, Liễu Linh nở nụ cười khinh bỉ, đi đến rìa đài khách quý, mở thiết phiến trong tay, sau đó tung ra, mũi chân chạm nhẹ thả người nhảy xuống, không nghiêng không lệch dừng trên thiết phiến, được thiết phiến giảm xóc nên Liễu Linh yên ổn rơi xuống đất, thiết phiến cũng xoay tròn trở về trong tay hắn... Hành động này tức khắc được toàn trường reo hò, vô số thiếu nữ liếc mắt đưa tình...
Sau khi yên rơi xuống đất, Liễu Linh còn không quên dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Tiêu Sắt.
"Thật đúng là gia hoả thích làm màu." Tiểu công chúa Yêu Nguyệt ngồi cạnh Yêu Dạ bĩu môi, ánh mắt chuyển sang Tiêu Sắt.
Ánh mắt của ba vị mỹ nữ cùng với mọi người, thậm chí bốn vị cường giả Đấu Hoàng và Đan Vương đều theo bản năng nhìn về phía Tiêu Sắt.
Bị mọi người nhìn chằm như thế, Tiêu Sắt có chút xấu hổ, cười mỉa nói: "Xem ra hôm nay ta không nhảy là không được rồi."
"Ha ha... Người trẻ tuổi, đôi khi cuồng vọng, kiệt ngạo một chút cũng không phải sai lầm..." Pháp Mã cười nói.
Tiêu Sắt bất đắc dĩ gật đầu, chậm rãi đứng dậy.
Đấu khí màu xanh phun trào, cả người hắn biến mất trong nháy mắt.
Khi xuất hiện đã ở trong không trung, trong không trung hiện lên vài tàn ảnh màu xanh lá sau đó có một bóng dáng dừng trên một thạch đài cách chỗ Liễu Linh không xa.
Quần áo cùng tóc tóc mái không gió mà bay rồi lại rũ xuống, từ đầu đến cuối Tiêu Sắt đều vắt tay sau lưng.
Hơn một ngàn người dự thi trợn mắt há hốc mồm nhìn Tiêu Sắt lẳng lặng đứng ở nơi đó.
Giờ khắc này, Tiêu Sắt như thần minh trong lòng bọn họ.

Bình Luận

0 Thảo luận