Biên: Hắc Dược
---
"Là ta, chỉ là Tiêu gia đối với ta mà nói không có bất cứ quan hệ gì." Tiêu Sắt nhẹ giọng cười nói.
Vân Vận bừng tỉnh, nhưng không hề lộ ra nét mặt ngoài ý muốn nào đối với việc Tiêu Sắt chán ghét Tiêu gia, bị đãi ngộ như thế, không báo thù là đã nể mặt rồi.
"Thật không nghĩ tới nhân vật Tiêu Sắt người đời bàn tán kia đã thành cường giả Đấu Hoàng. Thiên phú thật đáng sợ."
Vân Vận nhịn không được cảm thán trong lòng.
"Cô nương tên là gì?" Tiêu Sắt cười tủm tỉm.
"Ta?" Vân Vận trầm ngâm, do dự, rồi báo tên giả: "Vân Chi, ta gọi Vân Chi."
"Ca ca, như vậy có hơi quá đáng." Nghe Tiêu Sắt và Vân Vận nói chuyện, Long Quỳ nhịn không được cười ra tiếng.
"Có không? Ta rất nghiêm chỉnh có được hay không." Tiêu Sắt bĩu môi, tiếp tục hỏi Vân Vận: "Vân Chi, ngươi sao lại đi tìm Tử Tinh Dực sư vương tự chuốc lấy phiền phức."
"Ta cần tinh thể Tử Linh." Vân Vận chần chờ rồi mới đáp.
"Tinh thể Tử Linh?" Tiêu Sắt sờ cằm, nạp giới trong tay lóe u quang, một viên tinh thể màu tím bán trong suốt lớn chừng bàn tay hình củ ấu xuất hiện: "Cho ngươi. . ."
"Tinh thể Tử Linh. . . Ngươi sao lại có..." Vân Vận nhịn không được kinh hô thành tiếng.
Tiêu Sắt cười nhạt: "Đồ chơi này mấy năm trước ta kiếm được, lúc đó thừa dịp Tử Tinh Dực sư vương ra ngoài, ta tiềm nhập động phủ dời trống đồ vật bên trong. Cái này tinh thể Tử Linh ta giữ lại cũng không có ích gì, ngươi muốn thì ta đưa."
"Tạ ơn. . . Tạ ơn. . . ." Lúc này Vân Vận không biết nên khóc hay nên cười, hao tổn tâm cơ gặp Tử Tinh Dực sư vương suýt nữa bị thương nặng, kết quả lại tới tay dễ dàng như vậy.
Nhận tinh thể Tử Linh, nàng lại lấy ra hai ma hạch cấp năm cùng với hai quyển trục, nghiêm mặt nói: "Ta cũng không thể lấy không, đây là ma hạch cấp năm và đấu kỹ huyền giai cao cấp, coi như là ta với ngươi trao đổi."
"Đã như vậy ta không khách sáo." Tiêu Sắt chẳng buồn nhìn mà nhận lấy luôn, sau đó nhắc nhở: "Lần sau trước khi chiến đấu nhớ quan sát bốn phía, lão già nham hiểm ngày hôm nay ngươi gặp rất thích làm chim sẻ rình sau bọ ngựa bắt ve, nếu không phải ta đang tìm hắn lấy thứ mình cần, vừa may gặp ngươi, chỉ sợ..."
Nghe Tiêu Sắt nói, trong lòng Vân Vận cũng sợ, nhíu mày lại, lần nữa ngỏ ý cảm ơn Tiêu Sắt: "Đa tạ đã cứu giúp."
"Ọc..." Nàng vừa dứt lời, tiếng bụng kêu vang vọng nhà gỗ.
Mọi thứ chợt yên lặng lại.
"Ta. . ." Vân Vận che bụng phẳng, mặt cười hơi đỏ. Nàng và Tử Tinh Dực sư vương chiến đấu kịch liệt từ buổi sáng đến xế chiều, nếu như đổi thành bình thường, Đấu Hoàng như nàng sẽ không cảm thấy đói bụng, nhưng bây giờ cơ thể bị phong ấn đấu khí, không khác gì thường nhân, một ngày chưa ăn cơm, cái bụng đã sớm đói không chịu nổi.
"Đói bụng không? Ta nấu vài món ngươi ăn."
Tiêu Sắt mỉm cười, rời nhà gỗ, nhấc nồi bật bếp, lấy nguyên liêu nấu ăn từ nạp giới ra, dùng dị hoả nấu nướng.
Một lát sau, Tiêu Sắt dùng đấu khí nâng ba món ăn một món canh cùng với một nồi cơm tẻ đi vào nhà gỗ, bày ở trên bàn dài.
"Đây là món gì? Thơm quá. . ." Nhìn một bàn đầy đồ ăn thơm phức, Vân Vận nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt.
"Gà hấp muối, bò xào rau, cá kho tộ với cả canh cà chua trứng, nếm thử xem." Tiêu Sắt khẽ vẫy tay lấy hai bộ chén đũa ra khỏi nạp giới.
Vân Vận nghe vậy, nuốt nước bọt lần hai, cầm chén đũa lên gắp miếng thịt bò, vừa vào miệng đã thấy cổ họng cay xè, đến mức mắt xém nhỏ lệ.
"A... Cay quá cay quá..." Vừa quạt tay thổi miệng Vân Vận vừa nhận xét.
"Ăn không quen sao! Nếu vậy ta đi nấu lại." Tiêu Sắt rót một chén nước trà, đưa cho Vân Vận.
Vân Vận uống một hơi cạn sạch, thở dài nhẹ nhõm, mỉm cười nói: "Không cần, tuy cay, nhưng ngon hết xảy."
Vừa nói, Vân Vận vừa gắp thêm một miếng cho vào miệng, tuy vẫn cay nhưng miếng ban đầu nhưng đã không còn gay gắt như vừa nãy.
"Món bò xào rau này phải ăn cùng cơm mới đúng vị." Tiêu Sắt xới cho nàng một chén cơm trắng.
"Măm, ngươi nấu ăn ngon lắm..." Vân Vận nhận chén cơm, gắp thêm rau xào, ăn như chết đói, lúc này nàng có chỗ nào giống tông chủ Đấu Hoàng cao quý của Vân Lam tông, nghiễm nhiên đã hoá thành một cô nhóc trong hàng ăn lề đường.
"Thích thì cứ ăn mạnh vào." Tiêu Sắt cười một tiếng, lẳng lặng quan sát dáng dấp tham ăn của Vân Vận.
Không bao lâu, một bàn cơm nước đã bị Vân Vận tiêu diệt gọn.
Tiêu Sắt nhìn qua bụng dưới vẫn bằng phẳng như cũ của Vân Vận, lại nhìn qua nồi niêu trống trên bàn, trong lòng không khỏi nghĩ: "Chẳng lẽ Vân Vận và tiểu mẫu long giống nhau, đều sở hữu dạ dày không đáy?"
. . . .
Ban đêm!
Trăng tròn như cái mâm bạc, bầu trời đầy sao.
Trong sơn cốc bên ngoài sơn mạch Ma Thú.
Trên tảng đá đen trước một căn nhà gỗ, có một thiếu niên mặc trường bào đen nạm vàng ngồi xếp bằng, mắt lim dim, tay bấm thủ ấn tu luyện lạ thường, khi hắn thổ nạp khiến năng lượng đất trời trong sơn cốc sáng lên màu vàng óng, xoay quanh thân thể hắn rồi chui vào trong, rồi lại vận chuyển công pháp thiêu đốt địa giai cao cấp để luyện hoá.
Lúc luồng năng lượng vàng óng cuối cùng được hấp thu xong, thiếu niên này chậm rãi nhấc mí mắt, ngọn lửa màu vàng nhẹ nhàng bùng lên từ đôi con ngươi của hắn.
Hắn từ tốn đứng dậy, gió nhẹ phà vào mặt, thổi tóc trên trán và lớp áo ngoài tung bay, ống tay áo và vạt áo phập phồng để lộ ra hình thể thon dài cao ngất.
"Đã trễ thế này, còn chưa ngủ sao?" Ngọn lửa vàng óng trong mắt rút đi, Tiêu Sắt ung dung quay người nhìn qua cửa trước nhà gỗ. Nơi đó có một cô gái sở hữu dáng người hoàn hảo và khuôn mặt tiên thần đang đứng.
Cô gái này mặc đồ trắng toát, tóc đen như thác rẽ ba hàng buông dài tuỳ ý kéo tới hông. Dung nhan điềm đạm thanh nhã như trời đêm, khiến người xem không kiềm lòng được mà nảy sinh ý niệm khác. Nàng chính là Vân Vận được Tiêu Sắt cứu khỏi móng vuốt Tử Tinh Dực sư vương.
"Ngươi không ngủ à?" Vân Vận khẽ ngước khuôn mặt mỹ lệ, tò mò đáng giá thiếu niên trước mắt, xét theo dao động đấu khí vừa nãy, nàng đoán đối phương là đang tu luyện một loại công pháp cực kỳ cao thâm nào đó, thậm chí còn khó lường hơn bất kỳ loại nào nàng từng gặp qua, điều này càng khiến cơn tò mò trong lòng nàng dâng trào hơn trước.
Chẳng biết tại sao, nàng luôn cảm giác thiếu niên trước mắt cho nàng một loại cảm giác quen thuộc, nhưng suy đi nghĩ lại thì chẳng thể nhớ ra.
Ôm nỗi nghi ngờ nàng lăn lộn trên giường khó vào giấc ngủ, đành rời nhà gỗ thì bắt gặp cảnh hắn tu luyện.
Gió thổi nhẹ, tầng mây mỏng lửng lờ trên thung lũng trôi đi, ánh trăng hiền hoà bừng sáng khuôn mặt hai người, cuối cùng cả hai cũng thấy rõ nét mặt nhau.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận