Biên: Hắc Dược
Đấu Khí đại lục.
Sa mạc Tháp Qua Nhĩ.
Lúc này đã chạng vạng, hoàng hôn lặn về tây, nắng chiều chiếu sa mạc vô biên lộ vẻ đẹp huy hoàng tráng lệ.
Thánh thành Xà Nhân tộc cách trăm dặm sâu trong sa mạc Tháp Qua Nhĩ, cách hố lớn mấy dặm.
"Lão sư, đây là nơi ngài cảm ứng dị hỏa biến mất sao?" Tiêu Viêm đứng bên cạnh hố lớn sâu không thấy đáy, hỏi Dược lão.
"Ừ, chính là nơi này, ta từng cảm ứng được năm loại lửa khác nhau, trong đó có bốn dị hỏa, loại cuối cùng có hơi giống với thú hỏa của Tử Tinh Dực Sư vương kia, kỳ lạ..." Dược lão trầm ngâm, trong lòng khó hiểu, có thể nắm trong tay đồng thời bốn loại dị hỏa và một loại thú hỏa, trong ấn tượng của hắn, cho dù là Đấu Thánh cũng không cách nào làm được. Trừ phi người kia cũng tu luyện Phần quyết, hoặc không chỉ có một người, hoặc là dị hỏa chưa bị luyện hóa.
"Lão sư, dị hỏa có ở trong cái hố lớn này hay không." Nghe được, Tiêu Viêm vội vàng truy vấn.
Dược lão lắc đầu: "Bên trong hố lớn không có dị hỏa."
"Vậy thì nó ở đâu?" Cũng không có khả năng dị hỏa đã bị người khác lấy. Bốn loại dị hỏa, ai gan lớn như vậy? Chẳng lẽ là vị Nữ vương Mỹ Đỗ Toa của Xà Nhân tộc? Tiêu Viêm hơi không kiên nhẫn.
Từ lúc đi lịch luyện đến nay, hắn đã nghẹn khuất mấy tháng trong Ma Thú sơn mạch, lúc đó hắn còn bị tiêu chảy, suýt nữa bị cự viên hạ độc thủ.
Sau đó lại không ngừng chạy tới sa mạc Tháp Qua Nhĩ quái quỷ này, kết quả, qua hai ba tháng tuy tu vi sắp đột phá Đấu Sư, nhưng chưa nhìn thấy một ngọn dị hỏa nào, chưa đến một năm nữa là đến hẹn ước ba năm rồi. Hắn không muốn thua. Hắn muốn lấy lại tôn nghiêm đã mất của mình.
"Yên tâm đi, đừng nóng nảy, dị hỏa đâu phải là thứ có thể dễ dàng tìm được như vậy." Dược lão an ủi, "Nhưng với lời nhắc nhở của người thì ta nghĩ có khả năng là Xà Nhân tộc thật sự có được dị hỏa."
Tiêu Viêm sáng mắt, "Lão sư, lời này là thật sao."
"Ừ, nghe đồn là Xà nhân có một loại bí pháp, thôn phệ dị hỏa hoàn thành tiến hóa, bước vào Đấu Tông, Thánh thành Xà Nhân tộc cách đây không quá trăm dặm, động tĩnh lớn như vậy ta nghĩ Nữ vương Mỹ Đỗ Toa không có khả năng không chú ý, nói không chừng có che dấu một loại dị hỏa." Dược lão nói ra suy đoán trong lòng.
"Đấu Tông." Tiêu Viêm nuốt nước miếng, cảnh giới của đấu phá được chia thành Đấu Khí, Đấu Giả, Đấu Sư, Đại Đấu Sư, Đấu Linh, Đấu Vương, Đấu Hoàng, Đấu Tông... vân vân. Đấu Vương đã là người đứng đầu một phương, Đấu Hoàng càng đủ ngang hàng với Hoàng thất Gia Mã và Vân Lam tông. Đấu Tông, nói không chừng có thể quét ngang toàn bộ đế quốc Gia Mã, thậm chí cả mấy quốc gia lớn xung quanh.
"Được rồi, ngươi không cần tức giận, chỉ cần ngươi hoàn thành kế hoạch tu luyện của ta thì sớm muộn gì trong tương lai cũng có thể bước vào cảnh giới này. Huống hồ nữ vương Mỹ Đỗ Toa kia là dựa vào thôn phệ dị hỏa để tiến hóa, cửu tử nhất sinh, nói không chừng đến lúc đó chúng ta có thể trở thành ngư ông đắc lợi." Dược lão miễn cưỡng nói.
"Ừ." Tiêu Viêm thở phào nhẹ nhõm, bình phục lại cảm xúc kích động trong lòng, "Vậy lão sư, khi nào chúng ta đi?"
"Mỹ Đỗ Toa tiến hóa, Xà Nhân tộc chắc chắn sẽ tiến hành nghi thức thật lớn, đến lúc đó chúng ta trà trộn vào, nhưng trước khi làm điều đó ngươi cần đột phá Đấu Sư, nếu không cho dù tìm được dị hỏa cấp thấp, thân thể của ngươi cũng không chịu nổi." Dược lão nhắc nhở.
"Ta sẽ cố gắng." Tiêu Viêm gật đầu thật mạnh, có Phần quyết Dược lão bố trí, tu vi hắn bây giờ đã tới Đấu Giả Cửu Tinh, chắc chắn không lâu sau có thể đột phá Đấu Sư.
Đến lúc đó, Nạp Lan Yên Nhiên, khuất nhục ngươi gây cho ta, ta sẽ trả lại gấp trăm lần!
.......
Trong nháy mắt, thời gian lại trôi qua nửa tháng.
Sau vài ngày bám dính Bỉ Bỉ Đông ở Vũ Hồn điện, Tiêu Sắt và Thiên Nhận Tuyết trở lại Thiên Đấu thành, sử dụng Sharingan khống chế Tuyết Băng, Tuyết Tinh, đại đế Tuyết Dạ và một đám nhân viên hoàng thất của Thiên Đấu đế quốc, quét sạch chướng ngại giúp Thiên Nhận Tuyết đăng cơ.
Sau khi Tiêu Sắt trở lại Thiên Đấu thành, Ngọc Tiểu Cương bị Tiêu Sắt cho vào địa ngục Vô Gian, hơn nữa còn giả hắn viết một thư chia tay để trong phòng của hắn. Làm cho tất cả nhóm người Sử Lai Khắc cho rằng hắn ra đi không từ biệt như hai mươi năm trước.
Sau đó Tiêu Sắt lại lấy Bách Biến khôi lỗi trong hệ thống cho Thiên Nhận Tuyết, để nàng nhỏ máu nhận chủ, những lúc bình thường có thể thay nàng xử lý chính sự, tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Tỉnh Pháp Tư Nặc, thôn Thánh Hồn, kế thác nước khổng lồ.
"Ba ba, ở đây sao?" Lúc này Thiên Nhận Tuyết đã đổi nữ trang, lơ lửng trên không trung với Tiêu Sắt.
"Ừ, chúng ta xuống thôi." Tà Thần dực của Tiêu Sắt chấn động, thác nước phía dưới tách ra, thân thể chậm rãi đáp xuống, Thiên Nhận Tuyết theo sát phía sau. Hai người đẩy cửa đá dưới thác nước, vào trong sơn động. Một gốc Lam Ngân Thảo dài chừng một thước có hoa văn màu vàng nhạt đập vào mắt.
"Ba ba, đây là Lam Ngân Hoàng sao?" Thiên Nhận Tuyết tò mò hỏi.
"Ừ, là vợ của Đường Hạo, mẹ của Đường Tam." Tiêu Sắt gật đầu, lấy chậu ngọc đã chuẩn bị sẵn để di chuyển, sau đó đi đến một góc khác trong hang đá, tìm hộp sắt Đường Hạo giấu, trong hộp sắt chứa Hồn cốt Lam Ngân Hoàng mười vạn năm do A Ngân lưu lại.
Thu Lam Ngân Hoàng vào Như Ý Bách Bảo nang, Tiêu Sắt nói với Thiên Nhận Tuyết: "Đi thôi, Tuyết Nhi theo ta đến Đấu Khí đại lục một chuyến, Toa Toa muốn gặp ngươi."
"Ta cũng muốn thấy thế giới của ba ba." Trong đôi mắt đẹp của Thiên Nhận Tuyết toát ra một tia chờ mong và hưng phấn. Dù sao ở Hoàng thành cũng đã có Bách Biến khôi lỗi xử lý chính sự, nàng hoàn toàn không cần phải lo lắng.
Tiêu Sắt khẽ gật đầu, vì để thuận tiện cho việc truyền tống lần sau, Tiêu Sắt mang theo Thiên Nhận Tuyết nhanh chóng chạy về phủ Thiên Đấu Thái tử, mới trở về Đấu Khí đại lục.
Tại Thánh thành Xà Nhân tộc, trong phòng Mỹ Đỗ Toa.
Không gian đột ngột xoay chuyển, Tiêu Sắt bước ra từ hư không, đang muốn thả Thiên Nhận Tuyết từ trong Như Ý Bách Bảo nang thì thấy Mỹ Đỗ Toa nằm trên giường, xuyên qua rèm mơ hồ có thể nhìn thấy thân thể lồi có lõm của Mỹ Đỗ Toa.
Chợt khóe miệng khẽ nhếch, thu liễm hơi thở, cất bước đi về phía nữ vương Mỹ Đỗ Toa.
Yên lặng không một tiếng động vén rèm lên, Tiêu Sắt nhào tới.
"Ôi..." Trong nháy mắt, nữ vương Mỹ Đỗ Toa bừng tỉnh, hơi bối rối, muốn kêu ra tiếng nhưng lại phát hiện miệng mình đã bị Tiêu Sắt chặn lại.
Thừa dịp mở miệng lấy hơi, Tiêu Sắt thủ thỉ: "Toa Toa, ta nhớ ngươi."
Vừa nói, bàn tay của Tiêu Sắt không thành thật mà bắt đầu sờ soạng lung tung.
Trong nháy mắt bàn tay chạm vào gò mông của Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Sắt có thể cảm nhận rõ ràng người kia cứng lại, một lát sau mới mềm ra, lúc này Tiêu Sắt cảm thấy sai sai!
Xúc cảm hơi khác!
Cơ thể này không phải Toa Toa, có vẻ nhỏ hơn.
Lại cảm ứng tu vi của Mỹ Đỗ Toa, trong nháy mắt Tiêu Sắt bị dọa nhảy dựng lên, Đấu Hoàng đỉnh phong.
"Ngươi là Điệp!" Tiêu Sắt chợt đứng dậy, vội vàng mặc lại quần vừa cởi được một nửa.
"Ừm." Hai má Điệp đỏ bừng, ánh mắt né tránh. Khuôn mặt xinh đẹp, giờ phút này đã đỏ như máu.
"Ngươi xuất quan từ khi nào? Tỷ tỷ ngươi đâu?" Tiêu Sắt lau lớp mồ hôi lạnh không tồn tại, liên tục hỏi hai lần, che dấu sự chột dạ.
"Ta vừa mới xuất quan, nghe Nguyệt Nhi nói tỷ tỷ đi gặp một vị khách, ta ở đây chờ nàng, ai biết được là ngươi..." Nói xong lời cuối cùng, thanh âm Điệp hoàn toàn yếu đi, ngay cả Tiêu Sắt cũng không nghe rõ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận