"Đông Nhi, cảm giác của nàng thế nào?" Trên đường trở về Hoa tông, Tiêu Sắt hỏi Bỉ Bỉ Đông.
"Vâng, vẫn ổn, nhưng sau khi cắn nuốt lão ma của Vân Vũ tông và các đấu tôn của Thiên Minh tông cùng mấy thái thượng trưởng lão Bán Thánh, trong cơ thể loang lổ quá nhiều Đấu Khí, chỉ sợ sẽ cần rất nhiều thời gian để tiến hành bế quan luyện hóa. Nói không chừng có thể mất tới vài ba năm." Trong đôi mắt của Bỉ Bỉ Đông lóe lên tia không nỡ và buồn bã, vừa mới đoàn tụ với Tiêu Sắt thì lại sắp phải chia xa.
"Không sao cả, tốc độ luyện hóa Đấu Khí của nàng chậm là do công pháp có cấp bậc quá thấp, ta đã lựa cho nàng một bộ công pháp Thiên Giai cao cấp thuộc tính ám rồi, đợi lát nữa ta sẽ sử dụng Dị Hỏa giúp nàng tinh lọc lại năng lượng Đấu Khí loang lổ trong cơ thể, như vậy thì nàng chỉ mất nhiều nhất nửa năm là có thể xuất quan." Tiêu Sắt an ủi.
"Thiên Giai cao cấp?" Bỉ Bỉ Đông lộ ra vẻ mặt khó tin, kinh ngạc nói: "Tiêu Sắt, chàng lấy đâu ra nhiều bộ công pháp Thiên Giai như vậy?"
"Hì hì, tổ tiên của ca ca từng là gia tộc mạnh nhất đại lục này - Tiêu tộc, tuy rằng đã xuống dốc nhưng để lại rất nhiều công pháp và đấu kỹ, nhưng đều bị Cổ tộc chiếm hữu, sau đó ca ca đã tới Cổ tộc để lấy lại." Long Quỳ bên cạnh giải thích.
Nghe thấy vậy, Bỉ Bỉ Đông bừng tỉnh ra.
Không bao lâu sau, đám người Tiêu Sắt lập tức trở lại sơn động, vừa bước vào sơn động đã nhìn thấy trong sơn động có thêm một cái một nhỏ.
Vân Vận nhìn thấy Tiêu Sắt đã trở về, cũng bất chấp ngại ngùng mà nhào vào lòng ngực Tiêu Sắt.
"Được rồi, mọi thứ đều đã ổn." Tiêu Sắt vỗ nhẹ sau lưng Vân Vận, dịu dàng nói.
"Vâng." Hai mắt Vân Vận rưng rưng, gật đầu.
"Hoa Bà Bà thế nào rồi?" Tiêu Sắt thuận miệng hỏi
Vân Vận lấy ra nạp giới trước đó Tiêu Sắt để lại, nạp giới lập tức bay lên một tia sáng, rơi xuống đất rồi hóa thành bóng dáng của một người phụ nữ xinh đẹp thành thục.
Tiêu Sắt nhìn lên nhìn xuống rồi thầm đánh giá hiệu quả mạnh mẽ của Hồn Anh Quả, thế mà có thể khiến linh hồn gần đất xa trời của Hoa Bà Bà trở lại thời thanh xuân, nếu không phải hơi thở vẫn giống như lúc trước, Tiêu Sắt còn cho rằng mình đang nhận nhầm người.
"Lão thân cảm tạ Tiêu công tử." Hoa Bà Bà hành lễ.
"Không sao cả, bà đã có thể đem Đấu Khí cả đời mình truyền cho Vận Nhi, ta vô cùng cảm kích, cho nên chút việc này không là gì cả." Tiêu Sắt xua tay.
"Lão thân có một yêu cầu hơi quá đáng." Hoa Bà Bà chần chờ noi.
"Nếu muốn để Vận Nhi tiếp nhận chức vụ tông chủ Hoa tông thì không cần, Vận Nhi trời sinh tính cách hờ hững, vốn không ham mê quyền thế, hơn nữa, ngay khi Vận Nhi gặp nạn, đám người cổ hủ trong Hoa tông các ngươi chỉ biết rúc đầu, không muốn ra tay, ta không thể nào yên tâm để Vân Nhi tiếp tục ở lại Hoa tông. Hoa tông vẫn nên do chính bà bảo vệ đi." Tiêu Sắt trực tiếp từ chối.
"Haiz..." Hoa Bà Bà bất lực than nhẹ một tiếng, đột nhiên hỏi: "Dược Trần thật sự còn sống sao?"
"Đợi lát nữa ngươi đi theo bọn ta xem thử có tốt hay không, hiện giờ hắn đang ở Đan Tháp, được Huyền Y tiền bối bảo vệ bên cạnh." Tiêu Sắt cười nói.
"Cái gì... Ở chỗ Huyền Y kia?" Hoa Bà Bà ngẩn ra, nhưng ngay sau đó lại thở dài xả giận: "Thôi, chỉ cần biết hắn còn sống là được, dáng vẻ của lão sinh thế này..."
Nghe thấy vậy, Tiêu Sắt đưa mắt ra hiệu với Vân Vận, vân Vận ngầm hiểu, lấy ra một chiếc gương nàng thường dùng để trang điểm từ trong nạp giới ra: "Hoa Bà Bà, chẳng lẽ bà không phát hiện mình đã trẻ hơn rồi sao?"
"Cái này..." Khuôn mặt Hoa Bà Bà đỏ lên, lộ ra vẻ khó tin.
Tiêu Sắt cười giải thích: "Thật ra với tu vi đỉnh Đấu Tôn ban đầu của bà thì không thể nào lại trở nên già nua như vậy được, chỉ là vì bị thương quá nghiêm trọng nên mới già nua như thế, hiện giờ dưới sự trợ giúp của Hồn Anh Quả, khôi phục lại căn nguyên hồn khí, nên lúc này bà chỉ tương đương với một cường giả đỉnh Đấu Tôn không có cơ thể mà thôi."
"Đại ân đại đức của Tiêu công tử, lão thân không có gì để báo đáp, xin hãy nhận một lạy của lão thân." Hoa Bà Bà khom người hành lễ.
Tiêu Sắt nói: "Được rồi, chúng ta cần phải đi, đợi sau khi luyện chế cơ thể giúp bà và Dược Lão, ta vẫn còn có chuyện khác cần làm."
Hoa Bà Bà nghe lời tiến vào nạp giới chứa hồn, Tiêu Sắt phóng thích Đấu Khí bao trùm lấy Vân Vận, Bỉ Bỉ Đông, Tiêu Tuyết, A Tị, Long Quỳ, Nạp Lan Yên Nhiên để thi triển Phi Lôi Thần, rời khỏi Hoa tông, truyền tống tới Đan Tháp.
Đám người Tiêu Sắt không cố ý che giấu hơi thở của mình, thế nên vừa tới Đan Tháp đã thu hút sự chú ý của các cường giả khác trong Tiểu Đan Tháp, đại trưởng lão của Tiểu Đan Tháp dẫn theo một vị Bán Thánh cao cấp cùng hai vị Bán Thánh trung thấp và rất nhiều cường giả của ba ông trùm Đan Tháp hiện thân ra, sau khi thấy rõ là Tiêu Sắt và những người khác, bọn họ đều không khỏi ngạc nhiên.
"Tiêu Sắt, còn có cả Tuyết Nhi, tu vi của các ngươi..." Huyền Y bay tới trước mặt đám người Tiêu Sắt, lộ ra vẻ mặt khó tin. Tu vi của bà ta tuy chỉ là đỉnh Đấu Tôn, nhưng hồn lực lại vô cùng cường đại, trong cảm giác của bà ta, hơi thở của Tiêu Sắt thậm chí còn mạnh hơn cả đại trưởng lão của Tiểu Đan Tháp, mà hơi thở của Tiêu Tuyết cũng chỉ kém hơn đại trưởng lão Tiểu Đan Tháp một chút.
"Gặp vài điều bất ngờ, may mắn tấn chức Đấu Thánh." Tiêu Sắt cười nói.
Đấu Thánh?!
Nghe thấy hai chữ đó, tất cả mọi người trong Tiểu Đan Tháp đều hít một hơi thật sâu.
Mọi người đều biết rằng, hồn lực Đấu Khí Đại Lục sẽ dần dần tăng trưởng theo sự phát triển của tu vi, Tiêu Sắt ngay trong thời kỳ Đấu Tôn đã có hồn lực Thiên Cảnh sơ kỳ, hiện tại đột phá Đấu Thánh, vậy có nghĩa là đã trở thành một luyện dược sư cửu phẩm chân chính.
Tiêu Sắt cười khẽ, không để ý đến sự kinh ngạc của mọi người mà truyền âm cho Huyền Y: "Huyền Y tiền bối, đã gom đủ vật liệu để hồi sinh Dược Trần, mau dẫn ta qua đó."
"A.. À..." Huyền Y nhanh chóng phản ứng lại, trước tiên là chào hỏi với Lâm lão quái và những người cấp cao trong Đan Tháp, sau đó nhanh chóng dẫn đám người đi tới tòa tháp đen nơi Dược Trần đang ở.
"Ồ, Dược lão đã lâu không gặp." Có lẽ là do bị Tiêu Viêm phản bội nên đã bị đã kích quá năng, Dược lão rõ ràng đã già nua đi rất nhiều so với nửa năm trước.
"Ha ha, thật không ngờ ngươi có thể đi tới bước này nhanh đến như vậy." Dược lão cười khổ.
"Đây ít nhiều cũng là nhờ Đốt Quyết của ngài." Tiêu Sắt cười mỉa nói.
"Quả nhiên, năm đó là chính ngươi đã trộm đi Đốt Quyết bên trong nạp giới của ta."
"Ông phát hiện từ khi nào?" Tiêu Sắt có hơi ngạc nhiên.
"Từ khi ngươi nói là Đốt Quyết giết chết Hàn Phong, ta đã cảm thấy có gì đó không đúng từ khi hắn đạt được, bởi vì Hàn Phong căn bản không có được Đốt Quyết hoàn chỉnh từ ta. Thôi... Chuyện xưa coi như dĩ vãng, đều đã qua rồi, ngươi có thể không màng nguy hiểm mà chạy tới núi Vong Hồn cứu ta, hơn nữa vẫn là ta thiếu ngươi." Dược Lão cười bất lực, ánh mắt nhìn sang A Tị trong lòng ngực Vân Vận: "Đây là con của ngươi sao?"
"Làm sao, Dược lão, có xem xét với việc thu nhận đồ đệ không, A Tị nhà ta không giống với hai đồ đệ đại nghịch bất đạo trước đó của ngươi đâu." Tiêu Sắt nửa đùa nửa thật nói.
"Ngươi đúng là cái hay thì không nói, lại đi nói cái dở." Dược lão trợn tròn mắt, chuyển đề tài, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc: "Tiểu gia hỏa này có linh hồn trời sinh đã mạnh mẽ lạ thường, ngươi thật sự định để hắn bái tay làm thầy sao?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận