Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đấu Phá Chi Dịch Bảo Hệ Thống

Chương 472: Hồi sinh Long Quỳ

Ngày cập nhật : 2026-01-21 07:23:39
"Kết quả không ngờ rằng khi ngươi vừa xuất hiện đã cho bọn ta một kinh ngạc lớn, ngươi không chỉ tu vi tấn chức Đấu Thánh, mà ngay cả hồn lực cũng bước vào Đế Cảnh, tiềm lực này cũng đã đủ để thuyết phục những lão cổ hủ kia."
Nghe thấy vậy, Tiêu Sắt bừng tỉnh, lập tức nói: "Một khi đã như thế vậy ta đây sẽ tuân thủ lời hứa, xóa bỏ toàn bộ những ân oán giữa Tiêu tộc và Cổ tộc, hơn nữa nếu sau này ta có quật khởi, chỉ cần Cổ tộc không gian ác, Tiêu tộc và Cổ tộc sẽ vĩnh viễn không phải kẻ địch, cả đời này của ta, sẽ bảo vệ an nguy cho Cổ tộc."
Giọng nói to lớn vang dội xuyên thấu qua hồn lực khổng lồ của linh hồn Đế Cảnh mà truyền đến từng ngóc ngách của Cổ giới, ngay vào lúc này, tất cả mọi người trong Cổ tộc đều nghe thấy.
Nghe thấy vậy, tất cả mọi người của Cổ tộc, bao gồm cả Cổ Nguyên đều lộ ra nụ cười hài lòng.
"Cảm ơn ngươi, đại ca ca." Huân Nhi đi tới bên cạnh Tiêu Sắt, nhón chân lên, khuôn mặt đẹp khẽ ửng đỏ hôn lên mặt Tiêu Sắt.
Nàng biết, nếu như không có nhân tố là nàng, với tính cách của Tiêu Sắt thì e rằng tương lai sau này của Cổ tộc chẳng có một ngày nào an lành.
Tiêu Sắt cười xoa đầu Huân Nhi, ánh mắt nhìn sang Cổ Nguyên, nghiêm mặt nói: "Nhạc phụ, không biết có thể chuẩn bị cho ta một nơi an tĩnh được hay không. Ta muốn hồi sinh một người."
"Là linh hồn thể ngươi giấu trong đồ ăn bên cánh tay phải nhỉ, Huân Nhi, ngươi dẫn hắn tới nơi ngươi bình thường bế quan đi." Cố Nguyên nói với Huân Nhi.
"Đại ca ca, đi theo Huân Nhi nào." Huân Nhi nắm lấy tay Tiêu Sắt.
"Ừm." Tiêu Sắt gật đầu, dẫn theo Tiêu Tuyết đi theo Huân Nhi. Linh hồn của Cổ Nguyên cũng đạt tới Đế Cảnh, với cảm giác linh hồn của hắn ta, có thể tra xét ra sự tồn tại của Huân Nhi cũng không có gì kỳ quái, chi bằng nói rằng không phát hiện mới là kỳ quái.
Không bao lâu sau, Huân Nhi dẫn theo hai người Tiêu Sắt và Tiêu Tuyết đi vào động phủ mà mình thường bế quan.
Đây là một hang đá rộng rãi sáng sủa, không gian bên trong vô cùng xa hoa, thuốc tắm, đan dược, công pháp, đấu kỹ,... đầu đủ các loại phương tiện tu luyện.
Thay vì nói là một động phủ, chi bằng nên nói là một tòa cung điện bồng lai khổng lồ.
"Đại ca ca, chính là nơi này, cấm chế ở đây là do phụ thân ta tự mình thiết lập, toàn bộ Cổ tộc, ngoại trừ ta và phụ thân ta ra thì không một ai có thể tiến vào đây." Trong tay Huân Nhi vê ra một dấu tay, cửa đá của động phủ chậm rãi khép lại, tuy vậy, bên trong động phủ vẫn sáng trưng như lúc ban đầu, không hề tối đi.
"Ừm." Tiêu Sắt dịu dàng khẽ vuốt ve hoa văn ma kiếm bên tay phải. Một ánh sáng xanh lơ lửng bay ra, rơi xuống mặt đất, hóa thành bóng người duyên dáng xinh đẹp của Long Quỳ.
"Ca ca." Long Quỳ vừa xuất hiện đã không nhịn được mà nhào vào lòng ngực của Tiêu Sắt, nước mắt lưng tròng.
Khi Tiêu Sắt tiến vào Trung Châu, Long Quỳ gần như không được phép ra ngoài, bởi vì linh hồn của Long Quỳ vô cùng hiếm có, thậm chí ở một mức độ nào đó còn trân quý hơn cả linh hồn của một số ít cường giả Đấu Thánh, mà Hồn tộc lại vô cùng yêu thích các linh hồn, Tiêu Sắt lo lắng Long Quỳ sẽ bị Hồn tộc theo dõi, thế nên vẫn luôn giữ nàng rất cẩn thận. Sau khi đến Trung Châu cũng không để bất kỳ ai nhắc tới. Thậm chí ngay cả Thanh Lân trở về sau cũng không biết đến sự tồn tại của Long Quỳ.
"Xin lỗi, Long Quỳ, đã để nàng chờ lâu." Tiêu Sắt ôm chặt lấy Long Quỳ, giống như muốn hòa cơ thể của cả hai vào làm một. Hai người tuy luôn ở cạnh nhau từng phút từng giây, nhưng đã hơn ba năm chưa từng gặp mặt (Ps: Tới Trung Châu gần một năm, ở ngoại giới là nửa năm, trong Thiên Mộ là ba năm), hắn làm sao có thể không nhớ Long Quỳ chứ!
"Không thế nào, Long Quỳ biết ca ca vẫn luôn nỗ lực." Cơ thể mềm mại cùng khuôn mặt nhỏ của Long Quỳ dán sát vào ngực Tiêu Sắt, run rẩy nói.
"Đợi ta lập tức luyện chế thân hình cho nàng, từ nay về sau, nàng sẽ không bao giờ phải trốn tránh nữa." Tiêu Sắt nói.
"Ừm." Long Quỳ ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc này, Tiêu Tuyết thấy hai người xà nẹo nhau cũng đủ rồi thì tiến tới, cười mỉm nói: "Long Quỳ cô cô, ngươi đừng lo lắng cho ba ba nữa, chẳng lẽ người không nhớ tới Tuyết Nhi sao?"
Vừa nói, Tiêu Tuyết làm bộ làm tịch lau đi nước mắt không hề có.
"Làm sao lại thế chứ!" Khuôn mặt xinh đẹp của Long Quỳ đỏ bừng lên, mỉm cười buông đôi tay đang ôm Tiêu Sắt ra, đứng sang một bên, một tay kéo lấy Tiêu Sắt, tay còn lại giơ lên sờ đầu Tiêu Tuyết, bởi vì khác biệt chiều cao nên Tiêu Tuyết rất tự giác mà cúi đầu, hưởng thụ cái vuốt ve từ Long Quỳ.
Nhìn bộ dạng thương thân tương ái của ba người Tiêu Sắt, Long Quỳ và Tiêu Tuyết, chỉ trong nháy mắt, Huân Nhi có cảm giác mình đứng đây như một người dư thừa, nhưng nàng cũng không phải là một nữ nhân dễ dàng lùi bước, đối với tình yêu của bản thân, nàng sẽ dũng cảm tranh giành, lập tức lấy hết can đảm mà tiến tới, tự nhiên hào phóng chào hỏi.
"Xin chào Long Quỳ tỷ tỷ, ta là Huân Nhi." Nàng không biết tuổi của Long Quỳ là bao nhiêu, nhưng nàng lại phát hiện ra một quy luật, người có thể khiến Tiêu Tuyết gọi là trưởng bối, vậy chắc chắn sẽ lớn tuổi hơn nàng.
"Ta biết ngươi, lúc ấy khi ca ca vẫn còn ở Tiêu gia chưa ra ngoài rèn luyện, thuộc hạ của ngươi tên là Đấu Hoàng đã từng theo dõi ca ca." Đôi mắt đẹp của Long Quỳ dần nheo lại, mái tóc và trang phục của nàng cũng dần lập lòe hồng quang.
"Ta..." Huân Nhi cúi đầu, trong lòng vô cùng tự trách, lúc đó nàng không nhớ rõ chuyện giữa hai người, chỉ là xuất phát từ sự tò mò đối với chàng thiếu niên che giấu thực lực của Tiêu gia, nên mới phân phó Lăng Ảnh chú ý nhiều hơn, kết quả không còn nghi ngờ gì, đã gây ra tổn thương cho Tiêu Sắt, thậm chí sau này còn có một thời gian dài, Tiêu Sắt khá là ghét nàng.
Mà khi nhớ lại những ký ức từ năm bốn đến sáu tuổi, lúc ấy nàng cũng bắt đầu hiểu rõ tại sao Tiêu Sắt lại ghét nàng như vậy ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.
Bởi vì, nàng đã làm ra chuyện mà ngay cả chính mình cũng không thể nào tha thứ được, đây cũng coi như một khúc mắc trong lòng Huân Nhi.
"Long Quỳ." Bàn tay Tiêu Sắt đặt lên vai ngọc Long Quỳ rồi lắc đầu, người sau hơi sững sờ, rồi khôi phục lại vẻ bình thường.
Tiêu Sắt đi tới trước mặt Huân Nhi, một tay ôm nàng vào lòng, an ủi nói: "Làm người phải nhìn về phía trước, chuyện của quá khứ cứ để nó qua đi, mấu chốt là phải quý trọng hiện tại, nàng xem, không phải hiện giờ chúng ta rất tốt sao."
"Vâng." Giọng nói của Huân Nhi nghẹn ngào, ôm chặt lấy Tiêu Sắt, khóc thút thít nói: "Thật xin lỗi đại ca ca... Thật xin lỗi..."
Tiêu Sắt vỗ nhẹ lên bả vai Huân Nhi, an ủi một chút rồi mới bắt đầu chuẩn bị nghi thức hồi sinh Long Quỳ.
"Hồng Quỳ, ra khỏi bản thể một lát, ta có việc muốn hỏi các ngươi." Tiêu Sắt nói với Long Quỳ.
Long Quỳ hơi hoảng hốt, trong cơ thể bay ra từng sợi hồng quang, dừng lại bên cạnh Lam Quỳ, hóa thành một bóng đỏ xinh đẹp, chính là Hồng Quỳ.
"Ca ca kêu ta ra có chuyện gì sao?" Hồng Quỳ trực tiếp nhào vào lòng ngực của Tiêu Sắt, tay ngọc vòng qua sau cổ, nũng nịu nói.
"Đúng, hiện tại ta dự định sẽ hồi sinh các ngươi, có hai phương án, hiện tại đang muốn hỏi ý kiến của các ngươi." Tiêu Sắt nhìn Lam Quỳ, lại cúi đầu nhìn xuống Hồng Quỳ trong lòng ngực, nghiêm túc nói: "Một là luyện chế ra cơ thể cho hai người các ngươi để các ngươi sống lại, một cái khác chính là giống như trước kia, dị tâm cùng thể, trong ta có ngươi, trong ngươi có ta, vĩnh viễn không chia lìa. Giống như trước đây."

Bình Luận

0 Thảo luận